Đoá Hồng Sa Mạc
Chương 3:
Khóe môi Phó Cảnh Thâm cong lên một nụ cười thích thú. Động tác giơ s.ú.n.g của ta tiêu chuẩn và tao nhã, thời gian dường như bị kéo dài.
thể th rõ ngón tay ta đang từ từ siết cò.
“Đoàng”
Tiếng s.ú.n.g nổ.
Viên đạn rít qua.
Đỉnh đầu hơi chấn động, vụn táo và nước ép b.ắ.n tung tóe khắp đầu và vai .
đứng chôn chân tại chỗ, tim gần như ngừng đập, tai ù .
Xung qu bùng lên những tiếng vỗ tay và huýt sáo nhiệt liệt.
“Phó thiếu đỉnh quá!”
“Quá chuẩn xác!”
“ Thẩm Th Từ kìa, sợ đến ngơ !”
từ từ mở mắt ra. ta bước đến trước mặt , đưa tay lau vụn táo dính trên má với vẻ cao ngạo.
“Xem ra, vẫn là tg .”
“Thẩm Th Từ, khuyên cô trực tiếp...”
Lời ta chưa dứt, đã ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên, cắt ngang:
“Năm ván tg ba, vẫn còn một ván nữa.”
Phó Cảnh Thâm sững sờ.
Mọi đều sững sờ.
Ánh mắt ta trầm xuống: “Thẩm Th Từ, cô là loại kh th quan tài kh đổ lệ ?”
đưa tay lau những giọt nước trái cây nhớp nháp dính trên l mi, giọng nói vô cùng rõ ràng:
“ đã nói , theo luật của sân tập bắn.”
“Năm ván tg ba.”
Phó Cảnh Thâm chằm chằm vào . Một lúc sau, ta đột nhiên cười lạnh.
“Tốt, tốt. muốn xem cô thể chịu đựng đến bao giờ. Ván thứ ba chúng ta b.ắ.n mục tiêu di động.”
Nhưng lại đột ngột thẳng vào mắt ta, bình tĩnh mở lời:
“Phó thiếu, đã muốn chơi, chúng ta kh chơi lớn hơn một chút?”
Nghe vậy, bước chân ta dừng lại:
“Ồ? Thẩm gia còn gì để l ra đặt cược nữa ? Hay nói cách khác, cô còn gì để mà thua nữa?”
đối diện với ánh mắt ta, từng chữ từng câu nói ra:
“Ván cuối cùng, nếu tg, khoản nợ của nhà họ Thẩm với sẽ được xóa sạch. Dự án Thành Tây, vẫn ký cho nhà họ Thẩm.”
“Và, hôn ước giữa chúng ta, kể từ đây bị hủy bỏ. Kể từ nay về sau, nhà họ Phó kh được phép gây khó dễ cho nhà họ Thẩm vì bất kỳ lý do gì nữa.”
Cả trường b.ắ.n lập tức chìm vào im lặng.
Ngay cả Bạch Thiên Thiên, luôn thêm dầu vào lửa, cũng ngây , đầy khó tin.
Hủy hôn ước?
Ở Bắc Kinh, biết bao nhiêu chen chúc muốn quan hệ với nhà họ Phó, nhà họ Thẩm cũng chỉ miễn cưỡng duy trì nhờ vào hôn ước này.
Phó Cảnh Thâm nheo mắt lại:
“Thẩm Th Từ, cô biết đang nói gì kh?”
“ rõ. Chỉ là kh biết, Phó thiếu dám đ.á.n.h cược hay kh.”
“Nực cười!” Phó Cảnh Thâm nổi trận lôi đình: “ sẽ kh dám ? Thẩm Th Từ, là cô bị ên, hay cô nghĩ Phó Cảnh Thâm sẽ bị cô uy hiếp?”
“Cược! sẽ cược với cô! muốn xem, sau khi cô thua, cô còn mặt mũi nào ở lại Bắc Kinh nữa kh! Đến lúc đó, đừng khóc lóc cầu xin !”
“Một lời đã định.” quay sang nhân viên: “Làm ơn cho hai miếng vải che mắt, loại kh xuyên qua được.”
