Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đoạn Tuyệt Phu Thê, Ta Tự Lập Môn Hộ

Chương 9:

Chương trước Chương sau

23

Ta vẫn còn nhớ ngày mới trở về.

Tiếng vó ngựa vọng lại từ cuối phố.

Tiếng đột nhiên xôn xao.

Tim ta đập thình thịch, như suối xuân, gần như muốn trào ra khỏi lồng ngực.

Lão phu nhân ngẩng cổ ngóng tr.

Ngay cả Tống Sương Nhi đang vịn tay bà ở bên cạnh cũng nhoài nửa ra.

Cuối cùng, đoàn ngựa xuất hiện ở cuối phố, chầm chậm tiến về phía chúng ta.

th niên dẫn đầu lưng thẳng tắp, gương mặt tuấn tú nở nụ cười nhàn nhạt.

Dứt khoát lật xuống ngựa, áo giáp bạc phản chiếu một vùng nắng rực rỡ.

Hai năm kh gặp, dường như cao hơn, gầy nhưng lại rắn rỏi hơn.

Kh còn giống vị phu quân hay níu tay ta làm nũng trốn việc nữa.

Toàn thân toát ra một luồng khí thế nghiêm nghị đầy uy áp.

Ngay cả đường nét ngũ quan trên gương mặt cũng trở nên sắc bén hơn.

Nhưng vào khoảnh khắc th , ta đột nhiên kh còn căng thẳng nữa.

Trong lòng chỉ còn nỗi nhớ nhung và niềm vui sướng khi gặp lại .

Thậm chí kh hiểu lại th tủi thân đến cay sống mũi.

Ta bước lên một bước nhỏ, bất giác muốn tiến lại gần.

Ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua mặt ta.

dừng lại trên lão phu nhân và Tống Sương Nhi.

Do dự một thoáng, sải bước tiến lên, một tay trái một tay nắm l tay hai .

"Nãi nãi, nương tử, ta về !"

lẽ từ khoảnh khắc đó, dòng m.á.u đang cuộn trào như suối xuân trong ta đã nguội lạnh.

Sau này, hỏi tất cả mọi về quá khứ của chúng ta.

Chỉ riêng ta là kh hỏi.

tin lời của tất cả mọi .

Chỉ riêng ta là kh tin.

Ta cũng kh còn tin vào chính nữa.

Ai dám nói, tình yêu mà từng thể hiện với ta nhất định là xuất phát từ tấm chân tình?

24

Sau khi đại phu đến kiểm tra kh gì đáng ngại, ta sa sầm mặt ra lệnh tiễn khách.

Tạ Bắc Minh phần kh muốn, nhưng th ta thật sự nổi giận, cũng kh dám ở lại thêm.

Trước khi lại hung hăng dặn dò.

"Tránh xa tên họ Chương kia ra, lần sau ta kh chỉ kéo xuống ngựa đâu!"

Thúy Nhi thấp thỏm hỏi ta: "Thật ra, nếu nhớ lại, hai sống những ngày tháng tốt đẹp kh cũng tốt ?"

Dạ Miêu

Từ khi chúng ta đến Giang thành, Thúy Nhi chưa bao giờ nói tốt cho Tạ Bắc Minh, ngược lại còn xem thường .

Nhất là trong những ngày tháng ta vừa gả cho đã luôn bị lạnh nhạt khinh miệt.

Cho nên dù sau này chúng ta đã thành phu thê thật sự, Thúy Nhi cũng kh chịu gọi một tiếng cô gia.

Bây giờ đột nhiên xuống giọng, lẽ là còn nhớ những ngày tháng đau lòng khi ta rời khỏi Tạ phủ.

Nàng cho rằng chỉ cần cúi đầu, ta quay lại.

Chúng ta sẽ lại thể trở thành một đôi phu thê tình sâu nghĩa nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doan-tuyet-phu-the-ta-tu-lap-mon-ho/chuong-9.html.]

Nhưng bây giờ ta khó thể tin vào những lời thâm tình mà nói, chúng ta đã kh thể quay về quá khứ được nữa .

