Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 28: Điều ước
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 28
“Điều ước”
Khi cả nhóm ăn xong thì trời đã tối. Ở bên cạnh, m Lục Diên Xuyên vẫn còn tụ tập bàn tán, hình như trong phòng bao vừa nghe họ nói lát nữa sẽ rủ nhau hát.
Tô Tuế vốn định quay sang bảo với Hứa Kim Triêu rằng cô muốn về nhà trước, nhưng vừa xoay lại đã th đang nói chuyện gì đó với nhóm bạn. Chốc lát, quay đầu lại, khẽ vẫy tay gọi cô.
“ thế?” – Tô Tuế bước tới hỏi.
“ đưa về nhà.” – Hứa Kim Triêu đứng giữa con phố, đưa mắt qu, bắt một chiếc taxi bên kia đường.
nghiêng đầu, giọng dứt khoát: “Đi thôi.”
Tô Tuế vội vàng xua tay: “Kh cần đâu, nhà cũng gần đây thôi, một về được . chơi với họ .”
“Đi chơi với bọn họ vào cái giờ này thì gì vui.”
“Vậy… …”
Vốn dĩ cô còn định mở miệng nói gì đó, thì bất chợt âm th ồn ào vang lên từ đâu đó. Ngay sau đó, tiếng pháo hoa ‘bùm’ nổ rộn cả góc phố.
Tô Tuế ngoảnh đầu sang , bắt gặp một bé tầm mười tuổi đang hớn hở cầm m ống ‘tên lửa trên trời’ trên tay. Chỉ chốc lát sau, mẹ đã kéo tai bé, vừa mắng vừa dặn kh được nghịch m thứ nguy hiểm như vậy giữa đường.
“ gì thế, thôi.” – Hứa Kim Triêu đứng phía trước, giọng thúc giục.
Tô Tuế khẽ sững lại, dường như nghĩ đến ều gì, cô chợt quay đầu mỉm cười với : “ muốn bộ về nhà.”
…
Chỉ còn nửa tháng nữa là đến Tết, những hàng cây x hai bên đường đã sớm được treo kín đèn lồng đỏ và dây đèn màu, đặc biệt những chiếc đèn hoa rực rỡ càng khiến khung cảnh thêm phần lung linh.
Khắp các con phố, ngõ nhỏ đều được trang hoàng rực rỡ, tràn đầy kh khí năm mới ấm áp. Ngay cả trong gió Đ cũng thoảng hương thơm ngọt ngào của khoai lang nướng và hạt dẻ rang nóng hổi.
Dường như mùa Đ năm nay cũng chẳng còn lạnh như trước. Tô Tuế khẽ liếc sang con trai bên cạnh, trong lòng bỗng d lên một ý nghĩ mơ hồ.
Đang chậm rãi dạo bước, cô bất ngờ hỏi: “ còn nhớ màn b.ắ.n pháo hoa được tổ chức ở thành phố hai năm trước kh?”
Hứa Kim Triêu hơi ngẩn ra, cô với ánh mắt kỳ lạ: “ tự nhiên lại hỏi chuyện đó?”
“Kh gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi…”
Giây phút vừa , khi th bé kia đốt pháo hoa, ký ức mùa Đ hai năm trước bỗng ùa về trong tâm trí cô.
Khi đó, Dung Thành vẫn chưa ban hành lệnh cấm đốt pháo hoa trong nội thành. Mùa xuân năm , quảng trường Cửu Long tổ chức màn b.ắ.n pháo hoa hoành tráng.
Ngày hôm đó, cô cùng gia đình ra quảng trường. chen chúc đ nghịt, đặc biệt là khi kim đồng hồ dần chạm đến 0 giờ, khung cảnh quả thực vô cùng náo nhiệt, thậm chí phần khoa trương.
Chính vào khoảnh khắc , giữa biển chật kín, cô bỗng bắt gặp một dáng giống Hứa Kim Triêu. Chỉ vì lỡ thêm vài lần mà cô vô tình bị lạc mất gia đình.
Khi , chẳng hiểu việc đầu tiên cô nghĩ đến kh là quay lại tìm thân, mà là liều lĩnh đuổi theo bóng dáng kia trong đám đ.
Tất nhiên, cuối cùng cô vẫn chẳng thể chen đến gần. Rõ ràng khoảng cách chỉ ngay trước mắt, vậy mà như cách trở cả một dòng s. Cô chỉ thể trơ mắt đứng đó một lát, lặng lẽ biến mất trong biển .
Cho nên, đến tận cuối cùng cô vẫn chẳng thể xác định được mà th năm thật sự là Hứa Kim Triêu hay kh.
Vốn định hỏi rằng hôm đó từng đến quảng trường hay kh, nhưng lại th… lẽ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Hứa Kim Triêu dáng vẻ muốn nói lại thôi của cô, trong lòng thoáng khó hiểu, song vẫn suy nghĩ một chút chậm rãi lên tiếng: “Hôm đó quảng trường đ lắm, cũng đứng xem vài phút rời .”
Vậy… cô đã th năm thật sự là ư?
Honey Honey Sweet ♡♡
Vậy thì, ều ước năm mới của cô khi … chẳng đã thành hiện thực ?
Nghĩ đến đây, khóe môi Tô Tuế bất giác cong lên, khẽ nở một nụ cười.
“ cười gì thế?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Tuế khẽ lắc đầu, mỉm cười đáp: “Kh gì… chỉ là vừa nhớ lại bé lúc nãy chơi pháo hoa, tr vẻ vui lắm.”
