Đốc Quân Cấm Dục Đã Rung Động Rồi! Mộ Dực Thần Và Cố Thời Dao
Chương 128: Nụ hôn
Mộ Dịch Thần che ô trên đầu Cố Thời Dao. Cô bước vài bước về phía trước, Mộ Dịch Thần ôm cô vào lòng, sợ cô bị nước mưa làm ướt, bảo vệ cô, đưa cô lên xe.
Mộ Dịch Thần tập trung lái xe. Trên đường về Đốc quân phủ, hiếm khi th xe cộ qua lại, họ thẳng kh gặp trở ngại nào và nh chóng tới Đốc quân phủ.
tắt máy, trực tiếp trèo từ ghế lái chính ra phía sau, khóa Cố Thời Dao vào lòng, hôn cô mang tính trừng phạt.
Nụ hôn của mãnh liệt, nhưng lại vô cùng kiềm chế.
“Cô chủ Cố, sau này đừng lặng lẽ rời khỏi Đốc quân phủ như vậy nữa, lo cho em. Lỡ giữa đường chuyện gì xảy ra, còn chẳng muốn sống nữa.”
Cố Thời Dao hé đôi môi đỏ mọng, cô rõ ràng th đôi mắt Mộ Dịch Thần đỏ hoe, gần như mất kiểm soát.
Cô gật đầu, vòng tay ôm l Mộ Dịch Thần, đáp lại nụ hôn của .
“Mộ Dịch Thần, sau này sẽ kh làm vậy nữa. Xin lỗi, hôm nay đã làm lo lắng.”
Mộ Dịch Thần ôm chặt Cố Thời Dao kh bu, nhấn mạnh từng chữ một: “Đừng nói hai từ này với , cô chủ Cố. Điều muốn là sự an toàn của em, kh lời xin lỗi.”
Cố Thời Dao ôm l cổ Mộ Dịch Thần, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi, yết hầu của .
Cô nhẹ giọng nói: “ hiểu , lần sau sẽ kh như thế.”
Mộ Dịch Thần ôm chặt cô trong lòng. Một lúc sau, l chiếc ô bước xuống xe. che ô lên nóc xe, tránh để mưa làm ướt Cố Thời Dao.
Mộ Dịch Thần cúi đầu, dưới đất quá nhiều nước mưa, lo lắng giày của cô chủ Cố sẽ bị ướt.
Một tay che ô, một tay cúi bế Cố Thời Dao lên.
Chiếc ô đen lớn che c làn mưa tí tách rơi kh ngừng. Hai dưới ô bước vào màn mưa.
Mộ Dịch Thần đặt Cố Thời Dao lên giường, tự tay thay cho cô một đôi giày trong nhà.
nói: “Cô chủ Cố, hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện , em nghỉ ngơi sớm .”
Mộ Dịch Thần vừa quay , Cố Thời Dao đã vòng tay ôm l eo từ phía sau, áp mặt vào lưng : “Mộ Dịch Thần, đừng .”
“Cô chủ Cố, em biết câu nói này của ý nghĩa gì kh? Em suy nghĩ kỹ hậu quả đ.”
Cố Thời Dao đương nhiên rõ hành động của lúc này. Sự đối tốt của Mộ Dịch Thần dành cho cô, cô đều th hết trong mắt, khắc ghi trong lòng.
Giọng cô mềm mại: “ đương nhiên biết.”
Mộ Dịch Thần quay lại, đẩy Cố Thời Dao xuống giường, hôn mạnh lên đôi môi đỏ của cô.
Ánh mắt đỏ rực của Mộ Dịch Thần kh thể kiềm nén được nữa, dùng tay xé thẳng chiếc sườn xám của cô, một mảng da thịt trắng tuyết lộ ra trước mắt .
nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ thiên nga trắng ngần, xương quai x gợi cảm của Cố Thời Dao.
lưu luyến bên xương quai x xinh đẹp của cô, hôn một cách tỉ mỉ.
Mộ Dịch Thần hít sâu một hơi, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái vào xương quai x của Cố Thời Dao, cố gắng kiềm chế cảm xúc ên cuồng trong lòng: “Cô chủ Cố, muốn giữ lần đầu tiên của chúng ta cho đêm tân hôn.”
Cố Thời Dao bật cười vui vẻ, cô đáp lại nụ hôn của Mộ Dịch Thần: “Được.”
Mộ Dịch Thần kéo chiếc chăn bên cạnh đắp lên Cố Thời Dao, cúi đầu nói: “Xin lỗi cô chủ Cố, chiếc sườn xám này của em xem như bỏ .”
“Bỏ thì bỏ , Đốc quân nhớ đền cho một chiếc là được.”
Mộ Dịch Thần trực tiếp cởi áo khoác ngoài, tháo từng chiếc cúc trước mặt Cố Thời Dao, cởi bỏ chiếc áo sơ mi đang mặc trên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-128-nu-hon.html.]
