Đốc Quân Cấm Dục Đã Rung Động Rồi! Mộ Dực Thần Và Cố Thời Dao
Chương 17: Mạc Vi Nguyệt
Cố Thời Dao đến khu vực chọn vải vóc. Cô th căn phòng chất đầy đủ loại vải. Cô nói rõ với chủ tiệm loại vải muốn. Ông chủ là tinh ý, vừa th họ bước vào đã nhận ra thân phận của m này khác hẳn thường.
“Tiểu thư, cô xem cuộn vải này thế nào?”
Cố Thời Dao cúi đầu, sờ vào tấm vải mềm mại, cảm th chất liệu tốt. Cô nhếch môi cười, loại vải này may sườn xám nhất định đẹp.
Cô thêm những loại vải khác, sau đó chỉ vào những cuộn vải đã chọn: “Cái này, cái này, và m thứ này nữa, l hết.”
Mộ Dực Thần kh nói một lời, ra hiệu cho Phó quan Trương th toán. Sau khi th toán xong, Phó quan Trương để lại địa chỉ giao hàng cho họ.
Tiếp đó, Cố Thời Dao chuyển sang cửa hàng kế tiếp, cô cẩn thận chọn lựa bàn ghế, cây cảnh, rèm cửa và nhiều đồ vật khác.
Chọn xong món cuối cùng, cô quay đầu Mộ Dực Thần, th trên mặt kh hề vẻ gì là bực bội.
Cô nghĩ, tâm trạng hôm nay tựa như ánh dương sau cơn mưa, tr vẻ tốt.
Cô lại lén lút liếc Mộ Dực Thần, cái liếc này kh , nhưng lại vừa vặn chạm ánh mắt . Đôi đồng t.ử đen nhánh của ánh lên một nụ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời này suýt chút nữa đã khiến Cố Thời Dao lạc lối.
Cô dứt khoát quay đầu , kh nữa.
Mua xong tất cả mọi thứ, Cố Thời Dao chợt nhớ ra còn một thứ quan trọng chưa mua.
Cô nghiêng , nói với Mộ Dực Thần bên cạnh: “Hai lên xe trước , qua bên kia mua ít hạt dẻ rang đường quay lại ngay.”
“Đi nh về nh.” Mộ Dực Thần nói, cô chủ Cố này quả là một mê ăn vặt.
Cố Thời Dao len lỏi giữa dòng , đến xe đẩy bán hạt dẻ rang đường. Chỉ ngửi mùi hạt dẻ rang thơm lừng thôi cũng đã khiến ta thèm nhỏ dãi.
“Cô chủ Cố, kh ngờ lại gặp cô ở đây.”
Một giọng nói quen thuộc lọt vào tai Cố Thời Dao. Cô quay đầu lại, th một cô gái mặc sườn xám màu x lục nhạt, dáng vẻ dịu dàng, trầm tĩnh. này chính là Mạc Vi Nguyệt, thường xuyên ghé thăm tiệm sườn xám của cô ở Lịch Thành.
Tim Cố Thời Dao đập mạnh, loạn nhịp. Nhớ lại Mạc Vân Thương đầy m.á.u đêm hôm đó, cô chút kh dám thẳng vào mắt Mạc Vi Nguyệt.
Chiếc sườn xám làm nổi bật khí chất th lịch, ôn hòa của Mạc Vi Nguyệt. Cô cười nói: “Cô chủ Cố, cô cũng thích ăn hạt dẻ rang đường ?”
Cố Thời Dao gật đầu: “ thích.”
Cô Mạc Vi Nguyệt, th bên cạnh cô kh ai khác. Lẽ nào cô đến Vân Châu thành một ?
Cô th kh thể nào, một giai nhân yếu đuối như cô thể một vượt đường xa đến đây.
Cố Thời Dao nghi ngờ hỏi: “Vi Nguyệt, cô đến Vân Châu thành một ? trai cô cũng yên tâm để cô một à.”
Mạc Vi Nguyệt bán hàng đang rang hạt dẻ, sự chú ý của cô bị phân tán một chút.
“Haiz, đừng nhắc nữa. vốn muốn cùng, ai ngờ được cử tham dự một cuộc họp nào đó . họ của San San tiện thể đến đây bàn chuyện làm ăn, nên cùng họ luôn.”
“ đến mua hạt dẻ rang đường, còn San San thì mua kẹo hồ lô .”
Cố Thời Dao cúi đầu. Mạc Vi Nguyệt đến giờ vẫn bị che mắt, cô kh hề hay biết trai ruột hiện đang bị giam trong ngục, chứ kh họp quân sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-017-mac-vi-nguyet.html.]
Cô cảm th hơi tự trách, đây là lần đầu tiên trong đời cô cảm th một sự hổ thẹn sâu sắc đối với một .
“Cô chủ Cố, cô đến Vân Châu thành để nhập vải vóc ?”
