Đôi Cánh Trong Lồng
Chương 14:
Đối với những đứng đầu, họ luôn mỉm cười. Đối với những đứa đội sổ như chúng , họ lại lạnh nhạt.
Bạn cùng bàn vì thế kh dám hỏi. cũng e ngại, nhưng nghi vấn càng tích tụ nhiều, chắc c thành tích của sẽ càng ngày càng tệ.
Thế là mặt dày, nắm bắt từng cơ hội để hỏi. Hỏi giáo viên, hỏi bạn bè, thậm chí lần ở sân trường, còn hỏi một học sinh giỏi lớp 11.
Thật ra, các giáo viên đều hoan nghênh những học sinh ham học hỏi. Đa số học sinh giỏi cũng vui vẻ giúp đỡ giải đáp thắc mắc.
Sáng năm giờ, khi mẹ thức dậy quét đường, cũng theo đó mà tỉnh giấc.
Kh khí đường phố buổi sớm trong lành và yên tĩnh, chỉ tiếng chổi của mẹ va vào mặt đất phát ra âm th sột soạt, như một khúc nhạc du dương. ghi nhớ từ vựng trong bản nhạc đệm , hiệu quả cực kỳ tốt.
Mười giờ tối, trong làn gió đêm đã chút hơi thu.
Đèn đường kéo dài bóng mẹ ra xa, mỗi lần th, đều thể làm dịu sự mệt mỏi của .
cảm th giống như một con rối rỗng ruột đang dần dần, từng chút một được lấp đầy.
Kiến thức, giống như từng quả cân khiến cuộc sống của , bắt đầu trọng lượng.
Chẳng m chốc, kỳ thi giữa kỳ đã đến. cầm bảng ểm, chạy dọc con phố dài để tìm mẹ. Mẹ dùng sức lau vết bẩn và mồ hôi trên tay, mở bảng ểm ra.
Trong lớp đứng thứ ba mươi lăm, trong khối đứng thứ ba trăm sáu mươi.
Mẹ đọc từng ểm số của các môn, giọng nói nghẹn lại: “Giỏi lắm, tiến bộ hơn lần trước nhiều, mẹ biết con nhất định làm được mà.”
Trong huyện mở một nhà hàng Wallace, bên trong bán những món ăn "Tây" như hamburger, cánh gà nướng.
Mẹ muốn đưa đến đó để ăn mừng: “Bạn bè con chắc đều ăn , con cũng thử xem !”
“Đắt quá!”
“Chúng ta chỉ ăn lần này thôi, biết nó là cái gì, mùi vị ra là được.”
Trước khi vào quán, mẹ còn cẩn thận chỉnh trang lại quần áo, sợ rằng kh được chỉnh tề.
Thật ra kh đắt như tưởng.
Hôm đó vừa đúng dịp khuyến mãi.
Chúng bỏ ra mười lăm tệ mua ba cái hamburger và một ly cola, ngồi trước cửa sổ kính sát đất, vừa trò chuyện vừa ăn.
Đột nhiên, th một bóng dáng quen thuộc. Là thím nhỏ dẫn theo Kim Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-c-trong-long/chuong-14.html.]
Cái hamburger trên biển hiệu cửa tiệm tr hấp dẫn, Kim Bảo kh thể nhúc nhích được, liền nằm lăn ra đất, vừa lăn lộn vừa khóc khan, đòi ăn bằng được.
Trên phố qua kẻ lại ai cũng đổ dồn ánh mắt .
Thím nhỏ đỏ mặt tía tai, đánh Kim Bảo một trận, kết quả là Kim Bảo lại khóc to hơn.
Thím nhỏ bị những xung qu chỉ trỏ, ánh mắt lảng tránh khắp nơi, đối mặt với chúng đang ngồi trong ô cửa kính cầm hamburger.
Khoảnh khắc đó, vô vàn cảm xúc dâng lên trên gương mặt thím. Là ghen tỵ, là ngưỡng mộ, là kh thể tin được.
Thím kéo Kim Bảo đứng dậy khỏi mặt đất, đứng ở cửa tiệm.
Cánh cửa kính sạch sẽ phản chiếu bóng dáng lấm lem của hai mẹ con.
Thím nhấc chân lên, dường như muốn bước vào nhưng cuối cùng lại rụt rè lùi lại.
Mẹ thở dài, cầm l chiếc hamburger còn lại trên bàn, bước ra ngoài và đưa cho Kim Bảo.
“Ăn con!” Kim Bảo nhận l ăn ngấu nghiến.
Thím nhỏ cười gượng gạo: “Chị dâu bây giờ sống tốt ghê, cả nhà hàng Tây cũng ăn được .”
“Kh đắt đâu, em cũng ăn được mà.” Mẹ cười hiền: “Chị đã ly hôn với Điền Kiến Gia , sau này đừng gọi chị dâu nữa nhé.”
Kh đắt thật.
Nhưng đối với nhiều dưới quê, cái họ thiếu kh mười m tệ ít ỏi này, mà là cái dũng khí ngẩng cao đầu, đường hoàng bước vào nhà hàng sáng sủa sạch sẽ này.
Thím nhỏ còn muốn nói chuyện tiếp, nhưng mẹ đã cắt ngang: “Chị còn làm, lần sau rảnh thì nói chuyện nhé.”
Kim Bảo đã ăn hết sạch hamburger trong m miếng, la ầm lên: “Mẹ ơi, con muốn ăn nữa!”
Phía sau truyền đến tiếng thím nhỏ mắng: “Mày là cái thùng kh đáy à, ăn mãi kh đủ ? Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn!”
Dì Trương cũng lên làm việc ở huyện. Dì hợp tác với khác mở một trung tâm phụ đạo sau giờ học.
Mẹ đến đó làm thêm c việc dọn dẹp. Mỗi ngày sau khi học sinh tan học, mẹ dành một tiếng để dọn dẹp lớp học.
Mỗi tháng mẹ được một trăm năm mươi tệ, vừa quét đường vừa nhặt rác lại còn làm thêm, thời gian nghỉ ngơi của mẹ ít ỏi đến đáng thương.
Nhưng mẹ vui, đôi mắt lấp lánh.
“Bây giờ mỗi tháng chị kiếm được hơn chín trăm tệ cả tiền lẻ nữa, trước đây nằm mơ cũng kh dám nghĩ tới.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.