Đoá Hoa Trên Núi Cao Lấy Thân Nuôi Nữ Ma Tôn
Chương 21:
A a a, tức chế/t Ma Tôn này !
Nhưng tại ta trốn tránh ?
Thay vì lúc đó tiền mất tật mang, vậy chi bằng ta cứ ngủ cho đáng đồng tiền, ít nhất cũng “ăn” lại vạn linh thạch kia đã.
Nghĩ th suốt ểm này, ta một cước đá văng cửa thư phòng, hùng hổ tìm Giang Thính Tuyết.
Giang Thính Tuyết đang ngồi ở mép giường, cúi đầu kh biết đang nghĩ gì.
Nghe th tiếng bước chân của ta, mắt khẽ động, nhưng kh nói gì cả.
Được lắm, giờ kh thèm nói chuyện với ta nữa kh?
Ta kh nói hai lời, một tay đẩy xuống, xắn tay áo lên cắ/n x/é.
Tất cả thiên phú của Giang Thính Tuyết, dường như đều dồn hết vào việc luyện kiếm.
Chuyện chăn gối, dù ta đã dạy bao nhiêu lần, vẫn luôn gượng gạo và vụng về.
Mỗi lần trước đây, ta đều tốn nhiều thời gian để khen ngợi , d/ụ d/ỗ từ từ mở lòng. editor: bemeobosua. Muốn chơi trò mới lạ, cũng dỗ ngon dỗ ngọt lâu, mới đổi l được cái gật đầu đỏ mặt của .
Thế nhưng lần này, bất kể ta làm quá đáng đến mức nào, Giang Thính Tuyết cũng kh phản kháng nửa phần.
nằm yên trên giường, thân thể một cách t/ủi nh/ục mà phơi bày trước ta, như một con cá ch/ết mặc ta muốn làm gì thì làm.
Biểu cảm của quá đỗi bình tĩnh.
Đến nỗi nếu kh vì giọt nước mắt đột ngột nơi khóe mắt, ta suýt chút nữa đã nghĩ thật sự kh để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doa-hoa-tren-nui-cao-lay-than-nuoi-nu-ma-ton/chuong-21.html.]
Q/uỷ xui thần khiến, ta ngẩng đầu khỏi n/gực , trườn lên l/iếm giọt nước mắt kia.
Đắng quá.
Đắng đến mức đầu lưỡi ta tê dại.
23.
con thể khóc ra những giọt nước mắt đắng như vậy chứ?
Ta vô cùng chấn động, thậm chí kh tự chủ được mà dừng hành động trên tay lại.
Mặc dù trước khi đến đây, ta đã quyết định lần này sẽ kh cho Giang Thính Tuyết chút sắc mặt tốt nào, bất kể cầu xin tha thứ thế nào, ta cũng sẽ kh dễ dàng bu tha.
Nhưng mà…
“Mới bắt đầu thôi mà, ngươi khóc cái gì?” Ta bực bội lau khóe mắt .
Giang Thính Tuyết quay đầu kh nói gì, chỉ nước mắt kh ngừng tuôn rơi.
Cứ lau tiếp, tay áo của ta sẽ vắt ra nước mất thôi.
“Kh được khóc nữa! Ma tộc rốt cuộc đã làm gì ngươi, ngươi phân biệt đối xử với chủng tộc à?”
“Ngươi còn quan tâm ta khóc hay kh làm gì,” Giọng Giang Thính Tuyết nghẹn lại, “Vì Ma Tôn chỉ coi ta là đỉnh lô, hà cớ gì bận tâm đến tâm trạng của đỉnh lô?”
Hả?
Ai coi là đỉnh lô?
Chưa có bình luận nào cho chương này.