Mạc Vi Nguyệt là khách quen và cũng là bạn của Cố Thời Dao, cô biết rõ Cố Thời Dao thỉnh thoảng ngoại tỉnh nhập vải.
Cố Thời Dao mơ hồ “ừm” một tiếng.
bán hàng đã rang xong hạt dẻ, cô múc ra, cho vào túi gi.
Mộ Dực Thần ngồi trong xe, th Cố Thời Dao vẫn chưa trở lại, bèn xuống xe tìm cô.
đứng ở xa, th cô đang nói chuyện với một phụ nữ mặc sườn xám.
bước tới, ôm l vai cô.
Mộ Dực Thần liếc Mạc Vi Nguyệt, kh hiểu th cô chút quen mắt, nhưng lại kh nhớ ra tên: “Cô chủ Cố, lâu thế? Đây là bạn cô à?”
Lời Mộ Dực Thần vừa thốt ra, sắc mặt Cố Thời Dao lập tức tái nhợt. Cô chỉ cảm th đầu óc ong ong, khó thở.
đàn đang đứng trước mặt cô chính là kẻ thủ ác đã tra tấn trai Mạc Vi Nguyệt. Cố Thời Dao kh rõ nhận ra Mạc Vi Nguyệt hay kh, nếu Mạc Vi Nguyệt rơi vào tay Mộ Dực Thần, hậu quả sẽ khôn lường.
Cố Thời Dao thừa nhận nghĩ hơi nhiều, nhưng đôi khi cần phòng ngừa rủi ro. Cô mơ hồ giải thích: “Là bạn , Nguyệt Nguyệt, hơi khó chịu, trước đây.”
Kh đợi Mạc Vi Nguyệt kịp nói gì thêm, Cố Thời Dao đã kéo cổ tay Mộ Dực Thần quay bước, kh dám nán lại dù chỉ một giây.
Mộ Dực Thần kh biết đã làm sai ều gì, theo thói quen liếc Cố Thời Dao, th sắc mặt cô cực kỳ khó coi: “Cô chủ Cố, sắc mặt cô lại…”
“ im ,” Cố Thời Dao gầm lên một tiếng với , sau đó hít sâu một hơi, quay mặt ra ngoài cửa sổ xe: “Xin lỗi, muốn yên tĩnh một chút.”
Phó quan Trương cảm th kh khí trong xe căng thẳng. Tại cô chủ Cố mua hạt dẻ rang đường về mà lại trở nên kh vui như vậy? kh dám về phía sau, chỉ tập trung lái xe về phía trước.
Đến phủ Đốc quân, Phó quan Trương cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm. vội vã xuống xe, nhường lại kh gian cho hai họ.
Đốc quân và cô chủ Cố muốn làm loạn thế nào trong xe thì cứ làm, đó kh việc của .
Mộ Dực Thần nghiêng đầu, đôi đồng t.ử đen nhánh phản chiếu hình bóng cô. khẽ mở lời: “Bây giờ thể nói chưa, rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?”
Cô nên nói thế nào đây?
Chỉ cần nhắc đến Mạc Vi Nguyệt, Mộ Dực Thần chắc c sẽ quay lại bắt giữ cô , để uy h.i.ế.p Mạc Vân Thương. Nhưng ngay cả khi cô kh nói, tin chắc với trí th minh của Mộ Dực Thần, sẽ sớm nhận ra m mối.
Cố Thời Dao chằm chằm. Nghĩ đến Mạc Vi Nguyệt, lại nghĩ đến Mạc Vân Thương đang bị giam cầm kh rõ sống c.h.ế.t, cô kh biết giải thích với Mộ Dực Thần ra .
Cô quả thực kh nên can thiệp vào c việc quân sự của , nhưng th Mạc Vi Nguyệt, lòng cô lại cảm th bất an.
Cô cúi đầu, kh lộ ra bất kỳ sự thay đổi cảm xúc nào, giọng nói nhàn nhạt, dường như đang tường thuật lại một sự việc: “ phụ nữ mặc sườn xám vừa gặp là em gái của Mạc Vân Thương. Cô đến Vân Châu thành du lịch, và kh hề biết trai đang chịu khổ thế nào trong tay .”
Nói đến đây, Cố Thời Dao dừng lại một chút: “Mộ Dực Thần, kh nên quản chuyện của hai , nhưng, nhưng Mạc Vân Thương đã từng giúp đỡ . Kh , tiệm sườn xám của ở Lịch Thành căn bản kh thể mở được.”
Nghe Cố Thời Dao nói ra nỗi lòng, Mộ Dực Thần dường như đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Mạc Vân Thương đêm đó ra khỏi phòng Cố Thời Dao chỉ là tình cờ trốn vào phòng cô, còn cô thì kh hề biết mục đích thật sự của Mạc Vân Thương khi đến Vân Châu thành lần này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.