Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 7: Tính khí thất thường

Chương trước Chương sau

Ban đầu cứ nghĩ ngồi cùng bàn với Hứa Kim Triêu chỉ là tạm thời, nhưng m ngày trôi qua mà vẫn chẳng ý định đổi chỗ.

Dù ngày đó nói muốn làm quen lại, Tô Tuế cũng đã gật đầu đồng ý.

Thế nhưng, cô vẫn cảm th kh thật sự thoải mái.

Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng hai ngày qua kể từ khi Hứa Kim Triêu chuyển đến, bên ngoài lớp 18 đã xuất hiện nhiều gương mặt lạ.

Nghe nói tất cả bọn họ đến đây chỉ để được thoáng chuyển trường đẹp trai” trong lời đồn.

Là bạn cùng bàn tạm thời của , Tô Tuế kh tránh khỏi việc trở thành tâm ểm chú ý.

Hứa Kim Triêu đã quen với những chuyện này, vẫn ăn ngủ bình thường, chẳng hề bị ảnh hưởng gì.

Nhưng Tô Tuế thì chưa từng trải qua cảm giác bị nhiều để ý như vậy.

lúc cô muốn hỏi Hứa Kim Triêu khi nào sẽ đổi chỗ, nhưng khi chuẩn bị nói, cô lại thôi kh dám mở lời.

Tô Tuế tự nhủ, lẽ sâu trong lòng, cô vẫn mong được tiếp tục làm bạn cùng bàn với .

Hôm , vừa tan học, cửa sau lớp bỗng xuất hiện vài bóng hồng quen thuộc – những cô gái lớp Văn bên cạnh mà Tô Tuế đã nhớ mặt.

M ngày trước, họ chỉ dám lén lút đứng ngoài liếc , nhưng hôm nay dường như đã đủ can đảm để tiến lại gần.

“Này, bạn ơi!”

Tô Tuế vô thức quay đầu về phía cửa lớp, th m cô gái đang nhiệt tình vẫy tay gọi cô.

Cô ngập ngừng chỉ vào , hỏi nhỏ: “Gọi... ư?”

Nhóm con gái gật đầu lia lịa: “Ừ ừ! Chính đó!”

Ánh mắt cô lướt qua bóng dáng đang gục mặt ngủ say bên cạnh, đứng dậy bước ra hành lang.

chuyện gì thế?”

ơi…” – một cô gái tóc ngắn ấp úng – “làm ơn gọi hộ bạn cùng bàn của với.”

Tô Tuế liếc túi quà trên tay cô gái, trong lòng bỗng chợt hiểu ra tất cả.

Chẳng biết vì , suy nghĩ duy nhất hiện lên trong cô lúc này là: đừng giúp họ.

Và cô đã làm đúng như vậy.

... tính tình kh dễ chịu lắm…” – Tô Tuế mím môi, đáp một câu phần lảng tránh.

Nghe vậy, nhóm con gái nhau đầy ngơ ngác.

Cô gái tóc ngắn nhỏ n, giọng nói nhẹ nhàng, liếc sang Tô Tuế lại về phía Hứa Kim Triêu đang ngủ say, lập tức tin lời cô.

Suy nghĩ một lát, cô ta đưa thẳng túi quà về phía Tô Tuế: “Vậy nhờ đặt giúp lên bàn nhé?”

Ừ, cuối cùng họ vẫn kh chịu bỏ cuộc.

Tô Tuế đành gật đầu nhận lời.

Còn vài phút nữa mới vào tiết, cô trở về chỗ ngồi, im lặng đẩy túi quà về phía Hứa Kim Triêu.

Suốt thời gian đó, vẫn gục mặt ngủ say trên bàn. Tô Tuế chăm chăm gáy , bất giác nghĩ: này rốt cuộc ăn gì mà lớn lên thế nhỉ?

Qua m ngày quan sát, cô nhận ra thành tích học của vẫn xuất sắc như trước, thậm chí thể lọt top đầu lớp.

lẽ để kiểm tra năng lực của học sinh chuyển trường đột ngột vào lớp chọn này, nhiều giáo viên bộ môn thường thích gọi Hứa Kim Triêu lên bảng trả bài nhất.

Nhưng mỗi lần như vậy, đều đưa ra câu trả lời hoàn hảo.

Từ đó, hình ảnh “ ngổ ngáo” trong mắt mọi dần chuyển thành “siêu học bá”.

Chỉ Tô Tuế biết rõ, phần lớn thời gian trên lớp chỉ ngáp ngắn ngáp dài, kh hiểu đêm nào cũng thức khuya làm gì.

ta ngủ gật cả ngày mà ểm số vẫn cao hơn cô chăm chỉ giải đề.

Đúng là ‘ ăn cá, ta ngậm xương’ khiến ta phát ên lên được.

Tô Tuế đang mơ màng gáy Hứa Kim Triêu thì bất chợt quay đầu lại, từ từ mở mắt.

Cô kh kịp thu hồi ánh , hai đôi mắt vô tình chạm nhau.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hứa Kim Triêu ngơ ngác vài giây, đưa tay xoa gáy, ngồi dậy, giọng khàn khàn hỏi: “ gì thế?”