“Ván cuối cùng, chúng ta b.ắ.n bịt mắt.”
Cả trường b.ắ.n xôn xao:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Bịt mắt?!”
“Cô ta ên ! Chắc c ên !”
“Bắn mục tiêu di động mà bịt mắt? Làm thể b.ắ.n trúng?”
“ cô ta sợ vỡ mật, tự hủy hoại bản thân kh?”
Bạch Thiên Thiên khúc khích cười:
“Em gái Từ Từ, biết em áp lực lớn, nhưng cũng kh nên dùng cách này để tự t.ử chứ? Nhỡ s.ú.n.g cướp cò làm bị thương , hoặc làm bị thương khác thì ?”
Phó Cảnh Thâm cười khẩy:
“Thẩm Th Từ, cô nghĩ thua theo cách này sẽ khiến cô tr cốt khí hơn ?”
phớt lờ sự chế giễu của họ, l miếng vải nhung đã gấp lại bịt lên mắt, thắt nút gọn gàng phía sau đầu.
Ngay lập tức, mọi thứ trước mắt chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Ánh sáng, màu sắc, biểu cảm của những xung qu, bia tập ở xa... Mọi th tin thị giác đều bị cắt đứt.
Trong đầu , những hình ảnh vụt qua kh kiểm soát: khói t.h.u.ố.c súng, lửa cháy, những cái xác ngã xuống, m.á.u tươi nhuộm đỏ mặt đất, tiếng rên rỉ cuối cùng của đồng đội...
Những ký ức bị phong ấn cưỡng bức giờ đây ùa về như thủy triều. Cuối cùng, như nghe th tiếng thở dài của đồng đội.
Họ nói: “Đội trưởng, đừng tự làm khó . Cô là đội trưởng giỏi nhất.”
Trái tim ngay lập tức bình tĩnh lại. vô thức nhếch môi cười.
Nếu nỗi sợ hãi nằm trong lòng, thì chiến tg nó. Trốn tránh, vĩnh viễn kh giải quyết được vấn đề.
nhắm mắt, giơ tay, bóp cò. Suốt nhiều năm qua, những động tác này đã trở thành phản xạ cơ bắp.
Tiếng s.ú.n.g vang lên. Máy báo ểm vang vọng:
“Mười vòng.”
Những tiếng đùa cợt đột ngột im bặt.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Đùng đùng đùng
Tiếng s.ú.n.g liên tục vang lên.
Máy báo ểm máy móc lặp lặp lại:
“Mười vòng.”
“Mười vòng.”
“Mười vòng.”
……
Cả trường b.ắ.n c.h.ế.t lặng.
kh hề ý định tháo miếng vải bịt mắt ra, chỉ dứt khoát tháo băng đạn, thay băng mới. Cánh tay hơi ều chỉnh góc độ, họng s.ú.n.g chĩa thẳng vào Bạch Thiên Thiên đang đứng cạnh bia.
Dù bị bịt mắt, vẫn nghe th hơi thở cô ta ngừng lại, run rẩy hỏi:
“Thẩm Th Từ, cô, cô muốn làm gì.”
cười khẩy một tiếng:
“Nửa năm qua, cô đã tìm đủ mọi cách để ngáng chân , quả thật là vất vả cho cô .”
Tiếng s.ú.n.g vang lên, viên đạn rít qua, găm vào bức tường phía sau cô ta.
“Á!!” Bạch Thiên Thiên thét lên một tiếng thất th như heo bị chọc tiết, chân cô ta mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất.
vẫn bị bịt mắt, lạnh lùng nói:
“Đừng nhúc nhích. Hoặc, viên đạn tiếp theo, kh đảm bảo nó sẽ bay về hướng nào đâu.”
Viên thứ hai, viên đạn lướt qua vai trái của Bạch Thiên Thiên.
Viên thứ ba, lướt qua vai .
Tiếng s.ú.n.g vang lên đầy nhịp ệu.
Mỗi viên đạn đều lướt qua chính xác đường viền cơ thể Bạch Thiên Thiên.
đã dùng hai mươi viên đạn này để tạo ra một đường vẽ viền chuẩn xác cho cô ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.