Đốc Quân Cấm Dục Đã Rung Động Rồi! Mộ Dực Thần Và Cố Thời Dao
Chương 69: Anh đích thân đến Lịch Thành, Hạ Cửu Thời nghi ngờ anh có mục đích khác
Mộ Dực Thần lạnh lùng, nhưng nghĩ đến cô chủ Cố đang ở trong tay ta, giọng ệu dịu kh ít: “Hạ Cửu Thời, ều kiện gì cứ việc nói.”
Hạ Cửu Thời đổi tay cầm ện thoại, đá nhẹ vào chiếc ghế sofa bên cạnh, kh ngờ Mộ Dực Thần cũng lúc cúi đầu trước ta.
Ngày trước Mộ Dực Thần đã phái cả một đoàn xe tải chở đầy binh lính vì Cố Thời Dao, lúc đó Hạ Cửu Thời th chuyện Mộ Dực Thần làm thật nực cười, nhưng giờ xem ra, Cố Thời Dao đủ tư cách để khiến làm những chuyện đó.
ta nhếch môi, nói thẳng: “Muốn thả cô chủ Cố về, trừ phi đích thân đến đây đàm phán với , nếu kh thì đừng hòng.”
Hạ Cửu Thời th đầu dây bên kia im lặng, ta lắc đầu, vẻ Mộ Dực Thần đang suy nghĩ, chắc c kh thể nào đến một được, bữa tiệc Hồng Môn lần trước chắc c chưa quên.
Bỗng nhiên, nghe th một giọng nói giận dữ vang lên từ đầu dây bên kia: “Hạ Cửu Thời, đợi đ cho , nếu cô chủ Cố bất kỳ mệnh hệ gì, sẽ mang pháo san bằng cả Lịch Thành của .”
Cơn giận x lên vì hồng nhan, bằng trực giác của , tin Mộ Dực Thần thể làm được chuyện này. Hạ Cửu Thời cúp ện thoại.
ta bước ra ngoài, đứng ở cửa, th Cố Thời Dao đang đứng sau Mạc Vi Nguyệt, đẩy cô bé chơi xích đu.
Mạc Vân Thương bất chợt xuất hiện sau lưng Hạ Cửu Thời, khẽ gọi: “Đốc quân.”
Hạ Cửu Thời kho tay, kh quay sang Mạc Vân Thương, ta về phía xa, nhếch môi: “Vân Thương, vì cô chủ Cố, lại kéo cả Vi Nguyệt vào, được lắm, giỏi thật đ.”
Mạc Vân Thương kh cảm th đã làm sai ều gì, ngẩng đầu lên, cũng về phía xa.
“Đốc quân, làm vậy là bất đắc dĩ, kh muốn cô chủ Cố gặp bất kỳ nguy hiểm nào.”
“Thôi được , xem cô bây giờ nguy hiểm chỗ nào, cô đang ở chỗ ăn ngon mặc đẹp, e rằng còn thoải mái hơn cả ở phủ của Mộ Dực Thần chứ.”
Mạc Vân Thương chợt bật cười, lời đốc quân nói kh hề sai chút nào, ở đây, quả thực thường xuyên th cô chủ Cố nở nụ cười trên môi.
Bỗng nhiên, Mạc Vi Nguyệt tinh mắt th Hạ Cửu Thời và Mạc Vân Thương, cô bé vẫy tay với họ, sau đó nhảy xuống xích đu, chạy về phía họ.
Mạc Vi Nguyệt thở dốc, cười rạng rỡ: “ Hạ, xong việc ạ.”
Hạ Cửu Thời gật đầu, kiên nhẫn nói chuyện với Mạc Vi Nguyệt: “Chạy chậm thôi, đằng sau đâu ai đuổi em.”
Mạc Vi Nguyệt cười gật đầu, Hạ quan tâm cô , ều này cô cảm nhận rõ.
Cố Thời Dao đứng yên tại chỗ, cô chú ý quan sát cách họ tương tác, kh mạo bước tới qu rầy.
“Ủa, cô chủ Cố chưa qua đó vậy?”
Mạc Vi Nguyệt th Cố Thời Dao kh tới, cô chạy lại kéo tay Cố Thời Dao, dẫn cô đến bên cạnh Hạ Cửu Thời.
Cô kéo Cố Thời Dao lên phía trước, chỉ vào Hạ Cửu Thời giới thiệu: “Cô chủ Cố, đây là Hạ mà trước đây đã kể với cô.”
“Chúng đã gặp nhau .”
Hạ Cửu Thời hơi nhíu mày, ta cảm giác Cố Thời Dao thành kiến với ta, cô đứng đó cứ như kh th ta vậy, sự lơ này thật triệt để.
Hạ Cửu Thời hỏi: “Cô chủ Cố vẫn còn giận vì chuyện kia ?”
Cố Thời Dao gượng cười, giọng ệu chút châm chọc: “ nào dám giận Đốc quân.”
