Đốc Quân Cấm Dục Đã Rung Động Rồi! Mộ Dực Thần Và Cố Thời Dao
Chương 181: Đại hôn
Đồng t.ử Cố Thời Dao đột nhiên co lại, cô lùi lại hai bước, ngay lập tức chuyển chủ đề: “Mộ Dực Thần bây giờ đang ở đâu?”
“Đương nhiên là làm những việc ta làm . Tối nay hai đại hôn, khoảng thời gian này hai kh được gặp mặt nhau, vì vậy Dao Dao, em cứ yên tâm làm cô dâu của .”
Cố Thời Dao thở dài một hơi: “Cảm giác thật như mơ, tối qua mới tìm th bà, hôm nay đã thành thân .”
“Chính là nh như vậy đ. Bao năm nay, Lão tổ t vẫn luôn tìm em, bà ‘ vật nhớ ’, đã thêu nhiều y phục.”
“Mỗi d tiếng trong nhà họ Minh đều sẽ một bộ y phục do Lão tổ t đích thân thêu. vì muốn được bà ưu ái mà mặt dày đòi bà cho quần áo.”
Cố Thời Dao cười nhẹ. thể nói, thợ thêu giỏi nhất trên thế giới này chắc c là bà nội của cô.
“Bà quá vất vả .”
“Vất vả cũng đã qua , cuối cùng cũng th em l chồng.”
Cố Thời Dao mím môi. Cô kh biết bao năm qua bà đã chịu đựng những gì, nghĩ đến thôi cô cũng th hơi chua xót. Trong một đại gia tộc như nhà họ Minh, chuyện tr quyền đoạt lợi chắc c kh ít, bà hẳn đã trải qua nhiều chuyện.
Chỉ là tất cả những ều đó đều được chôn chặt trong lòng, kh nói ra mà thôi.
Cố Thời Dao thu lại ánh mắt phức tạp, cô khẽ mỉm cười: “Minh Kh Hàn, thành thân, chắc c bà nội sẽ vui.”
Minh Kh Hàn khẽ chạm vào trán Cố Thời Dao, cười tà mị: “Kh lớn kh nhỏ gì cả, gọi là Minh.”
“Muốn gọi là Minh, hối lộ một chút kh.”
Cố Thời Dao nhẹ nhàng xoắn ngón tay vừa nói chuyện với ta.
“Vậy Minh rốt cuộc cho, hay là kh cho?”
Minh Kh Hàn lười biếng đặt hai tay lên lan can, ngũ quan ta tinh tế, vẻ tuấn tú của ta khác biệt với Mộ Dực Thần. ta là kiểu đàn càng càng th nguy hiểm, nhưng lại kh thể ngừng muốn .
Cố Thời Dao đứng cạnh ta, vô hình trung, lần đầu tiên cô bị thu hút bởi một đàn khác ngoài Mộ Dực Thần.
Minh Kh Hàn đáp: “Em đã gọi là Minh , nhất định sẽ chuẩn bị đồ cưới cho em.”
“Nhưng Dao Dao, em nhớ một ều, ở bên cạnh Mộ Dực Thần, tuyệt đối đừng bằng ánh mắt này. Đến lúc chúng ta đ.á.n.h nhau, em sẽ giúp chồng em, hay giúp , trai này?”
“Vậy tính đến phương án thứ ba kh, sẽ đứng một bên xem kịch, hai đ.á.n.h nhau, kh giúp ai cả.”
Minh Kh Hàn lười biếng nhấc cổ tay, ta đồng hồ: “Nhớ kỹ lời em nói hôm nay, sau này hãy giữ lập trường trung lập.”
Cố Thời Dao kéo cánh tay Minh Kh Hàn, ánh mắt kinh ngạc: “Nói như vậy, hai chuẩn bị ra tay đ.á.n.h nhau à?”
Minh Kh Hàn kh bất kỳ biểu cảm nào trên mặt, ta nói một cách khó lường: “Chuyện tương lai, kh ai thể đoán trước được.”
Màn đêm bu xuống, nhà họ Minh vẫn rực rỡ ánh đèn, vô cùng náo nhiệt.
Cố Thời Dao ngồi trên giường, cô mặc một chiếc sườn xám thêu hoa màu đỏ.
Hôm đó, Minh Kh Hàn đưa cho cô xem một bức ảnh, cô đã nghĩ kh biết phụ nữ nào mới thể mặc được chiếc sườn xám tuyệt mỹ đó.
Cô khổ sở suy nghĩ hồi lâu, lại kh ngờ mặc chiếc sườn xám đỏ đó lại là chính .
Mái tóc đen dài của Cố Thời Dao được búi lên bằng một cây trâm, để lộ chiếc cổ trắng nõn.
Dung nhan cô tinh xảo, thế nào cũng khiến ta đắm say.
