Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đóa Hồng Gai Rực Cháy

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Đã nói là đoạn tuyệt quan hệ, Tần Thư thực sự đã dọn sạch đồ đạc của ở nhà họ Tần đến căn hộ nhỏ của cô.

Cô kh bước chân vào nhà họ Tần thêm một bước nào nữa, chỉ âm thầm ều tra tất cả những gì liên quan đến Tô Mạt.

Ngay cả những việc xấu mà Tô Mạt từng làm trước đây, cô cũng cố gắng thu thập bằng chứng đầy đủ.

Cô đã chọn được một thời ểm cực kỳ thích hợp để c bố tất cả, đó chính là tại hiện trường cuộc thi Cúp Tinh Diệu.

Thế nhưng khi bằng chứng còn chưa thu thập đủ thì Tưởng Nam Châu đột nhiên tìm đến tận cửa.

" làm cái gì vậy Tưởng Nam Châu? Bu ra!"

Thế nhưng Tưởng Nam Châu coi như kh nghe th gì, một tay ghì chặt Tần Thư, tay kia thô bạo thắt dây an toàn cho cô.

Tần Thư vội vàng tháo dây, định mở cửa xuống xe nhưng cửa xe đã bị Tưởng Nam Châu khóa chặt từ lâu.

Vẻ mặt Tần Thư trở nên lạnh lùng, cô chằm chằm đàn đang ở ghế lái.

"Tưởng Nam Châu, nói kết thúc là , giờ hối hận cũng là . Kh lẽ yêu đ chứ?"

Tưởng Nam Châu sững lại một giây, sau đó như nghe th một câu chuyện cười nhạt nhẽo, bật cười mỉa mai:

"Tần Thư, rốt cuộc là em kh muốn kết thúc đến mức nào mà chỉ mới th thôi đã nảy sinh ra ảo tưởng này vậy."

Động tác thắt dây an toàn của Tần Thư khựng lại, hàng mi run rẩy lộ rõ vẻ lúng túng.

Nhưng nh sau đó, cô cũng nở một nụ cười giễu cợt: "Thì ra thái t.ử gia nhà họ Tưởng cũng cùng một loại với thôi, sờ ôm cũng chỉ là chơi đùa, chẳng thể coi là thật được."

Tưởng Nam Châu nghẹn lời, một luồng khí tức nghẹn lại trong lồng ngực, vốn dĩ chưa bao giờ nói lý tg được Tần Thư.

Nhưng chuyến này đến cũng kh để cãi nhau với cô, nh chóng l lại dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày.

Trong xe nhất thời rơi vào im lặng, th xe đang tiến dần về phía phố quán bar, Tần Thư kh nhịn được mà lên tiếng: " định đưa đâu?"

Giọng Tưởng Nam Châu nhạt nhẽo: "Chuyện đó em nên tự hỏi bản thân xem trước đây đã gây hấn với bao nhiêu , để đến bây giờ bọn họ lại tìm đến Tô Mạt."

Bị lôi xềnh xệch vào tận phòng bao của quán bar, Tần Thư mới hiểu được ý của là gì.

Thì ra là Tô Mạt giận dỗi Tưởng Nam Châu nên chạy đến quán bar uống rượu giải sầu, kết quả là bị ta cưỡng ép đưa .

Thế nhưng Tần Thư qu một lượt đám trong phòng bao hồi lâu, cũng kh nhận ra được ai trong số đó từng xích mích với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-6.html.]

Lúc này cổ tay cô bị Tưởng Nam Châu siết chặt: " hiềm khích với các là cô ta, muốn uống rượu thì tìm cô ta, đừng đụng vào Tô Mạt."

Nói xong, định đẩy Tần Thư vào giữa đám , cô vội vàng túm l cánh tay .

"Tưởng Nam Châu, kh quen biết những này, chuyện này kh liên quan đến ."

Thế nhưng dưới ánh đèn mập mờ, ánh mắt Tưởng Nam Châu cô vô cùng xa lạ: "Em gây hấn với nhiều như vậy, dĩ nhiên là kh nhớ nổi , nhưng đó kh lý do để Tô Mạt gánh tội thay cho em."

Ánh mắt của khiến Tần Thư cảm th lạnh lẽo thấu tận tâm can, môi cô mấp máy nhưng cuối cùng cũng chẳng thể thốt ra được lời nào.

Trong lòng Tưởng Nam Châu, rốt cuộc cô là loại tồi tệ đến nhường nào?

Một đứa con gái chuyên gây chuyện, tối ngày la cà quán bar? Hay là một kẻ mắt cao hơn đầu, mồm mép toàn lời dối trá?

Tần Thư kh thấu được , chỉ th đôi mắt kia giống như lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m nát tâm can .

Cô ngoảnh mặt , khẽ mỉm cười lắc đầu, kh muốn biện minh thêm nữa.

Nhưng chưa đợi cô kịp nói gì, Tưởng Nam Châu đã một tay hất văng cô ra, tay kia thì ôm chặt Tô Mạt vào lòng.

Đến khi Tần Thư kịp phản ứng thì cả đã bị ngã sóng xoài trên đất, cánh tay bị ma sát đau rát vô cùng.

Cô vội vàng nâng tay lên kiểm tra vết thương, bên tai lại truyền đến giọng nói dịu dàng đến lạ của Tưởng Nam Châu.

"Kh Tô Mạt, đến , đưa em về nhà."

Một Tưởng Nam Châu như vậy và đàn lạnh lùng lúc nãy cứ như là hai hoàn toàn khác biệt.

Mặc dù Tần Thư từng th dáng vẻ tràn ngập yêu thương của , nhưng cô vẫn kh kìm được mà ngẩng đầu một lần nữa.

Lần này cũng vậy, ánh đèn mờ ảo càng làm tôn lên vẻ dịu dàng trong mắt .

Ẩn sâu dưới tình yêu đó là sự xót xa mà Tần Thư luôn hằng mong ước, thế nhưng nó lại chẳng dành cho cô.

Khóe miệng Tần Thư nhếch lên, nhưng hốc mắt lại đỏ hoe.

Cô vẫn còn nhớ trong suốt bốn năm qua, mỗi lần cô kh vui muốn dỗ dành, cô luôn cầu xin đủ kiểu, thậm chí chỉ thiếu nước quỳ xuống, mới hời hợt dỗ dành vài câu cho lệ.

Lúc đó cô cứ ngỡ đó là đặc ân, giờ mới biết thì ra đó chỉ là sự bố thí.

kh kh biết dỗ dành, cũng kh kh học được cách dịu dàng, chỉ là những tình cảm ngọt ngào đó vốn dĩ kh thuộc về cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...