Đôi Cánh Trong Lồng
Chương 18:
Hôm đó mưa lớn, trẻ con trong lớp đều đến đón.
Chỉ là kh.
Cô giáo nói: “Đợi thêm chút nữa nhé, bố con sẽ đến thôi.”
lắc đầu: “Kh cần đợi, bố sẽ kh đến đâu.”
Đường núi sau trận mưa lớn lầy lội kinh khủng.
bước hụt chân, rơi xuống s. Nước s đục ngầu như bùn cuồn cuộn, lúc đó, đã dùng hết sức lực để giãy giụa.
Vì biết một khi bỏ cuộc, sẽ chết.
kiệt sức bò lên, phát hiện đã đánh rơi một chiếc dép. Toàn thân dính đầy bùn đất, run rẩy lo sợ trở về nhà.
Bố đang đánh mạt chược với một nhóm đàn .
Ông thua ba mươi tệ, tâm trạng kh tốt.
Th về, đá một cái: “Dép đâu, đôi dép mới mua năm tệ hôm qua mà mày làm mất à?”
Bà nội từ trong nhà bước ra, mắng: “Cái đồ phá của nhà mày, kh xứng đáng mặc đồ mới đâu.”
…
Sau này, mẹ biết chuyện, vội vã trở về ngay trong đêm. Từ đó kh bao giờ nhắc đến chuyện làm thuê nữa.
Từng lúc, là lồng giam trói buộc mẹ.
Sau kỳ thi này, muốn làm đôi cánh của mẹ!
muốn đưa mẹ, bay qua núi cao, bay qua Đại Phái. muốn đưa mẹ, đến bất cứ nơi nào mẹ muốn trên thế gian này.
Những tia chớp xé toạc bầu trời, những trận mưa sấm chớp như trút nước. Chỉ là bản nhạc mà trời dành cho mà thôi.
Thi xong môn cuối cùng bước ra, mẹ đang đợi ở bên ngoài. hé miệng, muốn nói với mẹ rằng đã làm bài tốt.
Nhưng trong đầu bỗng chốc quay cuồng, ngất .
Khi tỉnh dậy, đang ở bệnh viện. Bác sĩ nói kh , chỉ là do tinh thần tập trung cao độ, đột ngột thả lỏng nên mới vậy.
Nhưng lại kh nghĩ như vậy, bà nội chống gậy còn cười nhạo : nói tiền của mẹ coi như đổ s đổ biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-c-trong-long/chuong-18.html.]
Thím nhỏ càng nói: “Còn bảo Kim Bảo nhà ngu ngốc, nó th minh đến m thì chứ, thi còn ngất xỉu, thi đại học cái quái gì nữa!”
“Đúng là kh cái số.”
Ngày kết quả, trùng hợp là bố và chú út đang cải táng cho nội.
Hai năm qua, nhà họ Điền gặp nhiều chuyện kh may. Bà nội trong lúc giặt quần áo đã cãi nhau với bà góa Vương.
Kết quả là kh cẩn thận rơi xuống ao, sau khi được vớt lên thì thần sắc sa sút hẳn, ăn cơm thì run rẩy, đứng cũng kh vững nhưng sức mắng chửi thì vẫn kh kém năm xưa.
Chị họ thứ hai làm việc ở Quảng Đ, thím nhỏ muốn tìm cô về l chồng, nhưng cô bỗng nhiên biến mất, kh thể liên lạc được.
Mọi đều nói là lành ít dữ nhiều.
Ngôi nhà mới của thím nhỏ kéo dài mãi cuối cùng cũng xây gần xong. Kết quả là một trận mưa lớn, núi sau nhà bị sạt lở, vùi lấp cả căn nhà mới của thím.
May mà chưa dọn vào ở.
Kim Bảo kh nghe lời, trèo lên cây đào tổ chim, bí thư thôn gọi m lần cũng kh chịu xuống, còn nhổ nước bọt, chửi bí thư thôn là lão già sắp chết.
Thím nhỏ kh những kh khuyên can, còn khúc khích cười: “Con trai nhà đúng là th minh l lợi.”
Kết quả là Kim Bảo trượt chân ngã xuống.
Đưa đến bệnh viện, bác sĩ khuyên phẫu thuật nộp trước năm nghìn tệ.
Bà nội chửi rủa ầm ĩ, nói bệnh viện lừa tiền, cái bệnh nhỏ như vậy mà đòi nhiều tiền.
Sau đó ều trị qua loa một chút, tìm một thầy lang vườn đến chữa cho Kim Bảo.
Bây giờ qua thì kh vấn đề gì, nhưng nh là cà nhắc.
Vì chuyện này, thím nhỏ hận bà nội đến thấu xương. Bà nội kh chịu thừa nhận lỗi của , ngày nào cũng mắng thím nhỏ lại để Kim Bảo trèo từ trên cây xuống.
Thế là, Kim Bảo ghét cả mẹ và bà nội của một cách c bằng.
Còn bố thì ở c trường cũng mắc một trận bệnh nặng, kéo dài một tháng mới khỏi.
Bà nội đột nhiên nảy ra ý nghĩ cho rằng là do mộ nội kh chọn đúng chỗ, ồn ào bắt bố và chú út cải táng.
Ban đầu kh muốn nhưng mẹ khuyên : “Ông nội con lúc còn sống đối xử với con khá tốt đ. Ông là một thợ mộc, còn đặc biệt làm cho con một con ngựa gỗ bập bênh. Chỉ là mất sớm quá, con là cháu gái, nên mặt một lần.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.