Đóa Hồng Gai Rực Cháy
Chương 9:
Tần Chấn Đ kh ngờ Tần Thư lại đồng ý dứt khoát như vậy, định nói thêm gì đó nhưng đã bị cô chặn lời.
" thể gả, tiền vào tài khoản là gả ngay."
Sắc mặt Tần Chấn Đ lập tức tái mét, nhưng vẫn cam chịu rút ện thoại ra.
"Đây là số tiền mặt lưu động cuối cùng còn lại..."
"...đưa trước cho mày tiền cọc, đợi tuần sau mày gả cùng với A Mạt, cưới xong phần còn lại sẽ chuyển nốt."
Lời nói của Tần Chấn Đ mang theo uy nghiêm kh thể chối từ, kh đợi Tần Thư từ chối, ta đã đứng dậy rời , kh thèm cô thêm một lần nào.
Tần Thư th báo tiền về trong ện thoại, trên môi nở nụ cười chiến tg, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lại là nỗi đau buồn khôn tả.
Từ nay về sau, cô thực sự đã trở thành một kẻ mồ côi .
Tần Thư kh thèm thêm, cầm túi xách định rời thì bị Tô Mạt đột nhiên xuất hiện chặn lại.
"Tiểu Thư, cô thu thập những thứ đó là muốn hủy hoại ?"
Tô Mạt nở nụ cười thuần khiết, nhưng đáy mắt lại độc ác như rắn rết.
Tần Thư vừa nghe đã biết, ả ta phát hiện ra cô đang ều tra ả.
Tần Thư liếc ả ta bằng ánh mắt khinh khỉnh: "Đúng vậy, sẽ hủy hoại cô vào lúc cô tỏa sáng nhất, vui kh?"
Gương mặt Tô Mạt trở nên dữ tợn trong thoáng chốc, ả giơ tay định cướp l túi xách nhưng bị Tần Thư vung tay tát một cái ngã nhào xuống đất.
"Trả trước cho cô một chút đ, những món nợ khác chúng ta cứ thong thả mà tính."
Nói xong, Tần Thư bước qua ả định bỏ thì bị ả túm chặt l cổ chân.
"Cô tưởng sẽ để cô đạt được mục đích ? Ngay từ đầu đã là thiên kim nhà họ Tần, sau này cũng sẽ là thiên kim duy nhất. Cô hưởng thụ vinh hoa phú quý bao nhiêu năm nay , đã đến lúc trả lại cho !"
Tần Thư khó chịu rút chân lại, thẳng chân đạp mạnh lên mu bàn tay ả.
Cô giẫm đến khi Tô Mạt kh còn sức kêu la mới lạnh lùng rời . Thế nhưng vừa ra đến cửa, cô đã bị hai tên làm ôm chặt l lôi tuột vào phòng của Tô Mạt.
"Tô Mạt, cô lại muốn giở trò gì nữa đây?"
Dứt lời, một mùi xăng nồng nặc xộc thẳng vào mũi Tần Thư.
Trong lòng cô chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành, cô vội vàng vươn tay mở cửa sổ thì mới phát hiện nó đã bị khóa chặt.
Lúc này Tô Mạt từng bước tiến lại gần cô: "Tần Thư, cô đoán xem hai chúng ta ai sẽ c.h.ế.t?"
Giây tiếp theo, ngọn lửa hung hãn bùng lên dữ dội trong căn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-9.html.]
Tô Mạt như muốn khoe khoang, giơ màn hình ện thoại đang gọi ện ra, trên đó hiển thị tên Tưởng Nam Châu.
"Nam Châu, trong phòng bị cháy ..."
Tô Mạt còn chưa nói hết câu, Tưởng Nam Châu đã để lại một câu "đợi " cúp máy.
Cuộc gọi được bắt máy trong giây lát, giọng nói đầy lo lắng sốt sắng, tốc độ mặt ngay lập tức... tất cả như những mũi kim đ.â.m thấu tim Tần Thư.
Trước đây mỗi khi cô gặp nguy hiểm, Tưởng Nam Châu luôn nói bận.
nói họp nhóm, làm phẫu thuật, bảo cô hãy tự học cách cứu l , vì đó mới là kỹ năng sinh tồn.
Lúc đó cô tưởng thật lòng muốn tốt cho , giờ mới biết chẳng qua chưa bao giờ để tâm đến cô.
Đối với thực sự yêu, thể dâng hiến tất cả, mà đó chỉ cần đứng yên tại chỗ đợi là đủ.
Khói hun khiến mắt Tần Thư đỏ hoe, cổ họng ngập ngụa bụi bặm và khói lửa.
Lửa đã bén lên cả hai, Tần Thư bị sặc khói đến mức đứng kh vững, cùng Tô Mạt ngã gục xuống sàn.
Kh lâu sau, tiếng va đập vang lên bên ngoài. Khoảnh khắc cánh cửa bị phá tung, tiếng gọi "Tô Mạt" vang trời dội vào tai Tần Thư.
Giây phút này, trái tim cô chỉ còn lại sự tê liệt, bản năng sinh tồn thúc đẩy cô thốt lên tiếng kêu cứu máy móc.
Nhưng chẳng ai đến cứu cô cả, trong làn khói lửa mờ mịt, cô nghe th giọng của Tô Mạt: "Tiểu Thư vẫn còn ở bên trong, mau cứu em ."
hai giọng nói đồng thời vang lên.
"Lại là Tần Thư! A Mạt đừng quản nó, cứ để nó tự sinh tự diệt ."
"Kh cần quản cô ta, lính cứu hỏa sẽ cứu, đưa em ra ngoài trước."
Một là cha cô, một là cô từng coi là tình yêu cả đời, thay nhau lên tiếng.
Trái tim Tần Thư lúc này đã bị thiêu rụi thành tro, tĩnh lặng như tờ.
Cô kh đợi được lính cứu hỏa trong lời Tưởng Nam Châu, xung qu ngoài tiếng lửa cháy chỉ còn lại một khoảng kh im lặng.
Cô cố gắng tự cứu , nhưng còn chưa bò đến cửa thì chân đã bị kệ bình hoa đổ xuống đè chặt, kh thể nhấc lên nổi.
bức tường lửa cao ngất bao vây, Tần Thư kh còn hy vọng gì nữa.
Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, chỉ mong mẹ đến đón .
Nhưng ngay khoảnh khắc ý thức sắp tan biến, cô nghe th một giọng nói vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.
"Tần Thư, đừng ngủ."
Thế nhưng Tần Thư đã kh còn sức để mở mắt nữa, đành để mặc những lưỡi lửa bò lên da thịt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.