Cố Thời Dao "ồ" lên đầy hứng thú, tỏ ý hài lòng với thân hình của .
Mộ Dịch Thần khoác chiếc áo sơ mi lên Cố Thời Dao, ánh mắt dịu dàng đến cực ểm: “Đền cho cô chủ Cố một chiếc áo sơ mi, sự bồi thường này được kh?”
Cố Thời Dao gật đầu, lại kh được chứ.
“Đốc quân th được là được.”
“Cô chủ Cố ngủ sớm .”
Mộ Dịch Thần vừa bước ra khỏi phòng Cố Thời Dao, liền gặp Trương Phó quan.
Trương Phó quan sợ hãi lùi lại hai bước. Đốc quân vừa ra khỏi phòng cô chủ Cố, chẳng lẽ Đốc quân đã làm gì cô chủ Cố ? Tại lại ra ngoài với nửa thân trên trần trụi.
Mộ Dịch Thần khoác áo khoác ngoài trong tay lên lầu, Trương Phó quan sát phía sau.
trở về phòng, mặc lại một chiếc áo sơ mi đen mới ngay trước mặt Trương Phó quan.
Trương Phó quan đứng đợi ở một bên. Th Mộ Dịch Thần chỉnh tề lại quần áo, vội vàng tiến lên.
“Đốc quân, tất cả dấu vết ở bến tàu đã được xóa sạch. Ngay cả viên đạn trúng cũng đã sai đào ra, tuyệt đối sẽ kh ai đoán được là chúng ta đã dọn ổ của Ngụy Lão Đại. Bọn chúng chỉ thể đoán Ngụy Lão Đại thể bị kẻ thù diệt khẩu mà thôi.”
Mộ Dịch Thần gật đầu, Trương Phó quan làm việc này tốt, nói: “ theo dõi tiếp vụ này.”
cầm chiếc khuy măng sét trên bàn lên, đưa cho Trương Phó quan: “Chiếc khuy măng sét như thế này, muốn tra ra là của ai trong thành phố Vân Châu, khó kh?”
Trương Phó quan gật đầu, chỉ dựa vào một chiếc khuy măng sét, hoàn toàn kh thể ều tra ra cứu Đốc quân là ai.
suy nghĩ về vấn đề nan giải này, Mộ Dịch Thần: “Đốc quân, nghĩ kh cần ều tra chuyện này. lẽ đó là đồng minh của chúng ta.”
Mộ Dịch Thần hiểu rõ, lúc họ giao chiến dưới nước, đàn đó đã cố tình tránh những chỗ hiểm của , ta kh hề ra tay tàn độc.
Từ lúc ta xuất hiện đến khi rời , ta luôn toát ra một khí chất bí ẩn, khiến kh khỏi muốn tìm hiểu thân phận thật sự của đó.
Mộ Dịch Thần quay , tựa lưng vào bàn: “Chuyện của Ngụy Lão Đại thể tạm thời kết thúc. hãy thu thập tất cả m mối đã tìm th ở bến tàu, cố gắng tìm ra ổ buôn bán t.h.u.ố.c phiện sớm nhất thể.”
“Rõ, Đốc quân.”
Mộ Dịch Thần nâng cổ tay lên đồng hồ, vỗ vai Trương Phó quan: “Tối nay cứ nghỉ ở phòng bên cạnh , đã khuya , nghỉ ngơi sớm .”
Trương Phó quan cảm th chút ngại, đã muộn thế này mà vẫn còn bàn chuyện với Đốc quân. Kể từ khi Đốc quân quen cô chủ Cố, nhận th Đốc quân dường như kh thích thức khuya giải quyết c vụ nữa.
gật đầu đáp: “Mời Đốc quân cũng nghỉ ngơi sớm.”
Mộ Dịch Thần ngồi xuống giường, dựa lưng vào đầu giường, hai chân bắt chéo đặt trên giường.
Trong đầu hiện lên cảnh cô chủ Cố vừa hôn . Nếu kh dừng lại, e rằng và cô chủ Cố đã thành chuyện .
Nghĩ đến đây, Mộ Dịch Thần lại chút hối hận. Tình hình hiện tại kh ổn định, kh biết khi nào mới thể ngủ trong phòng cô chủ Cố đây. Giá như lúc nãy kh từ chối thiện ý của cô chủ Cố thì tốt biết m.
nằm trên giường, thả lỏng tâm trí, kh nghĩ gì cả, nh, dần dần chìm vào giấc ngủ.
……
Sáng sớm hôm sau, khi Yến Th tỉnh dậy, sờ lên trán và th một chiếc khăn lạnh ngắt.
mở đôi mắt mơ màng, nghiêng đầu. Ngoài cửa sổ trời còn xám xịt. ho khan hai tiếng, giọng khàn đặc: “Chú Vu.”
Chú Vu đang ngủ trên ghế sô pha bên cạnh. Nghe th tiếng ho, vội mở mắt, thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn trời đất, tiên sinh, cuối cùng cũng tỉnh .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.