Mạc Vi Nguyệt nhận ra ều gì đó kh ổn giữa họ, cô bước ra, nghiêm túc nói: “Cô chủ Cố, Hạ là tốt lắm, cô ở chung vài ngày nữa sẽ th được ưu ểm của Hạ thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-69--dich-than-den-lich-th-ha-cuu-thoi-nghi-ngo--co-muc-dich-khac.html.]
Cố Thời Dao thầm nghĩ, cô đã ở đây ba ngày , kh biết Mộ Dực Thần giờ thế nào , đã họp xong chưa? phát hiện ra cô kh ở đó kh, lúc này, cô hơi nhớ .
Cố Thời Dao kh nói gì, chỉ lặng lẽ liếc Mạc Vi Nguyệt.
……
Khi Hạ Cửu Thời nhận được tin tức từ phó quan, ta kinh ngạc đến sững sờ, phó quan báo rằng Mộ Dực Thần đã đến cổng phủ đốc quân, mà bên cạnh kh một ai.
Hạ Cửu Thời cảm th vô cùng bất ngờ, ta th Mộ Dực Thần cứ như bị ma ám vậy, dám đến một ?
Mộ Dực Thần được phó quan đưa đến thư phòng của Hạ Cửu Thời, Mộ Dực Thần kh nói với một lời thừa thãi nào, vào thẳng vấn đề: “Hạ Cửu Thời, cô chủ Cố đâu?”
Mắt Hạ Cửu Thời lóe lên, gấp đến vậy ?
ta cũng làm gì cô chủ Cố đâu. ta đến ghế sofa, ngồi xuống: “ thật sự dám một đến Lịch Thành, kh sợ giữ lại ?”
Mộ Dực Thần bình tĩnh tự nhiên, quen thuộc đến trước ghế sofa, cúi cầm tách trà trên bàn lên, nhấp một ngụm.
Miệng độc: “Hạ Cửu Thời, biết sắp đến, đã chuẩn bị trà cho trước à?”
Hạ Cửu Thời liếc , th trí tưởng tượng của vẻ phong phú: “ nghĩ ều đó thể ?”
Mộ Dực Thần kh hề tức giận, bình thản ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân: “ lại kh thể, th khả năng đ chứ, là khách quý từ xa đến của , kh mời ăn cơm thì thôi, ngay cả một tách trà cũng kh muốn mời ?”
Từ giây phút bước vào thư phòng, Hạ Cửu Thời đã cảm th Mộ Dực Thần thay đổi, nhưng thay đổi ở ểm nào, ta lại kh nói rõ được.
Mộ Dực Thần đặt tách trà xuống bàn, thẳng vào mắt Hạ Cửu Thời: “ muốn gặp cô chủ Cố.”
Hạ Cửu Thời kh tin mục đích chuyến này của : “ thật sự đến vì cô chủ Cố ? Tại lại cảm th mục đích khác?”
Mộ Dực Thần cười nhạt, trong lòng quá mức lo lắng cho cô chủ Cố, đến Lịch Thành chỉ là để gặp được cô.
nghĩ Hạ Cửu Thời đã suy nghĩ quá nhiều, chuyện đơn giản như vậy, mục đích đến đây chỉ một, đó là đưa cô chủ Cố về Vân Châu Thành.
Nhưng Hạ Cửu Thời lại cứ nghĩ lung tung, cho rằng mục đích khác.
kh lãng phí thời gian để đoán ý Hạ Cửu Thời, nói: “ thể mục đích gì chứ, chính đã nói bảo đích thân đến đón cô chủ Cố, chẳng ?”
Hạ Cửu Thời cảm th gì đó kh ổn, một cảm giác kỳ lạ mà ta kh thể diễn tả được.
Bỗng nhiên, giọng ệu trở nên nghiêm túc: “Hạ Cửu Thời, vì quốc gia, nguyện gác lại mọi chuyện cũ, hóa giải thù hận.”
Hạ Cửu Thời khẽ cười, bọn họ đã đấu đá nhau minh bạch lẫn ngấm ngầm suốt thời gian dài như vậy, mà giờ Mộ Dực Thần lại nhượng bộ với ta, nói ta đàm phán vì một phụ nữ, ta kh thể tin được.
Mộ Dực Thần nheo mắt lại, quan sát thần sắc của Hạ Cửu Thời, kh hề vội vàng, đặt tay lên đầu gối, gõ nhịp nhàng.
“Hạ Cửu Thời, đã nhượng bộ .”
“Vậy thì, hợp tác vui vẻ.”
Hạ Cửu Thời ngồi trên ghế sofa, rót cho Mộ Dực Thần một tách trà, đẩy tách trà về phía ta.
“Mộ Dực Thần, ta nói lòng dạ đàn bà là độc nhất, th lòng dạ còn độc hơn cả đàn bà.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.