Tô Tuế chớp mắt, vội quay : “Kh... đâu.”

Mặt cô bỗng nóng bừng: “... chỉ…” – giọng nhỏ dần, hai tay vô thức bấu chặt vào mép áo đồng phục.

Hứa Kim Triêu nhướng mày, đặt túi quà xuống bàn với tiếng ‘cạch’ nhẹ – “Lần sau cứ để đó.” – Giọng bình thản nhưng khiến Tô Tuế cảm giác như vừa phạm lỗi.

“Ừ.” – Cô gật đầu, cúi mặt xuống cuốn vở đang mở, giả vờ tập trung vào bài học sắp tới.

Khoảng cách giữa họ chưa đầy một cánh tay, nhưng Tô Tuế cảm giác như cả một vực sâu ngăn cách. Cô liếc đồng hồ – còn 5 phút nữa mới vào tiết.

Năm phút dài đằng đẵng.

Bỗng chiếc bút chì lăn qua mép bàn, rơi xuống sàn ngay chân cô.

“Nhặt giúp với.” – Hứa Kim Triêu khẽ chạm khuỷu tay vào vai cô.

Tô Tuế cúi xuống, mái tóc dài xõa xuống che khuôn mặt đang ửng hồng. Khi ngẩng lên, cô th đang đưa tay ra đợi.

“Cho mượn tiết này nhé.” – nói, mắt vẫn dán vào trang sách giáo khoa.

Cô đưa bút cho , những ngón tay chạm nhẹ vào nhau trong tích tắc. Một luồng ện nhẹ chạy dọc sống lưng cô.

... bút dự phòng nè.” – Tô Tuế lắp bắp, mở hộp bút đẩy sang phía .

Hứa Kim Triêu khẽ nhếch môi, nhận l mà kh nói gì. Ánh nắng xuyên qua khung cửa, in bóng hai lên mặt bàn, gần gũi đến nỗi tưởng như đang chạm vào nhau.

Dù giọng ệu của Hứa Kim Triêu lúc nào cũng vậy, nhưng kh hiểu Tô Tuế vẫn cảm nhận được chút gì đó mỉa mai trong câu nói .

chăng đang ngầm trách cô nhiều chuyện?

“Xin lỗi…”

“......” – Hứa Kim Triêu quay sang cô bằng ánh mắt đầy ngờ vực.

Cô gái này đang xin lỗi về chuyện gì vậy?

Honey Honey Sweet ♡♡

vừa định mở lời thì tiếng chu vào lớp vang lên. Tô Tuế nh chóng l sách vở ra, ngồi ngay ngắn như bức tượng.

Thôi kệ, – Hứa Kim Triêu tự nhủ: Con nhóc này cả ngày chẳng buồn hé răng nửa lời, hỏi làm gì cho mệt. Lỡ lại bảo bắt nạt trẻ con.

tùy ý đặt túi quà lên bệ cửa sổ cạnh bàn, cũng l quyển sách toán ra giả vờ chăm chú.

Thầy Hoàng bước vào lớp với vẻ mặt nghiêm trọng. Trước khi bắt đầu bài giảng, thầy th báo ngắn gọn: “Bạn Hoàng Tiếu Nhan vì lý do cá nhân đã quyết định tạm nghỉ học.”

Cả lớp ồ lên kinh ngạc, bắt đầu xì xào bàn tán. Lạ thay, lần này thầy Hoàng kh quát mắng như thường lệ, chỉ im lặng gõ thước lên bảng, bắt đầu giờ học.

Vừa tan tiết, cô bạn ngồi bàn trên quay lại hỏi Tô Tuế: “Này , biết tại Tiếu Nhan nghỉ học kh?”

Tô Tuế lắc đầu: “Kh biết.”

“Hai kh thân với nhau lắm ? chẳng nói gì với à?”

“Kh.”

Th Tô Tuế trả lời cụt lủn, cô bạn nhăn mặt quay , vẻ chán nản hiện rõ trên nét mặt.

Lúc này, nhóm bạn gần đó cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Hôm trước tớ về lớp muộn, th mẹ Hoàng Tiếu Nhan đ. Bà vừa khóc vừa bước ra khỏi phòng giáo viên…”

“Thật á? Chuyện gì vậy nhỉ?”

“Ai mà biết được.”

“Bảo gần một tuần kh th đến lớp. Kh biết xảy ra chuyện gì…”

Những lời bàn tán văng vẳng bên tai Tô Tuế khiến cô chợt nhớ đến dòng trạng thái kỳ lạ mà Hoàng Tiếu Nhan đã đăng trên mạng xã hội hồi hè.

chăng thật sự chuyện kh hay nào đó đang xảy ra…

Hứa Kim Triêu dựa lưng vào tường, tay nghịch chiếc bút, nghiêng đầu hỏi: “Này, cái Hoàng Tiếu Nhan đó là bạn cùng bàn cũ của à?”

“Ừ.” – Tô Tuế gật đầu, bất ngờ quay sang hỏi: “ biết?”

“Đoán thế.”

Tô Tuế thốt lên một tiếng “ồ”, tâm trí lại phiêu du đến một nơi xa xăm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...