Đoá Hồng Phương Đông
Chương 20:
trân trân Tiểu Điền.
muốn hỏi vặn lại: Ông cũng lòng ?
Nhưng lần này kh nói gì cả.
Bởi vì biết chuyện gì quan trọng hơn.
Đó đều là những tình báo mà thiếu gia đã mạo hiểm tính mạng để truyền cho , nhất định mang chúng ra ngoài một cách an toàn.
Sau khi trở về, ép tập trung tinh lực để suy nghĩ về những lời đã nói.
Thiếu gia đã nói tổng cộng ba lời nói dối.
Lời đầu tiên coi như là để cho biết, trong lời nói dối ẩn chứa th tin quan trọng.
Vậy hai lời sau chính là mấu chốt.
Một là, một giống hoa tên là 'Vọng Nguyệt' đã bị đốt sạch sành s.
Nhưng lại nói: "Nếu nó vẫn còn 'tươi tốt' thì thật tốt biết m."
Hai là, lúc , rõ ràng đã để chiếc vòng vào trong két sắt, nhưng thiếu gia lại nói nó ở trong phòng .
còn nhấn mạnh rằng sau này đã mua cho nhiều đồ, cũng để ở trong phòng .
Về lời nói dối thứ hai, dù kém cỏi đến đâu cũng biết nên về Kỳ gia để tìm hiểu thực hư.
Ngày trở về, phu nhân vừa th đã kh cầm được nước mắt.
Bà chỉ vỗ vai , nghẹn ngào thốt lên: "Tốt, tốt, tốt!"
"Phu nhân, con xin lỗi." cũng nức nở, "Con vẫn chưa đưa được thiếu gia về..."
Lần này, phu nhân lại lắc đầu.
"Kh gì xin lỗi cả, con về được là tốt ! Mẹ chỉ sợ cả hai đứa đều..."
Nói đến đây, phu nhân lại một lần nữa khóc kh thành tiếng.
Khóc xong một hồi, phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y , kiên định nói: "Dù kết cục thế nào thì đó cũng là mệnh số của Kỳ Ngôn, khi nó chọn con đường này chắc c đã nghĩ kỹ . Con trai mẹ kh hối hận thì mẹ cũng kh hối hận!"
nhớ lại năm đó, phu nhân đã hét lớn với lão gia rằng "đạn lạc kh mắt", chỉ th m năm ngắn ngủi mà vật đổi dời.
trở về căn phòng của , th mọi bày biện bên trong vẫn kh thay đổi.
Phu nhân nói sau khi , chiếc vòng vẫn nằm trong két sắt, chưa từng ai đụng vào.
Vậy rốt cuộc thiếu gia muốn n nhủ ều gì?
lần lượt mở các ngăn tủ, cũng chẳng th quần áo, túi xách hay châu báu như thiếu gia nói, chỉ th quần áo cũ của đã được sắp xếp lại một lượt, những bộ đồ được phân loại theo màu sắc và treo lên ngay ngắn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thiếu gia trước khi đã ở trong phòng dọn dẹp đồ đạc...?
bỗng nhiên vỡ lẽ.
Đêm khuya, Bạch Nguyệt tiểu thư cũng đã tới.
Cô mặc một chiếc áo choàng đen, ẩn trong màn đêm, lén lút vào từ cửa phụ.
Vừa vào đến phòng, liền kéo tủ quần áo ra.
"Đây là..." Bạch Nguyệt ngẩn .
"Mã Morse, khả năng kh?" chằm chằm vào mắt cô .
Bạch Nguyệt lập tức bừng tỉnh.
"Đúng, khả năng cao! Ví dụ một chiếc áo màu kem thể đại diện cho 'tín hiệu chấm'; hai bộ quần áo màu x liên tiếp chắc là 'tín hiệu gạch'."
"Cô Bạch Nguyệt tìm gi bút, ngồi bệt xuống đất nói: ' lẽ vài cách biểu đạt ý nghĩa, nhưng đều thể liệt kê ra hết được!'"
Cô bắt đầu tính toán ngay tại chỗ.
Cho đến khi đôi mày cô nhíu chặt, báo ra một đáp án tiềm ẩn.
"Ý của Kỳ Ngôn là... nội gián."
"Là ai?!"
"Kh biết, đáp án lẽ nằm ở một gợi ý khác."
Gợi ý khác: Vọng Nguyệt.
vẫn luôn nhớ đêm khuya cùng thiếu gia ngắm trăng tâm sự đó, thế nhưng vào lúc này, hoàn toàn kh đoán được thâm ý của thiếu gia.
"Liệu là hài âm kh?" hỏi.
Cô Bạch Nguyệt lắc đầu: "Đã là nội gián, Tiểu Điền chắc hẳn cũng biết đó là ai, nếu đột nhiên nói ra hài âm thì dễ bị phát hiện."
nhắm mắt lại, ép bình tâm, suy nghĩ thật kỹ.
thậm chí cố gắng hồi tưởng lại từng khoảnh khắc quá khứ giữa và thiếu gia, để chúng hiện rõ trong tâm trí.
kh biết về 'sự nghiệp' mà Kỳ Ngôn một gánh vác, nhưng vô cùng thấu hiểu con .
Bởi vì, từng nghiền ngẫm kỹ lưỡng từng hành động, từng ý nghĩ của , khao khát muốn bắt kịp bước chân ; cũng từng mô phỏng trong mỗi lần gặp khó khăn hay nguy hiểm rằng, nếu thiếu gia ở đây, sẽ ứng phó thế nào?
Kh biết đã bao lâu trôi qua.
Cuối cùng cũng mở mắt.
"Ba chữ 'vẫn tốt cả' đối với và quan trọng, cố ý nhấn mạnh cho nghe. Ngoài ra, ba chữ này dù thế nào cũng kh giống dùng để miêu tả một loài hoa tươi." chậm rãi diễn giải, cố gắng chính xác từng câu chữ, "Điều này nghĩa là đang chỉ đích d nội gián là ai. Vậy thì 'Vọng Nguyệt' chính là nội gián."
"'Nguyệt' là cô, cô Bạch Nguyệt." sang Bạch Nguyệt, " lẽ bảo tìm cô, hoặc muốn nói với rằng cô thể đoán được đối phương là ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.