Dỗ Dành Em
Chương 6
Hứa Cận:
“Đương nhiên quen.”
:
“ chút nào.”
Cả căn phòng lập tức im bặt.
Nhận giọng lớn, vội cúi đầu, trong lòng đầy hối hận.
đều kinh ngạc.
Ai cũng theo đuổi Hứa Cận nhiều, tính ngông nghênh khó gần, cực ít con gái thể tiếp cận.
Đây đầu tiên bọn họ thấy dám khiến Hứa Cận mất mặt ngay đám đông.
Họ kinh ngạc, ai dám gì, sợ lửa giận Hứa Cận lan sang .
“… Cận, hình như bạn nữ với … lắm…”
Xem thêm: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Giọng nam sinh cực kỳ cẩn thận.
Cận bọn họ nổi tiếng kiêu ngạo, thể chọc .
Thế lúc , Hứa Cận giống như chẳng hề tính khí.
dường như để ý tới chuyện mất mặt, trong ánh mắt hề chút khó chịu nào.
Hứa Cận chẳng mấy để tâm, lời rơi rõ ràng tai từng :
“ gì . làm ch.ó theo đuổi .”
15
kinh ngạc đến mức dám tin tai .
Câu giống như một hòn đá rơi xuống mặt hồ yên tĩnh.
Còn thì ngây , thẳng về phía Hứa Cận.
Giọng bình tĩnh:
“ ý gì ? từng hứng thú , bây giờ những lời cũng , rốt cuộc ý gì?”
thích Hứa Cận.
Cho dù phủ nhận thế nào nữa, trái tim rung động vẫn luôn vì mà đập loạn.
Lẽ nên vui mới .
lúc những lời đó, trong lòng dâng lên cảm giác bức bối khó thành lời.
Giống như quyền chủ động trong tất cả chuyện đều trong tay Hứa Cận.
hứng thú thì chính hứng thú.
nhất thời nổi hứng thì thể tùy tiện câu làm kẻ theo đuổi , khiến trái tim rối tung lên.
nỗi buồn đây tính gì?
Một năm cố gắng cai nghiện tình cảm tính gì?
công bằng chút nào.
góc quá phiến diện.
chỉ thể thấy những gì bản thấy mà thôi.
Tính cách mềm yếu, từ tới giờ gần như từng nổi giận.
Đây cũng đầu tiên Hứa Cận thấy dáng vẻ như .
Ý thức mất kiểm soát cảm xúc, phản ứng đầu tiên thấy .
khi chạm sự hoảng loạn và đau lòng trong mắt Hứa Cận, càng luống cuống hơn.
đang đau lòng vì ?
nổi nóng với ngay mặt bao nhiêu như , phản ứng đầu tiên đau lòng ?
xử lý tình huống thế nào, một nữa lựa chọn trốn tránh.
ghét tính cách như thế .
Cứng đầu, nhạy cảm, yếu đuối:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/do-danh-em/chuong-6.html.]
“Xin nhé, hình như khỏe lắm, về nghỉ đây. cứ chơi vui vẻ.”
Ánh mắt tối xuống, cố thu cảm xúc, bất kỳ ai nữa xoay rời .
16
Bạn cùng phòng lập tức dậy định đuổi theo .
lên cô Hứa Cận.
giơ tay giữ vai bạn cùng phòng , giọng điệu nghiêm túc:
“Xin , cần cơ hội ở riêng với Tống Khinh. Mong yên tâm giao cô cho .”
đó đưa cho bạn cùng phòng một tấm thẻ, sang , lịch sự :
“Hôm nay mời, bộ chi phí ở đây thanh toán, cứ thoải mái gọi món. Chỉ bạn nào chụp ảnh Tống Khinh thì phiền xóa giúp. Ảnh đăng thế nào cũng , ảnh cô gái , thấy dù chỉ một tấm trong các nhóm chat trường. Cảm ơn phối hợp.”
xong, lập tức đuổi theo .
Hứa Cận tìm thấy một gốc cây.
gốc cây, bên cạnh một con mèo hoang, ôm nó trong lòng, thèm để ý đến .
Hứa Cận chạy tới tìm .
Lúc tìm , còn thở hổn hển.
Vì quá vội, thậm chí còn ngã.
Lòng bàn tay trầy xước rướm máu, chẳng để tâm.
Xem thêm: Ngày Khám Thai Bạch Nguyệt Quang Của Anh Về Nước - Cố Duy Nhất, Phó Cảnh Thần (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
xổm mặt , đưa tay xoa đầu con mèo hoang trong lòng ngẩng đầu :
“Tống Khinh, thời gian em tại cứ tránh mặt ?”
17
Giọng buồn buồn, vẫn cứng miệng chịu thừa nhận:
“ , nghĩ nhiều .”
Diệu Linh
Hứa Cận dịu giọng xuống:
“Mùa hè năm lớp 11 , thì Tống Khinh nhà chúng theo đó. Bây giờ ghét ?”
Ghét ?
thể ghét Hứa Cận chứ.
lập tức lắc đầu.
Hứa Cận khẽ thở phào, tiếp tục hỏi:
“ Tống Khinh nhà chúng chẳng một tiếng nào về thành phố Doanh. Đồ vô lương tâm nhỏ, còn xóa cả nữa, tại ?”
Hứa Cận đang xổm mặt , khiến chẳng còn chỗ nào để tránh.
Ánh mắt chân thành đến như , lúc kiên nhẫn vô cùng.
Cắn răng, một lý do vụng về đến mức thể vụng về hơn:
“Lỡ tay… cẩn thận nên bấm xóa chặn mất.”
Giọng nhỏ nhỏ.
Đến bản còn tin cái lý do đó.
xong hối hận .
Đây cái lý do tệ gì chứ.
sáng mắt đang dối, xóa chặn qua mấy bước, thể lỡ tay ?
Trong mắt , chuyện thật sự thiếu lịch sự.
siết chặt lòng bàn tay, chờ Hứa Cận nổi giận.
Thế Hứa Cận chỉ nhẹ nhàng gỡ tay , kiên nhẫn :
“ tự bấm lòng bàn tay nữa, bấm thì bấm tay .”
đưa tay tới mặt .
Giống như nhận đang dối, giọng nghiêm túc vô cùng:
“Ừm, cũng đoán em lỡ tay bấm xóa thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.