Đoạt Tình Thịnh Sủng, Người Yêu Trăm Ngày Của Tổng Tài
Chương 40: Sự kiêu ngạo nhỏ của Trình Tứ thiếu 4
Cơm nước nhanh chóng làm xong, Lạc Tiểu Kỳ và Trọng Tình bày biện tất cả thức ăn lên bàn. Trình Dịch Bắc dậy tới
xuống, Lạc Tiểu Kỳ cũng xới một bát cơm ăn cùng họ. Vì thức ăn tối nay hầu hết đều do Lạc Tiểu Kỳ làm, nên Trình Dịch Bắc hề kén chọn chút nào, ăn cả rau xanh, hơn nữa khẩu vị dường như , ăn liền hai bát cơm, quét sạch cả bàn thức ăn.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Lạc Tiểu Kỳ Trình Dịch Bắc, : " bảo con về nhà ăn cơm mà con cứ !"
Trình Dịch Bắc lau miệng : "Thỉnh thoảng ăn một mới
cảm giác mới mẻ chứ ạ! Cơm làm ngon nhất!"
"Con cứ lời dỗ dành ! phép kén ăn nữa, mua rau cho con đấy, mỗi ngày đều ăn một ít. Tiểu Tình nấu ăn ngon, con bé làm chắc chắn cũng hợp khẩu vị con, nếu để con vẫn chịu ăn rau, sẽ bảo bố con đến đón con về nhà ở đấy!"
"!" Trình Dịch Bắc đau đầu, "Con con , ngàn
vạn đừng gọi bố con đến, nếu con đau đầu c.h.ế.t mất!" Trình Dịch Bắc từ nhỏ đến lớn sợ ai, chỉ sợ mỗi Trình Mộc Phong! cũng thích Trình Mộc Phong, bởi vì cứ chiều chuộng mãi khiến cảm nhận ấm gia đình, cảm giác nghiêm phụ từ mẫu mới nhất!
" hai đứa nghỉ ngơi , về đây."
"Con đưa về nhé."
"Giờ con còn đưa về làm gì. Con cứ yên tâm, con còn đến mức già yếu lái nổi xe ! Nghỉ ngơi sớm , hai ngày cứ khoan hãy đến công ty, còn Tiểu Nam ở đó, con cứ ở nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày, coi như cho một kỳ nghỉ. Thằng nhóc Tiểu Nam đó lười biếng, nhân cơ hội trừng phạt nó một chút!"
Trình Dịch Bắc khổ, "Đến lúc hai con , con ăn xong gói đem về mất!
vợ đấy, con dám nô dịch ! , con , con sẽ ở nhà nghỉ ngơi thật . đường cẩn thận nhé, về đến nhà nhớ gọi điện cho con."
" !" Lạc Tiểu Kỳ vẫy tay chào bọn họ, xoay ngoài. Trọng Tình tiễn bà tận thang máy mới . Trình Dịch Bắc phòng ngủ tắm rửa , ban ngày ở bệnh viện cả ngày, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng,
nhất định tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân để xua vận đen.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/doat-tinh-thinh-sung-nguoi-yeu-tram-ngay-cua-tong-tai/chuong-40-su-kieu-ngao-nho-cua-trinh-tu-thieu-4.html.]
Trọng Tình liếc cửa phòng tắm đóng chặt, lấy kịch bản trong túi , sấp giường . Cô nhập tâm, hình dung trong đầu diễn thế nào, đến nỗi Trình Dịch Bắc cô cũng phản ứng, vẫn lẩm bẩm học lời thoại. Mãi đến khi Trình Dịch Bắc đè lên cô, bắt đầu táy máy tay chân Trọng Tình mới tỉnh táo . Cô ngẩng phắt đầu lên,
đôi môi liền Trình Dịch Bắc chặn , mút mát đói khát, dường như hôn bao nhiêu cũng thấy chán.
Trọng Tình hôn đến động tình, trong cổ họng bật tiếng rên rỉ vỡ vụn. Trình Dịch Bắc nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo cô, bàn tay to lớn dễ dàng công thành đoạt đất chiếm lĩnh từng ngóc ngách cơ thể Trọng Tình, sức châm lửa cô, làm đủ màn dạo đầu mới vứt bỏ áo choàng tắm
, trầm xuống, tiến trong cơ thể Trọng Tình.
"Ưm..." Đau đớn lan tràn khắp tứ chi bách hài, cơ thể gầy yếu cô dường như chịu nổi sự nhiệt tình như lửa Trình Dịch Bắc, thở dốc kịch liệt. cô cố gắng thích ứng với sự to lớn Trình Dịch Bắc, kêu đau, cũng bảo , mặc dù thực sự đau.
Trình Dịch Bắc kinh ngạc sự phối hợp Trọng Tình.
mỗi làm với Trọng Tình, Trọng Tình đều đau c.h.ế.t sống , nơi chật hẹp cô căn bản thích ứng với sự to lớn , cô thế mà phối hợp như . Điều gì đổi trái tim cô? gì với cô trong bếp khiến cô đổi ý định ? cảm giác thực sự tuyệt, cảm giác sướng như sắp c.h.ế.t !
Trình Dịch Bắc kìm chế sự thôi thúc bản , đâm
rút mạnh mẽ trong cơ thể cô, dẫn dắt Trọng Tình cùng bay lên đỉnh cao khoái lạc.
Phát tiết xong, Trọng Tình sấp n.g.ự.c Trình Dịch Bắc gần như thoi thóp, ửng hồng mặt tan, d.ụ.c vọng chôn sâu trong cơ thể vẫn rút , điều khiến Trọng Tình khó coi nhắm mắt , giả vờ ngủ. Trình Dịch Bắc cũng gì, cứ thế ôm lấy cô, thuận tay cầm lấy kịch bản cô liếc qua một cái.
xem thì thôi, xem tức nghẹn họng, "Ngày mai cô cảnh giường chiếu?"
"Ừm, . còn thế nào đây, kinh nghiệm! Tuy cắt chỉ còn đến hai phút, đây một thử thách lớn. sắp buồn bực c.h.ế.t mất ."
" diễn cùng cô Trình Dục Thần?"
"Ừm. diễn viên gạo cội, chắc sẽ dẫn dắt nhập vai, cũng cần nhiều . Nếu thực sự một qua, một qua, thì buồn bực c.h.ế.t mất!"
Trình Dịch Bắc bây giờ mới đang buồn bực đây!
Chưa có bình luận nào cho chương này.