Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đoạn Thân Trước Khi Chạy Nạn, Mang Theo Không Gian, Cả Nhà Ăn Sung Mặc Sướng

Chương 189:

Chương trước Chương sau

Mạt Chỉ Huyên th đôi mắt tên khốn này trợn to hơn mắt trâu, còn tràn đầy hận ý. Nhưng ngụy trang tốt, chỉ thoáng chốc đã trở nên nhu nhược, vô năng.

Hèn chi thể xoay Hoàng thượng và những khác như chong chóng.

Một đeo mặt nạ quá lâu, giả thành một khác, suýt chút nữa đã quên mất bộ dạng thật của . Nhưng giờ đây, Mạt Chỉ Huyên đã thấu .

Những như thế này nàng th nhiều . Dù biến đổi thế nào, bản tính xấu xa trong cốt tủy vẫn kh thể thay đổi, sớm muộn gì cũng sẽ lộ nguyên hình.

Cảnh Hạo Nam lúc này th dưới đất đã đau đến mức kh phân biệt được đ tây nam bắc: “Chỉ Nhi, miệng kh nói được.”

Dù bọn chúng muốn nói, nhưng miệng đã bị nhét đầy vải, kh thể mở lời.

Nhưng nên để bọn chúng chịu khổ một chút, để chúng biết đang ở vị trí nào.

Mặt Mạt Chỉ Huyên đỏ lên, nàng quên mất chuyện này. Nàng gỡ miếng vải bịt miệng bọn chúng ra.

Đều tại tên Đỗ đại nhân này vẻ mặt đáng ghét, khiến chân nàng đạp cũng th mỏi.

Lạc Thiếu Dương th Đỗ Kim Triều bị đ.á.n.h t.h.ả.m hại như vậy, mặt sưng vù, tr giống như đầu heo, đến cha nương ruột cũng kh nhận ra, sợ đến mức đầu óc trống rỗng.

Bọn chúng rốt cuộc là ai? Những chuyện chúng hỏi đều liên quan đến Hoàng cung, chẳng lẽ là trong cung phái đến?

Sau khi được giải phóng, Đỗ Kim Triều dịch chuyển thân về phía sau như một con giòi: “Các ngươi là ai? Dám bắt giữ quan triều đình, cố ý phạm pháp, chiếu theo tội đáng bị tru di!”

Đây là lần đầu tiên ta chật vật như vậy, ta nuốt kh trôi cục tức này.

Chờ đến khi được giải cứu, nhất định sẽ bắt hai kẻ ch.ó má này quỳ rạp xuống đất, dập đầu xin lỗi như súc vật.

Mạt Chỉ Huyên th ta vẫn kh chịu hối cải, còn dám bày ra oai phong quan trường với nàng. Xem ra là chưa nghe rõ lời nàng nói, dám xem lời nàng nói như gió thoảng bên tai, vậy thì nàng sẽ kh khách khí nữa.

Th kiếm trong tay nàng cũng đã lâu kh dùng, ngoại c tặng nàng khi , nàng vẫn chưa phát huy hết được. Vừa hay hai tên này kh biết sống c.h.ế.t, cho nàng luyện tay cũng tốt.

Nàng vừa vung kiếm qua, đã bị Cảnh Hạo Nam nắm l cổ tay. Cảm giác ấm áp dịu dàng như gió xuân: “Chuyện này cứ để ta. Nàng đứng sang một bên xem thôi, đừng làm bẩn tay nàng.”

Đã để nàng th mặt ác độc nhất của nhân tính, kh thể để nàng dây dưa với những thứ dơ bẩn này nữa. Hơn nữa, hai tên này kh xứng.

Giọng nói mang theo sự trầm ổn và dịu dàng, khiến trái tim nàng hẫng một nhịp. Nàng từ từ thu tay về. Cũng đúng, những cảnh m.á.u me quá mức nàng vẫn nên thực hiện một .

Ở trước mặt khác, nàng vẫn nên thu liễm một chút, kẻo dọa sợ khác.

Mạt Chỉ Huyên: “Được .”

Cảnh Hạo Nam nở một nụ cười tà mị với nàng, nhưng khi đối diện với hai tên kia thì lại trở nên lạnh lùng. Chưa đợi ra tay, Lạc Thiếu Dương đã trực tiếp đầu hàng.

“Chờ đã, ta nói, ta nói.”

ta kh muốn bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi tan nát như Đỗ Kim Triều. ta là coi trọng thể diện, ta nhận ra hai này kh dễ dàng bị lừa gạt.

“Các ngươi muốn biết gì? Ta biết gì nhất định sẽ nói hết!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doan-than-truoc-khi-chay-nan-mang-theo-khong-gian-ca-nha-an-sung-mac-suong/chuong-189.html.]

Đỗ Kim Triều ta với ánh mắt kh thể tin nổi: “Lạc Thiếu Dương, ngươi dám nói ra, ta sẽ khiến ngươi c.h.ế.t kh toàn thây, tên phản đồ đáng c.h.ế.t nhà ngươi!”

