Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 1: Là rung động đấy
“Là rung động đ”
“Tất nhiên là sẽ cố với l mặt trăng, và mặt trăng sẽ vì mà lao xuống.” – Audrey Hepburn
10 giờ đêm.
Bên ngoài cửa kính sát đất, mưa rơi tí tách. Trên con phố vắng, lá cây bị gió cuốn bay, thỉnh thoảng mới th vài cầm ô lặng lẽ bước qua. Dưới ánh đèn vàng, những cành cây trơ trụi càng thêm vẻ tiêu ều.
Tô Tuế mặc đồ ở nhà, ngồi trên tấm thảm mềm trải dưới sàn. Một tay chống cằm, môi mím thành một đường thẳng, đôi mắt cụp xuống, chăm chú vào màn hình ện thoại.
Hàng mi đen rũ xuống, khẽ che cảm xúc nơi đáy mắt.
Trong phòng kh bật đèn, chỉ ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ chiếc đèn bàn nhỏ trên bàn trà.
Ánh sáng cùng với bóng tối dày đặc ngoài kia tạo nên một sự tương phản rõ rệt, khiến kh gian vừa yên lặng vừa lạnh lẽo đến lạ thường.
[Chủ đề: “ khiến bạn rung động ngay từ cái đầu tiên, giờ ra ?”]
Tô Tuế vừa viết trạng thái cá nhân, vừa mở lại bộ phim A Little Thing Called First Love, đồng thời lướt vòng bạn bè.
Chỉ mới vài phút, cô đã th một chủ đề từ tận cuối bảng bị cư dân mạng đẩy thẳng lên top 1.
Bình luận bên dưới nhiều đến mức đếm kh xuể.
Bạn đọc A: [ đang ngồi bên cạnh gọt táo cho , vì gọt quá dày nên vừa bị ăn tát bằng dép. Ngại ngùng.jpg]
Bạn đọc B: [Tỏ tình với crush thì bị từ chối, vì thích con gái… tóc.]
Bạn đọc C: [Gặp lại ở buổi họp lớp cách đây kh lâu. Trước khi , tưởng tượng đủ cảnh tái ngộ lãng mạn, nhưng đến nơi mới phát hiện ta… hói. Khóc thật lớn!]
Bạn đọc D: [ – một thằng con trai – đọc loại truyện này là bình thường chứ…?]
Lướt xem một vòng, nên nói thế nào đây nhỉ…
Quả nhiên, “tiếc nuối” chính là từ đồng nghĩa với “th xuân”. Nghe thì vẻ sến súa, nhưng lại thật đến lạ.
Cô tiếp tục kéo xuống. Một bình luận bất chợt khiến cô khựng lại:
Hôn mặt trăng một cái: [ một linh cảm táo bạo… khi nào truyện này nguyên mẫu thật kh? nhiều chi tiết giống như được viết từ trải nghiệm đời thực. Tác giả đại nhân, làm ơn tiết lộ ~]
Phía dưới còn nhiều bình luận hưởng ứng.
Tô Tuế chằm chằm vào dòng chữ , đầu ngón tay lướt trên màn hình bỗng khựng lại.
Honey Honey Sweet ♡♡
Cô cứ thế dừng lại hồi lâu.
nói rằng, thế hệ độc giả trẻ này thật sự trực giác nhạy.
Quyển truyện mới của cô – 《Là rung động đ》 – quả thật nguyên mẫu.
Chỉ là… cái kết trong truyện và ngoài đời lại khác nhau quá xa.
Giống như những gì cô từng viết trong phần tái bút của truyện:
[Thật may mắn, trong truyện, hai họ sau nhiều năm xa cách đã gặp lại nhau. Nhưng cũng thật đáng tiếc, ở hiện thực… họ thậm chí chẳng gặp lại một lần.]
Từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô chưa từng gặp lại .
Cũng kh biết giờ ra .
Tâm trí Tô Tuế bắt đầu trôi xa…
“Làn gió mới đã xuất hiện, thể ngừng lại, xuyên qua thời gian cố gắng hết ”
Tiếng chu ện thoại bất ngờ vang lên, khiến Tô Tuế hóa đá vài giây.