"Thúy Nhi, chuyện tình ái như mộng ảo bọt nước. thể thêm chút hương vị cho cuộc sống, cũng thể g.i.ế.c thời gian nhàm chán."

"Nhưng nếu xem nó là chỗ dựa chính, là ểm tựa của đời thì kh thể tin cậy được."

"Chẳng thà tin vào chính , mạnh dạn bước , mở ra một vùng trời hoàn toàn mới."

Thúy Nhi nửa hiểu nửa kh gật đầu.

"Tiểu thư, muốn cứ , ta sẽ tr coi nơi này cẩn thận. Nếu mệt mỏi, bất cứ lúc nào, quay về đây ta vẫn ở đây."

Lòng ta chút rung động, từ nhỏ đến lớn, ta cứ ngỡ chẳng gì cả.

Thật ra kh .

Ta cũng nhà, thân, đủ dũng khí để sống theo ý .

25

Tạ Bắc Minh ngồi dưới gốc đào, lòng đầy oán khí.

Cánh hoa rơi đầy , hương thơm chút gượng gạo.

bất giác nghĩ, bây giờ lại nở hoa, kh mùa đào ?

mới nhớ ra, cây đào đã sớm bị đào sạch, ngay trước mặt T.ử La.

Bây giờ trong vườn toàn là hoa đào trồng cho biểu .

Lúc đó T.ử La chắc hẳn tức giận?

Kh, nàng hoàn toàn kh quan tâm!

Nếu kh cũng sẽ kh chuyện gì cũng chẳng nói với , mà tự xin hòa ly.

Nghĩ nghĩ lại, Tạ Bắc Minh lại cảm th tủi thân.

Coi như mất trí nhớ nhận nhầm , vừa về nhà đã xem biểu là nương tử.

Nhưng đó cũng là vì đầu bị thương, th biểu đỡ nãi nãi mới nhận nhầm.

Coi như nghe lời Trương Sở, cho rằng trong lòng là biểu .

Vì vậy mới cố ý tiếp cận biểu , lạnh nhạt với T.ử La.

Nhưng đó cũng là vì muốn mau chóng tìm lại ký ức thôi mà.

Coi như đã quên quá khứ với T.ử La, tự tay hủy hoại vườn đào, lại hủy hôn sự của hai .

Nhưng T.ử La đều nhớ cả, tại nàng kh nói?

Tên Chương Nhiên kia lại là cái thá gì.

Dựa vào đâu mà bây giờ cứ lẽo đẽo bên cạnh T.ử La, nhận hoa nàng tự tay thêu, nhận tr nàng tự tay vẽ.

Rõ ràng những thứ đó trước đây đều là T.ử La hứa chỉ dành cho .

Quá khứ tươi đẹp vẫn chưa nhớ hết.

Nhưng chỉ vài mảnh ký ức cũng đủ khiến lưu luyến kh rời.

Còn những chuyện đã làm khiến cả hai tan vỡ sau khi trở về, lại nhớ rõ mồn một.

Nghĩ đến đây, vành mắt đỏ lên, nước mắt kh kìm được mà rơi xuống.

Kh vì tủi thân, mà là vì sợ hãi và hối hận.

Chắc là khó mà cầu xin T.ử La tha thứ được nữa ?

Những sai lầm này kh giống với những hành vi ăn chơi trác táng trước kia.

đã yêu, làm chuyện sai lầm, mới thể làm tổn thương đến tấm chân tình.

Nàng nhất định sẽ kh cần nữa.

Nàng đã bắt đầu cười với đàn khác, cùng đàn khác lên kế hoạch cho tương lai.

từ dưới gốc đào bật dậy, siết chặt nắm đ.ấ.m nện mạnh vào thân cây, làm rụng cả một trời hoa đào.

Kh được, quyết kh thể cứ thế mà đoạn tuyệt tình cảm.

Dù kh được tha thứ, cũng kh thể để nàng rời khỏi .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...