Lạc Thiếu Dương: “Khụ, ngươi lo thân còn chưa xong, nghĩ cách tự cứu . Ngươi kh cho ta nói, ta lại càng muốn nói.”

muốn nói gì là chuyện của . Tình thế đã cưỡi hổ khó xuống, muốn gây dựng lại sự nghiệp, chỉ muốn giữ lại tính mạng trước đã, chuyện sau này tính sau.

Tốc độ hai kẻ này c.ắ.n xé nhau cũng khá nh, khiến Mạt Chỉ Huyên chút bằng con mắt khác. Vừa hay nàng muốn xem bọn chúng xé rách nhau như thế nào.

Cảnh Hạo Nam: “Vị ở kinh thành kia chỉ ai?”

Lạc Thiếu Dương liếc một cái, nh chóng cúi đầu, lắp bắp trả lời: “À, ừm, là... là Hoàng thượng. Thám t.ử báo về, nói là bị thương. Tình hình cụ thể thế nào chúng ta cũng kh rõ, cuối cùng cũng kh tìm được .”

gắng gượng chịu đựng sát khí trên đỉnh đầu, cứng họng nói ra. Trong lòng vô cùng sợ hãi, hai này kh là những kẻ dễ nói chuyện, thậm chí còn khiến cảm th nguy hiểm.

“Ngươi đúng là đồ ngu xuẩn!” Đỗ Kim Triều giận dữ mắng. ta thực sự hối hận vì lúc trước đã hợp tác với tên này. Lúc này lại quay lưng phản bội, tưởng như vậy thì hai kẻ ch.ó má này sẽ tha cho ?

Gia đình vẫn còn trong tay những kia, ta kh sợ bọn họ g.i.ế.c hết con cái !

đúng là xui xẻo tám đời, cứ tưởng gặp được một kẻ cứng rắn, ai ngờ lại là một cây cỏ đầu tường.

Mạt Chỉ Huyên th vậy, dùng chân nghiền nát mắt cá chân Đỗ Kim Triều. Tên này càng càng th ghê tởm, kh nói chuyện sẽ c.h.ế.t ?

Tiếng xương vỡ vang vọng cả bầu trời: “A, A.” ta cuộn tròn lại trong góc, trán đầm đìa mồ hôi lạnh, đau đớn đến mức toàn thân kh dám động đậy, trong đầu chỉ còn thần sắc âm hiểm và lạnh lùng của nàng.

kh nói nữa được kh? Đau đớn khiến từng dây thần kinh của gào thét.

“Ngươi th kết cục của chưa? Dám nói dối, kết cục của ngươi sẽ còn t.h.ả.m hơn !” Mạt Chỉ Huyên Lạc Thiếu Dương, từng chữ một nhấn mạnh.

Lạc Thiếu Dương lúc này đã kh còn bận tâm đến những thứ khác, vội vàng gật đầu: “, , , ta nhất định sẽ nói sự thật.”

Cảnh Hạo Nam: “Ngân lượng định vận chuyển đến đâu? Vận chuyển bằng cách nào, ai và ám hiệu gì?”

16.Lạc Thiếu Dương: “Đại Tấn quốc. Chúng ta chuyên giao tiếp, ở một n trại nhỏ ven biên giới, nhà họ Lam. Ở đó giả làm một phụ nữ ăn xin, sẽ hỏi đến rằng buổi trưa đã ăn gì. trả lời nói đã ăn Thổ Quan Âm.

Ánh mắt Cảnh Hạo Nam tối sầm, quả nhiên là tính toán thâm sâu.

“Thượng cấp của các ngươi là ai, ai đã chỉ đạo các ngươi làm những việc này?”

Lạc Thiếu Dương toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi. Những vấn đề này hỏi đều là cơ mật. kh muốn nói, đắc tội cả hai bên, thực sự kh cho một con đường sống nào.

Th ta vẫn chậm chạp, miệng lẩm bẩm ều gì đó, Cảnh Hạo Nam rút d.a.o đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Đỗ Kim Triều. Máu phun ra khỏi miệng , nhuộm đỏ mặt đất tựa như đóa hoa, mùi t tưởi lan tràn khắp căn phòng. Hơi thở đã tắt lịm, mắt mở to, ánh mắt c.h.ế.t kh nhắm.

rút d.a.o ra, l một mảnh vải sạch sẽ, nhẹ nhàng lau chùi từng chút một.

Lạc Thiếu Dương lúc này đã gần như suy sụp tinh thần: “Ta kh tiếp xúc với phía trên, mọi chuyện đều do Đỗ đại nhân lo liệu. đó bịt mặt, ta nghe giọng nói dường như là Đại Hoàng tử, ngoài ra ta thực sự kh biết gì nữa.”

tận mắt th Đỗ Kim Triều c.h.ế.t ngay trước mặt , cú sốc đó mang lại sự chấn động kh nhỏ.

Mạt Chỉ Huyên cười lạnh, lại là màn kịch Hoàng t.ử tr đoạt. Chuyện mưu hại đệ vì ngai vàng từ xưa đến nay kh là hiếm th, kh tr giành đến mức ngươi sống ta c.h.ế.t thì làm mà cam lòng, huống hồ vị trí kia chỉ cách các Hoàng t.ử đúng một bước chân.

Nhưng những kẻ chịu khổ đều là bách tính.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...