Đốc Quân Cấm Dục Đã Rung Động Rồi! Mộ Dực Thần Và Cố Thời Dao
Chương 26: Cảnh Tượng Kinh Ngạc, Hòa Giải
Ngay lúc này, vừa lúc một phục vụ ngang qua, trên tay ta bưng một cái khay, trên khay đặt một hàng ly chân cao đầy ắp rượu vang đỏ với màu sắc tươi đẹp.
Tô Thành thuận tay cầm l một ly trên khay, phục vụ th này tr cực kỳ khó dây vào nên vội vã bưng khay rời .
Tần Kinh Chu dùng ánh mắt sắc bén quan sát mọi hành động của ta, ta nhấc cổ tay lên, đẩy chiếc ly trong tay Tô Thành về phía trước, hất thẳng rượu vào Tô Thành.
Tô Thành: “…”
Đột nhiên, Tô Thành nhấn mạnh giọng, sắc mặt âm trầm: “ đang lên cơn ên gì vậy? biết mục đích hôm nay Đốc quân mời chúng ta đến Khách sạn Minh Nguyệt là gì kh?”
Tần Kinh Chu lạnh lùng, ta kh cảm th lỗi, ta nói: “ chỉ làm một việc mà vừa muốn làm với thôi.”
Nói xong, Tần Kinh Chu thoáng th ánh mắt lạnh như băng, như muốn g.i.ế.c của Tô Thành, ta thầm th kh ổn, vội vàng rời sang một bên.
Tô Thành cúi đầu vết bẩn trên áo , ta nh chóng phủi vài cái, thậm chí kh thèm lau, đuổi theo.
Lúc này, bên trong phòng 303, Trương Phó quan đang lại lại trong khoảng trống của căn phòng.
Mộ Dực Thần th khó chịu, nâng cổ tay lên giờ, thời gian hẹn đã qua tròn hai phút.
Theo lý mà nói, Tần Kinh Chu là đúng giờ kh nên như vậy, chắc c đã xảy ra tình huống kh lường trước được trên đường .
Mộ Dực Thần đứng dậy, cầm chiếc áo vest khoác trên tay vịn sô pha, nói với Trương Phó quan: “ ở trong phòng đợi, ra ngoài xem .”
“Vâng, thưa Đốc quân.”
Trương Phó quan thở dài một tiếng, ngồi phịch xuống sô pha, ta xoa cằm, chẳng lẽ hai họ đ.á.n.h nhau ?
Mộ Dực Thần bước ra khỏi phòng 303, vừa lúc bắt gặp Tô Thành đang vội vã tới. Tô Thành tr khá chật vật, chiếc áo sơ mi trắng dính đầy vết rượu vang đỏ.
Mộ Dực Thần th vậy, đôi mắt đen láy nheo lại, cau mày hỏi: “Chuyện gì thế này? Tần Kinh Chu đâu?”
Tô Thành qu, phát hiện Tần Kinh Chu đã biến mất, ta hạ giọng nói: “Đốc quân, tại , đúng là làm việc gì cũng hỏng bét.”
Mộ Dực Thần cười lạnh một tiếng, ta cũng biết vô dụng . Bộ dạng này của ta rõ ràng là vừa đ.á.n.h nhau với Tần Kinh Chu, hiển nhiên là Tô Thành đã thua, mà thua thảm.
lại hỏi: “ ta đâu?”
Khách sạn Minh Nguyệt là khách sạn lớn nhất Vân Châu thành, các thương nhân khắp cả nước và giới quyền quý thượng lưu đều thích đến đây để chiêu đãi khách.
Tô Thành đã đến đây nhiều lần trước đó nên rõ bố cục ở đây.
Theo tuyến đường vừa nãy, Tần Kinh Chu chỉ một nơi thể đến.
Tô Thành thở dài, nâng cổ tay lên chỉ về phía trước: “Hướng kia, thẳng nữa là phòng vệ sinh.”
“Đi, qua đó xem.”
Mộ Dực Thần và Tô Thành song song, khi tìm th Tần Kinh Chu, họ th ta đang ép một phụ nữ mặc sườn xám vào tường và cưỡng hôn cô .
Diện mạo phụ nữ bị cơ thể ta che khuất gần hết, chỉ thể thoáng th cô khuôn mặt xinh đẹp.
Tô Thành th cảnh này, ta cảm th mắt sắp mù . ta đứng sững sờ tại chỗ, suýt chút nữa thì thốt lên kinh ngạc.
ta hoàn toàn kh ngờ ngày lại th một lạnh lùng như tảng băng lại cưỡng hôn một phụ nữ, càng kh ngờ Tần Kinh Chu lại để th cảnh này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-026-c-tuong-kinh-ngac-hoa-giai.html.]
