Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 20: Dấy lên cơn sóng

Chương trước Chương sau

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 20

“D lên cơn sóng”

Kể từ sau hôm đó, dường như Tô Tuế và Hứa Kim Triêu đã đạt được một thỏa thuận ngầm.

Mỗi buổi sáng, cô đều mang bữa sáng cho , còn thì sau giờ tan học sẽ cùng cô về nhà mỗi tối.

Dần dần, các bạn trong lớp đều biết chuyện này, nhưng hầu hết đều kh hiểu nổi.

Tại một cô bạn trầm tính, ít nói như Tô Tuế lại thể thu hút sự chú ý của Hứa Kim Triêu nhỉ?

Về ngoại hình, Tô Tuế chỉ thể gọi là th tú, còn thường xuyên đeo một cặp kính tròn.

Tính cách thì trầm lặng, ít thể hiện cảm xúc.

hai bên nhau, đôi khi thật khó tưởng tượng họ lại ăn ý đến vậy.

, bạn học chuyển trường này cũng … ‘lượng theo dõi riêng’. Trong tháng vừa qua, Hứa Kim Triêu đã thu hút kh ít ánh mắt ngưỡng mộ, và theo cách tự nhiên nào đó, cũng trở thành bộ mặt của lớp 18.

Liệu đây là kiểu mà ta hay nói: ‘Ai gần nước nhất sẽ được ngắm trăng trước’ kh nhỉ?

Hay đơn giản là lão đại này đã quá quen với các kiểu con gái xinh đẹp, nên bỗng nhiên hứng thú với kiểu con gái như Tô Tuế?

Các bạn trong lớp thì thầm bàn tán rôm rả, còn Tô Tuế, tất nhiên, hoàn toàn kh hay biết gì.

Cả ngày, cô kh làm đề thì cũng đọc sách, bình thường lại ít nói chuyện với bạn bè, khiến mọi cảm th lãnh đạm, khó gần.

một ều cô kh hề hay biết: các bạn trong lớp đều cho rằng cô và Hứa Kim Triêu là một đôi.

Hiểu lầm này lớn đến mức… chính cô cũng kh thể tưởng tượng nổi.

Khi tan học buổi tối, Tô Tuế cân nhắc kh biết nên nói chuyện này với Hứa Kim Triêu hay kh, hay là từ nay nên hạn chế cùng nhau thì sẽ tốt hơn.

Nhưng chưa kịp lên tiếng, Hứa Kim Triêu đã mở lời trước: “ muốn xin nghỉ m ngày, một về nhà kh chứ?”

M hôm nay, cũng để ý th nhóm Cao Dương kh còn tụ tập trước cổng trường nữa.

Nghe lời nói, Tô Tuế trực tiếp gật đầu, cũng kh thèm hỏi tại Hứa Kim Triêu lại xin nghỉ.

Trong lòng chút kh vui: con ít nói này lại kh thèm hỏi xin nghỉ để làm gì, uổng c mỗi ngày chạy m cây số để đưa cô về nhà.

Quả thật, đúng là bạn nhỏ vô lương tâm mà!

Ngày hôm sau đến lớp, Tô Tuế vốn kh cảm giác gì đặc biệt, nhưng khi cô liếc sang bên cạnh lần thứ ba, một cảm giác trống rỗng khó gọi tên len lỏi trong lòng. Lúc này cô mới nhận ra: kh biết từ khi nào lại… phụ thuộc vào Hứa Kim Triêu đến vậy?

Nửa ngày trôi qua, cô bắt đầu cảm th lạ lẫm, luôn cảm giác bên cạnh thiếu thiếu một thứ gì đó. Đồng thời, cô mới chợt nhận ra, bản thân chưa hề hỏi lại xin nghỉ, khi nào mới quay lại lớp.

Một ngày trôi qua như vậy, và khi tan học buổi tối, Tô Tuế như thường lệ thu dọn đồ đạc, nh chóng rời lớp. Kh ngờ, ngay ở cổng trường, cô lại đụng … ‘một quen cũ’.

“Hey, em gái! Ở đây ở đây!” – Lục Diên Xuyên vẫy tay gọi cô.

Nếu kh nhầm, ta đang gọi ‘em gái’… chắc là nhỉ?

Kh ít bạn học xung qu đều nghe th và liếc về phía họ, bắt đầu thì thầm với nhau.

Kh thể phủ nhận, Lục Diên Xuyên thật sự đẹp trai, đôi mắt hai mí n, mỗi khi cười lên, ánh mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Khác hẳn với Hứa Kim Triêu. Nếu Hứa Kim Triêu là kiểu đẹp trai sắc sảo, lạnh lùng, thì Lục Diên Xuyên lại mang vẻ dịu dàng, gần gũi, ngay từ cái đầu tiên đã khiến khác cảm th dễ chịu.

Dĩ nhiên, đây chỉ là đánh giá chủ quan từ một phía. Suy cho cùng, đâu đàn nào vừa dịu dàng lại vừa nhiệt tình, cởi mở như vậy.

Tô Tuế bước tới dưới ánh mắt tò mò của các bạn học, khẽ dò hỏi: “… là đang gọi ?”

“Đúng , chính là đó. Hôm nay A Triêu chiêu đãi, m ngày nay sẽ do đích thân đưa về nhà.” – Lục Diên Xuyên Tô Tuế, cười đến nỗi khóe miệng gần như kéo dài đến mang tai.