Cái quỷ gì vậy?!
Từ bao giờ mà cô lại đổi nhạc chu thành thế này chứ???
Điện thoại vẫn réo inh ỏi. Cô chẳng kịp nghĩ ngợi, lập tức nhấc máy:
“A lô?”
“Chị ơi!”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng trẻ con l lảnh.
Tô Tuế nghe th liền mỉm cười dịu dàng: “Là An An ? chuyện gì vậy?”
“Chị ơi, em nhớ chị .”
“Nhóc con, qua bên kia chơi .”
Giọng lớn xen vào, đầu dây đổi : “Tuế Tuế.”
“Dạ? chuyện gì vậy, ?”
gọi đến là của cô – Tô Ngộ.
“Chiều mai con xem rảnh thì đến đón Tô Quân An nhé. Thằng nhóc này cứ nằng nặc đòi qua chỗ con chơi.”
Tô Tuế kh cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Vâng, mai con cũng rảnh ạ.”
“Vậy thì tốt. Thế tắt máy nhé. Con nghỉ sớm một chút, đừng thức khuya.”
“Vâng ạ.”
Cúp máy xong, khóe môi Tô Tuế khẽ cong lên.
Cảm giác thật tuyệt khi nhà nhớ đến.
Tuần trước, cô vừa chuyển về Dung Thành, nhờ một bạn giúp tìm căn nhà hiện tại. Môi trường ở đây tốt, lại yên tĩnh, cực kỳ phù hợp với những làm việc trí óc.
Cúp máy xong, nghĩ đến tiếng chu ện thoại “nghẹt thở” kia, cô định đổi ngay thì trên màn hình bỗng hiện lên vài tin n mới.
[Biên tập viên sức ảnh hưởng nhất Internet]: Chào bé nha, ngủ chưa a?
[Biên tập viên sức ảnh hưởng nhất Internet]: Nói cho bé một tin vui nè~
[Biên tập viên sức ảnh hưởng nhất Internet]: Xưởng in vừa gửi cho em hai thùng sách ký tên nữa đó, hehe, cố lên nhé!
Tô Tuế liếc loạt tin n từ “biên tập viên đại nhân”, trầm mặc vài giây.
[Tuế tuế niên niên]: Vẫn chưa… Cảm ơn đã báo cho tin… kh m vui này.
Trả lời tin n xong, Tô Tuế chồng gi ký tên trước mặt khẽ thở dài.
Ai mà ngờ, mới một năm trước thôi, cô vẫn chỉ là một tác giả nhỏ vô d tiểu tốt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghĩ đến chuyện mai đón An An, cô quyết định tối nay sẽ ký hết đống gi này.
_______________________
Ngày hôm sau, Tô Tuế bị tiếng chó ngoài cửa làm ồn mà tỉnh giấc.
Đêm qua cô bận rộn đến tận rạng sáng mới ngủ. Mặc dù tính tình hiền lành, nhưng lúc này… cô thật sự muốn chửi .
À kh, chính xác hơn là muốn chửi chó.
“Chiêu Hoa Đào! Mày thể im lặng một chút được kh?!”
Con chó nghe th tiếng cô, im lặng vài giây… lại tiếp tục cào cửa và rên ư ử.
Thôi, đến giờ dắt chó dạo .
Tô Tuế khó khăn bò dậy khỏi giường, mặt chưa rửa, răng chưa đánh. Cô tùy tiện mặc một bộ quần áo, đội mũ, đeo khẩu trang bước ra ngoài.
Cánh cửa vừa mở, trước mắt là lối hành lang chất đầy những thùng các-t lớn nhỏ, m bác c nhân mặc đồ lao động đang chuyển đồ vào.
vẻ như căn hộ đối diện vừa mới chuyển đến.
Nhà ở đây khá phổ biến. Cô cũng vừa dọn về vài ngày trước, đối diện chắc cũng mới đến thôi.
Ngay khi cô định liếc vào bên trong căn hộ đối diện, Chiêu Hoa Đào đã kêu “gâu gâu” hai tiếng kéo cô thẳng về phía thang máy.
Tô Tuế liếc nó một cái.