Mộ Dực Thần từ từ bước đến, chậm rãi lại gần Cố Thời Dao, khi th dung mạo của cô, trái tim đập loạn xạ, suýt chút nữa thì sa vào lưới tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-181-dai-hon.html.]
Cố Thời Dao đưa một tay ra, Mộ Dực Thần nắm l tay cô, ôm cô vào lòng.
“Dao Dao, cuối cùng cũng cưới em về nhà .”
Minh Kh Hàn đứng sau lưng Minh lão phu nhân, ta liếc mắt xuống, Cố Thời Dao tuyệt đối là cô dâu đẹp nhất mà ta từng th.
Trên mặt mỗi đều rạng rỡ nụ cười tươi tắn, Minh Kh Hàn ở bên cạnh nhắc nhở: “Mộ Dực Thần, kh cưới Dao Dao về nhà, mà là nhập trạch vào Minh gia đ.”
Minh lão phu nhân trừng mắt Minh Kh Hàn một cái thật mạnh, ngày đại hỉ, ta tốt nhất nên chú ý lời ăn tiếng nói.
Mộ Dực Thần kh tức giận, hôm nay là ngày vui vẻ nhất đời , thể kh chấp nhặt bất cứ chuyện gì.
quay đầu ta, ánh mắt chứa đựng ý cười: “ Minh, thể cưới được Dao Dao, dù ở rể Minh gia, cũng cam tâm tình nguyện.”
Cố Thời Dao khẽ cười, trong đầu cô chợt hiện ra một từ: “Tiểu kiều phu.”
Minh Kh Hàn nghe th Cố Thời Dao nói ba chữ này, ta cười ha hả. Đốc quân mà là tiểu kiều phu, e rằng chỉ Cố Thời Dao mới dám thốt ra ba chữ này.
Theo tiếng cười của Minh Kh Hàn, mọi trong phòng đều cười ồ lên.
Mộ Dực Thần nắm tay cô, ánh mắt dịu dàng đến cực ểm: “Tiểu kiều phu cũng là tiểu kiều phu của một Dao Dao, cho nên Dao Dao, chờ em nuôi .”
Mộ Dực Thần mặt dày đến mức, cô dám khẳng định trên đời này tuyệt đối kh ai thể sánh bằng .
Cố Thời Dao ngước mắt, cuối cùng cô cũng gả cho Mộ Dực Thần , cuối cùng cô cũng trở thành Đốc quân phu nhân .
Mộ Dực Thần dùng sức, bế Cố Thời Dao lên, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều: “Dao Dao, yêu em.”
Lúc này, trong phòng yên tĩnh đến lạ, Cố Thời Dao ôm cổ , trao đổi ánh mắt tình tứ với .
Minh lão phu nhân th vậy, lớn tiếng gọi: “ đâu, dọn tiệc, mời rượu.”
Cố Thời Dao ngồi trên giường, cô đợi lâu, phát hiện Mộ Dực Thần vẫn chưa về.
Cô giơ cổ tay lên, th chiếc vòng vàng đeo trên tay, cô cười bất lực. Đồng hồ đeo tay của cô đã được tháo xuống, đặt trong hộp gỗ.
Cô đến trước bàn trang ểm, l một chiếc đồng hồ đeo tay ra khỏi hộp quay lại giường.
Bây giờ đã là mười giờ rưỡi tối , Mộ Dực Thần và họ vẫn chưa uống rượu xong ?
Cố Thời Dao nhíu mày, cô quyết định đợi Mộ Dực Thần mười phút nữa, nếu Mộ Dực Thần vẫn kh về, cô sẽ kh ngốc nghếch ngồi đây đợi , cô ngủ.
nh, mười phút trôi qua, Cố Thời Dao thở dài một hơi: “Mộ Dực Thần, kh uống c.h.ế.t luôn .”
Cô đá rơi giày, nằm thẳng trên giường.
Cố Thời Dao trần nhà trắng toát, ngày này cô đã đợi quá lâu, lâu đến mức cô còn nghĩ mất ba năm đến năm năm nữa họ mới kết hôn.
Tối qua đến Minh gia, chỉ sau một đêm, cô đã gả cho Mộ Dực Thần.
Khóe môi cô vô tình cong lên, sau đó cô nhắm mắt lại, trong đầu cô thỏa sức tưởng tượng những cảnh tượng hoang đường.
Đột nhiên, một đôi môi mát lạnh hôn lên môi cô.
Cố Thời Dao mở bừng mắt, Mộ Dực Thần mặt đỏ bừng, khắp nồng nặc mùi rượu.
ngã vật ra giường, cười tủm tỉm: “Dao Dao, bọn họ đều bắt nạt , ai cũng muốn chuốc say , kh uống, bọn họ lại đòi náo động phòng.”
Cố Thời Dao kh tin Mộ Dực Thần lại dễ dàng bị ta chuốc rượu như vậy, cô hỏi cặn kẽ: “ kh là Đốc quân ? kh dùng thân phận của ra uy h.i.ế.p bọn họ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.