Aida… Hứa Kim Triêu cũng ngày này ?

Sau khi đến nói chuyện với ta về việc này, Lục Diên Xuyên ngạc nhiên. Hai bọn họ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, quen biết mười m năm, nhưng chưa từng th Hứa Kim Triêu đối xử tận tâm với bất kỳ cô gái nào như vậy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mặc dù Hứa Kim Triêu kh thừa nhận, nhưng Lục Diên Xuyên là ai chứ, sớm đã thấu những tâm tư nhỏ bé của .

Nhưng mà đồng thời cũng cảm th chút bất ngờ, trước đây còn cho rằng thích kiểu th minh và cá tính.

Lời Lục Diên Xuyên nói khiến trong lòng cô bất giác d lên một cơn sóng nhẹ, cuộn trào trong lồng ngực.

Hứa Kim Triêu chiêu đãi bạn bè chỉ vì để đưa cô về nhà ? … ý gì đây nhỉ?

Cô còn chưa kịp định hình suy nghĩ, Lục Diên Xuyên đã thúc giục: “Được , được , thôi. Đúng , nhà ở đâu?”

Tô Tuế định từ chối, nói rằng kh cần phiền đến ta, nhưng Lục Diên Xuyên như đoán được ý nghĩ của cô, lập tức ngắt lời: “ đừng nói kh cần nhé. đã đồng ý với A Triêu , thì nhất định sẽ làm được.”

Ừm, thật ra ta đã nhận mô hình giới hạn của A Triêu thể kh làm gì được chứ.

Tô Tuế thực sự kh thể từ chối ta, chỉ đành để ta đưa cô về nhà.

Hai vừa tới trạm xe buýt, Lục Diên Xuyên rút ện thoại ra, dường như đang n tin cho ai đó, nhưng mặt cười tươi đến mức như sắp nở hoa.

lẽ sợ Tô Tuế cảm th nhàm chán khi đứng chờ, ta vừa n tin vừa tìm cách bắt chuyện: “Này, em gái, tên là gì thế?”

“Tô Tuế.”

Lục Diên Xuyên ồ lên một tiếng, tùy tiện hỏi: “Là Tuế nào?”

“Là Tuế trong năm tháng.”

“Ồ.”

Một lát sau, ta bỗng phản ứng lại, nở nụ cười: “Tên của thú vị thật đ.”

Tô Tuế… Hứa Kim Triêu…

Tuế Tuế Kim Triêu… nghe cũng khá hay nhỉ.

Tô Tuế chỉ mỉm cười, kh đáp, bởi cô đã nghe câu này kh ít lần .

Chẳng m chốc, chiếc xe buýt số 652 chầm chậm dừng lại ở trạm.

Lúc đầu, Tô Tuế còn nghĩ sẽ khuyên Lục Diên Xuyên kh cần đưa cô về nữa. Cô liếc xung qu, cơ bản kh th gì khác thường.

Nhưng dù nói gì, ta vẫn kiên quyết lên xe cùng cô.

Xe vừa lăn bánh, con đường đối diện xuất hiện vài trẻ tuổi ăn mặc nổi bật, đầy cá tính. Một ngậm ếu thuốc đang hút dở, hơi nheo mắt hỏi: “Con nhỏ đó thật sự là chị gái mày ?”

bên cạnh nh chóng đáp: “Đúng vậy, Dương, em đâu lừa , cô thật sự là chị họ em.”

Cao Dương liếc ta, nhíu mày: “Cô ta họ Tô, mày họ Lâm giờ thành chị họ mày ?”

“Đổi họ , trước kia cô cũng họ Lâm.”

Cao Dương kh nói gì nữa, ánh mắt lóe lên tia mờ ám, dường như đã dự định gì đó trong đầu.

Xem ra, Hứa Kim Triêu thực sự quan tâm tới cô gái kia. Mặc dù kh ở trường, nhưng vẫn đặc biệt nhờ khác đưa cô về nhà.

Sau khi phả một hơi khói thuốc, Cao Dương ngoắc tay với con trai vừa nãy.

Khi Tô Tuế bước vào tiểu khu, Lục Diên Xuyên mới mở WeChat, gửi cho Hứa Kim Triêu một đoạn ghi âm: “ thể thay đưa ta về nhà an toàn nha.”

Hứa Kim Triêu th tin n đã là nửa tiếng sau, vừa lau tóc vừa trả lời Lục Diên Xuyên vài câu. Khi thoát khỏi trò chuyện, vô tình th một chấm đỏ nhỏ hiện lên trên th báo.

Vừa nhấp vào, trước mắt hiện lên một yêu cầu kết bạn mới.

Chú thích: Tớ là Tô Tuế.

cong môi cười, nhấn đồng ý, tiện tay gửi một tin n: [ ? ]

Đối phương nh trả lời lại: [ Tớ là Tô Tuế ]

Hứa Kim Triêu: [ Ừm.]

Honey Honey Sweet ♡♡

Sau đó lâu vẫn kh th đối phương trả lời lại. mở trang cá nhân của Tô Tuế, lặng lẽ ghi chú tên cô.

Khi quay lại khung trò chuyện, phát hiện cô đã trả lời tin n.

Hồ lô nhỏ: [Khi nào học lại?]


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...