Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đoạn Thân Trước Khi Chạy Nạn, Mang Theo Không Gian, Cả Nhà Ăn Sung Mặc Sướng

Chương 130:

Chương trước Chương sau

“Ta chỉ vô tình phát hiện ngâm trong nước, thực sự cứu là Huyên cô nương.” Cảnh Hạo Nam kh chiếm c lao một , nếu kh Mạt Chỉ Huyên phát hiện trong nước, kh muốn nàng nhảy xuống nước, nên mới bất chấp nguy hiểm nhảy xuống.

chỉ kh muốn nàng bị thương và chịu lạnh!

Lý Cẩu T.ử chú ý đến nam nhân này, y càng càng th quen, cứ cảm th đã gặp ở đâu đó, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu: “Là ngươi! Ngươi đã g.i.ế.c những tên thổ phỉ đó!”

mà y từng gặp qua thường sẽ kh quên.

Cảnh Hạo Nam cũng kh ngờ y lại nhớ , lập tức thừa nhận: “Là ta, những đó đều là ta g.i.ế.c!” Dáng thẳng tắp, đôi mắt khiến ta vào mà kính sợ, sẽ khiến ta liên tưởng đến đỉnh núi cao sừng sững kh hề nghiêng ngả, kiên định và vô úy.

Lý Cẩu T.ử th biểu cảm của lạnh lùng như băng sương, nhưng hành động của lại khiến y cảm th trái tim kh hề lạnh lẽo như vẻ ngoài, vội vàng đứng dậy quỳ xuống trước mặt , Thẩm Tam Quế th phu quân đã quỳ, nàng cũng làm động tác tương tự.

“Đa tạ ơn cứu mạng của ngươi, nếu kh ngươi, ta và Tam Quế đã sớm c.h.ế.t dưới lưỡi đao của chúng, làm gì thể sống đến bây giờ.” vớt y ra khỏi nước cũng là , tương đương với việc đã cứu họ hai lần .

Đương nhiên Huyên nha đầu cũng là cứu y và Tam Quế, họ kẻ tám lạng nửa cân, đều quan trọng như nhau.

Một cứu mạng y, một chữa bệnh cho y, thiếu bất kỳ ai, y cũng kh thể sống sót.

Cảnh Hạo Nam đỡ họ đứng dậy, thu lại khí thế trên : “Chuyện nên làm thôi, hai vị kh cần hành đại lễ như vậy, đổi lại là khác th dưới nước, cũng sẽ cứu các ngươi thôi.”

Những khác cũng đỡ họ đứng dậy, vội vàng khuyên nhủ: “A Nam ở chỗ ta ngoan lắm, biết ý khác, lần ta muốn l đồ vật trên cao, th liền giúp ta l xuống!” Nhị Trụ cười nói.

Những ngày này họ đều sống cùng nhau, mặc dù A Nam ít nói, nhưng ai gặp khó khăn th đều sẽ giúp đỡ, mặc dù tr cao ráo, vừa đã th khác biệt với trong thôn của họ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Những khác nghe xong cũng cười, nói như vậy thì Nhị Trụ lại nói giống như một đứa trẻ, vẫn chưa lớn vậy.

Nhưng trước mắt kh chỉ cao lớn vạm vỡ, dung nhan còn tuấn mỹ, đôi mắt hoa đào tựa hồ như thể câu hồn khác, thế nào cũng là một mỹ nam tử.

Ngoan lắm ?! Mạt Chỉ Huyên Nhị Trụ với ánh mắt đầy nghi ngờ, đó là ánh mắt gì thế? ở chỗ nào ra chữ ngoan hả, lần trước còn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng kh bu, trên tay nàng còn lưu lại dấu ấn của !

Nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt lạnh lùng cong cong như vầng trăng khuyết, tĩnh lặng mà trong suốt, làn da trắng hồng, nụ cười ấm áp phá tan cái lạnh lẽo nơi băng tuyết, vừa vặn bị Cảnh Hạo Nam th.

Khiến chăm chú kh rời mắt.

đột nhiên cảm th sự phồn hoa và chiến loạn của thế gian, đều kh thể sánh bằng một Mạt Chỉ Huyên.

Nói xong những lời cần nói, Lý Cẩu T.ử và Thẩm Tam Quế vì thân thể suy yếu, nên đều trở về phòng riêng của .

[Đinh, cứu trợ thành c hai , thưởng 10.000 kim tệ]

Trong đầu Mạt Chỉ Huyên vang lên một tiếng, ý thức nàng nh chóng quét qua số dư trong kh gian, quả nhiên lại thêm nhiều kim tệ.

Đến nay đã tích lũy hơn tám vạn kim tệ .

Nghĩ đến việc Dương Tư Trúc và Mạt Quyền Minh đã nhường giường tre cho Lý Cẩu T.ử và Thẩm Tam Quế, nàng mua một chiếc giường 1.8 mét trong thương thành, sau đó về phía cửa hang của họ.

“Cha, nương, hai đang làm gì thế?” Mạt Chỉ Huyên th hai đang trải một ít cỏ tr trên mặt đất, định bụng tối đến sẽ ngủ ngay trên đó.

Cả hai họ đã hoàn toàn quên mất chuyện con gái thể mua đồ trong kh gian, cũng trách nàng lúc đã kh nói rõ ràng, nơi thương thành kia kh chỉ bán mỗi đồ ăn, mà đồ gia dụng cũng thể mua được.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...