Thôi bỏ , kh chấp nhặt với một con ch.ó – nhất là khi nó là “bảo bối” mới được 11 tháng 13 ngày tuổi.
______________________
Một giờ sau.
Cô lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà.
Đây đâu dắt chó dạo, rõ ràng là… bị chó dắt dạo!
Tay chân cô hoàn toàn bị nó kéo chạy, kh chút thương hoa tiếc ngọc.
Nói tóm lại, một cô gái dắt theo chú chó Alaska nặng bốn mươi ký trên đường… thật sự hút mắt .
Khi quay về, cô phát hiện tất cả những thùng đồ ở hành lang đã được dọn hết.
Chỉ là… cửa căn hộ đối diện vẫn đang mở, và từ bên trong thoang thoảng bay ra một mùi hương lạ.
Ừm… hơi giống mùi lẩu bò.
Tô Tuế liếc vào một cái lập tức thu hồi ánh mắt, vô thức nuốt nước bọt.
chút… đói .
Chiêu Hoa Đào cũng ngửi th mùi hương, cái mũi liên tục động đậy, bắt đầu kéo cô, định lén lút chui vào đó.
Cuối cùng, Tô Tuế giữ chặt Chiêu Hoa Đào, kh cho nó tiến lại gần.
Về đến nhà, cô vừa bỏ mũ và khẩu trang xuống, chưa kịp tháo dây xích thì con ch.ó đã chui tọt qua khe cửa đang khép hờ.
“…” – tốc độ nh đến mức khiến Tô Tuế đơ mất vài giây.
“Chiêu Hoa Đào!”
Khi hoàn hồn, cô lập tức lao ra ngoài đuổi theo.
Nó to như vậy, cứ thế chạy ra ngoài mà kh làm ai sợ thì… cũng là may lắm .
Tô Tuế vừa mở cửa thì th Chiêu Hoa Đào đã len lỏi vào căn hộ đối diện.
“Hoa Đào! Ra đây!” – cô hét lớn từ phía sau.
Nhưng con ch.ó chẳng buồn nghe, còn kh chút do dự mà bước thẳng vào trong.
Vì kh biết trong nhà ai hay kh, cô gõ cửa l lệ.
Đáp lại chỉ là một thoáng im lặng.
Đêm qua trời mưa, mặt đất vẫn còn ẩm ướt. Vừa dạo một vòng mà chưa kịp lau chân cho chó, nên sàn gỗ tối màu bên trong đã in đầy dấu chân hoa mai.
“Hoa Đào?”
“Hoa Hoa?”
Cô đứng ở cửa, thử gọi thêm hai lần nữa nhưng vẫn chẳng phản hồi.
“Chiêu Chiêu?”
“Gâu~”
Cuối cùng cũng tiếng đáp lại. Âm th phát ra từ một căn phòng phía sau.
Sau một hồi do dự, Tô Tuế vẫn quyết định bước vào, nghĩ rằng chỉ cần nh chóng bắt chó ra rời là xong.
“Chiêu Chiêu! Tao đã bảo mày đừng kêu loạn mà…!”
Vừa bước vào, cô th một đàn cao lớn đang quay lưng về phía , còn Chiêu Hoa Đào thì ngoan ngoãn ngồi trước mặt ta, lè lưỡi, đuôi khẽ vẫy.
từ phía sau… tr ta đúng chuẩn một đại soái ca.
Ừm… nếu bỏ qua việc đang chống gậy.
Nghe th tiếng động, một một chó cùng quay đầu lại.
Ánh mắt bốn – à kh, hai bốn mắt – chạm nhau.
Chỉ tiếc là… trước khi ra ngoài, cô quên đeo kính áp tròng.
Mặc dù kh rõ lắm, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt kia đang dán chặt vào .
Kh hiểu , cô lại cảm th hơi căng thẳng:
“Cái kia… xin lỗi. kh tr nó kỹ. Nó… dọa kh?”
đàn kh trả lời.
Tô Tuế ngượng ngùng đứng chần chừ ngay ngưỡng cửa.
Vài giây sau, một giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa vài phần đùa cợt vang lên:
“Vừa nãy… cô gọi nó là gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.