Mộ Dực Thần th đôi mắt Tô Thành sáng rực, cặp mắt hoa đào long l kia đang chằm chằm Tần Kinh Chu kh rời, ánh mắt nóng bỏng như muốn dán lên Tần Kinh Chu.
Mộ Dực Thần bình tĩnh ung dung, nh chóng chấp nhận tất cả những gì đang diễn ra trước mắt. dứt khoát che mắt Tô Thành lại, kéo cánh tay ta rời khỏi đó.
Nghe th bên tai kh còn tiếng động, Tần Kinh Chu liếc mắt, phát hiện Mộ Dực Thần và Tô Thành đã rời .
Nhớ lại khoảnh khắc vừa gặp cô , Tần Kinh Chu đã bị khí chất của cô làm cho kinh ngạc. Cô mặc chiếc sườn xám màu mơ nhạt, toát ra vẻ th lịch, duyên dáng.
Chỉ một ánh đó thôi, ta đã ghi nhớ dáng vẻ của cô .
ta chặn cô ở bên tường, đôi tay run rẩy nắm l bàn tay mềm mại của cô. Ánh mắt lạnh lùng của ta lần đầu tiên mang theo sự hoảng hốt và bối rối.
ta nói: “Tiểu thư, xin cô giúp , phía sau đang truy sát .”
Cô tin lời: “Thưa tiên sinh, giúp ngài thế nào?”
Tần Kinh Chu cúi đầu, vẻ hối lỗi thể hiện rõ trên khuôn mặt: “Chỉ đành làm phiền tiểu thư .”
Nói xong, môi ta áp lên đôi môi đỏ mềm mại của phụ nữ, sau đó bắt đầu từ từ mơn trớn.
phụ nữ đẩy vai Tần Kinh Chu: “Họ chưa?”
Lời nói của cô ngay lập tức kéo suy nghĩ Tần Kinh Chu trở lại.
“Tiểu thư, cảm ơn cô đã cứu ,” ta nhếch môi, tháo sợi dây chuyền trên cổ đặt vào lòng bàn tay cô: “ kh gì để báo đáp cô, xin tặng cô sợi dây chuyền này.”
Mạc Vi Nguyệt th bóng dáng đàn rời , cô nắm chặt sợi dây chuyền đó đặt trong lòng bàn tay . Sợi dây chuyền vẫn còn lưu lại hơi ấm, vẫn chưa tan .
Cô cúi đầu, khẽ chạm vào đôi môi đỏ của . Hình như ta đã dùng sức hơi mạnh, môi cô đã rách da.
Khi Tần Kinh Chu đến phòng 303, vừa bước vào cửa, ánh mắt của tất cả mọi đều đổ dồn về phía ta.
Tô Thành lúc này đã thay một chiếc áo sơ mi đen, chiếc áo sơ mi trắng ban nãy đã kh còn th đâu.
Tần Kinh Chu nhận ra Tô Thành kh gây sự với ngay lập tức, ta kinh ngạc liếc ta một cái, tìm một chỗ xa hơn để ngồi xuống.
Tô Thành đứng dậy, lần đầu tiên tự tay rót cho Tần Kinh Chu một ly rượu vang đỏ, ta mỉm cười nhẹ: “Tần Kinh Chu, vừa là lỗi của , Đốc quân đã dạy dỗ .”
Vì Tô Thành đã nói như vậy, ta đương nhiên xuống nước.
“Tô Thành, ngày trước nhiều ều đắc tội, mong bỏ qua.”
Đối với lời của Mộ Dực Thần, Tô Thành trước nay luôn tuân theo.
ta từ từ cười rộ lên, khuôn mặt tuấn nở một nụ cười tươi rực rỡ khác thường: “Xem ra Đốc quân nói kh sai, tính hơi lạnh lùng, nhưng làm bạn thì vẫn tuyệt.”
Ánh mắt Tần Kinh Chu dừng lại trên Mộ Dực Thần, ta kh hiểu ý đồ của khi làm việc này. Tô Thành là loại tiểu nhân thế nào, vì còn muốn ta kết bạn với ta?
Mộ Dực Thần kh hề xao động, nâng ly rượu lên ra hiệu với ta.
Tần Kinh Chu hiểu ý, ta chạm ly với Tô Thành, ngửa cổ uống cạn ly rượu vang đỏ.
Mộ Dực Thần dựa vào sô pha, hài lòng với biểu hiện vừa của Tần Kinh Chu.
Bỗng nhiên, Trương Phó quan kh biết th gì mà làm ầm lên, nhảy bật dậy khỏi sô pha: “Trưởng quan Tần, môi, môi lại rách ? Chẳng lẽ… nguyên nhân đến trễ vừa là vì đang hôn một phụ nữ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.