Hứa Kim Triêu khẽ “chậc” một tiếng: “Ấu trĩ.”
Tô Tuế chỉ mỉm cười, kh nói thêm gì nữa. Hai cứ thế chậm rãi bước trên con phố rực sáng ánh đèn, lặng lẽ mà yên bình.
Khi ngang qua một cửa hàng nhỏ, kh biết th thứ gì, bỗng dừng lại, chỉ khẽ dặn: “Đợi một chút.”
Nói xong, bước vào trong.
Một lát sau quay ra, trong tay đã cầm theo một túi gi nhỏ.
“ mua gì vậy?” – Tô Tuế tò mò hỏi.
Hứa Kim Triêu kh trả lời thẳng, chỉ liếc đồng hồ nói: “Giờ cũng chưa muộn, đưa đến một chỗ.”
“Nơi nào?”
“Cứ theo là biết.”
Nửa tiếng sau, Tô Tuế theo chân Hứa Kim Triêu rẽ vào quảng trường Cửu Long. Giờ này nơi đây vắng lặng, chỉ lác đác vài bóng qua lại.
“Đến đây làm gì vậy?” – Cô nghiêng đầu, khó hiểu.
Dù chính cô là đã nhắc đến nơi này trước đó, nhưng bây giờ đến đây thì để làm gì chứ? Dẫu cũng chẳng còn pháo hoa nào để xem.
Ngay lúc ý nghĩ thoáng qua, cô th Hứa Kim Triêu rút từ trong túi ra một cây đũa phép phát sáng, đưa về phía cô: “Cho .”
Trong mắt Tô Tuế thoáng hiện nét ngạc nhiên – thì ra vừa dừng lại ở cửa hàng là để mua cái này.
Cô đưa tay nhận l, khóe môi bất giác cong lên thành nụ cười dịu nhẹ.
Hứa Kim Triêu ngắm biểu cảm , khóe môi cũng khẽ nhếch, trong lòng thầm nghĩ: quả nhiên, vẫn là con thỏ nhỏ ngốc nghếch, ấu trĩ.
Sau đó, Hứa Kim Triêu l từ túi ra một chiếc bật lửa. Vừa chuẩn bị châm lửa, bắt gặp ánh mắt phức tạp của Tô Tuế, liền khẽ chớp mắt.
Kh ngoài dự đoán, giây tiếp theo đã nghe cô nghiêm túc nhắc: “Hút thuốc hại cho sức khỏe.”
“... kh hút.”
Ánh mắt Tô Tuế lại rơi xuống chiếc bật lửa trong tay , dáng vẻ rõ ràng đang viết m chữ ‘ kh tin’ lên mặt.
Hứa Kim Triêu vội giải thích, nhưng chẳng hiểu trong lòng lại chút chột dạ: “Cái này là lúc mua pháo hoa, chủ tặng kèm.”
Nói xong, chợt phản ứng lại – chột dạ cái gì chứ. Hút thuốc thì đã nào, chậc.
“Được được , còn muốn đốt pháo kh?” – vừa nói vừa bước lại gần, cúi châm lửa giúp cô thắp sáng cây đũa phép đang cầm trên tay.
Chỉ nghe m tiếng ‘xèo xèo’, cây đũa phép bùng sáng, phun ra vô số tia lửa rực rỡ.
Đôi mắt Tô Tuế lập tức bị thu hút, cô vui vẻ lắc lắc tay, giọng đầy phấn khích: “Hứa Kim Triêu, này!”
Hứa Kim Triêu khẽ “ừ” một tiếng, cúi đầu liếc cô.
Ánh sáng pháo hoa rực rỡ hắt lên gương mặt Tô Tuế, khiến nụ cười của cô như được phủ một tầng sáng lấp lánh. Trong đôi mắt cong cong , dường như chứa đựng cả một bầu trời đang tỏa rạng.
Một lát sau, cũng thắp sáng cây pháo trong tay .
Chính lúc này, mới sực nhớ ra vì khi nãy Tô Tuế lại hỏi về màn b.ắ.n pháo hoa hai năm trước. Ghép nối từng mảnh ký ức rời rạc, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ mơ hồ nhưng mạnh mẽ.
Ánh sáng từ những cây pháo vụt sáng trên tay họ nh chóng thu hút ánh của qua đường, kh ít ngoái đầu lại ngắm. Nhưng Tô Tuế vẫn mải mê với niềm vui nhỏ bé , hoàn toàn kh để ý đến xung qu.
“ Này” – Hứa Kim Triêu bỗng nghiêng đầu, giọng nhẹ nhàng vang lên, “hay là… ước một ều .”
“Hả?” – Tô Tuế khựng lại một thoáng khẽ lắc đầu: “Chắc kh cần đâu. cũng chẳng nguyện vọng gì… hơn nữa, ước thì cũng đâu thành hiện thực.”
Hứa Kim Triêu nhướng mày, khóe môi cong nhẹ: “Kh ước thì làm biết. Biết đâu… lại thành sự thật thì ?”
Tô Tuế ngẩng đầu những tia pháo hoa lấp lánh tựa muôn vì , khẽ sang .
hoàn toàn kh biết…
Năm đó, dưới màn pháo hoa rực rỡ, cô đã lặng lẽ ước một ều… rằng một ngày nào đó, sẽ bước đến bên cạnh cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.