Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đôi Cánh Trong Lồng

Chương 20:

Chương trước Chương sau

Ngay cả khi đầu óc kh tỉnh táo, thím vẫn nhớ đến .

gật đầu: "Vâng, cháu cảm ơn thím Hạ."

Ông bí thư thôn đã kh thể lại được, răng rụng hết cả , hàng ngày ngồi xe lăn.

ngồi xổm cạnh xe lăn, vỗ tay : "Cháu gái ngoan, cháu gái ngoan!"

Ông lại mẹ : "Tiểu Ngu, cuối cùng thì cô cũng đã hết chịu khổ ."

Mẹ lau nước mắt: "Vâng, đã hết chịu khổ ."

Hai giờ hơn, chú Vương gọi ện cho mẹ.

Chúng cứ tưởng bà nội chuyện gì, kh ngờ chú lại quan tâm đến kết quả thi đại học của .

Sau khi biết ểm của , chú cũng phấn khích, ra sức khuyên nộp đơn vào một trường đại học ở Thượng Du.

"Con đến đây phát triển, chú và thím thể chăm sóc con, Thượng Du cũng nhiều cơ hội."

Sau khi tra cứu và so sánh ểm số kỹ lưỡng, đã nộp đơn vào một trường đại học ở Thượng Du.

chia sẻ kết quả của với Hồ Mai trên QQ.

đặc biệt vui vẻ, nói chuyện với lâu.

Cuối cùng cô nói: "Đợi khi gi báo trúng tuyển của mày đến, thể cho tao xem được kh?"

Sau khi nhận được gi báo, đã gửi cho cô một tin n MMS.

gọi lại cho : "Tao nhận được , à thì ra gi báo trúng tuyển đại học tr như thế này!"

"Hồ Mai, thật ra mày cũng thể tiếp tục học mà."

"Tao đã làm m năm ."

"Thì chứ, mày mới mười tám tuổi, cuộc đời còn dài lắm." cân nhắc từng lời: "Tuổi trẻ mà kh từng cố gắng vì ước mơ thì thật trống rỗng."

im lặng lâu: "Thật ra m hôm trước tao th trường buổi tối đang tuyển sinh."

"Đi , Hồ Mai! Chỉ cần chúng ta cố gắng, bất cứ lúc nào cũng kh muộn cả."

Phía mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, còn phía bà nội thì lại xảy ra chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-c-trong-long/chuong-20.html.]

Hôm đó bà ngất tỉnh lại thì bị tai biến mạch m.á.u não hoàn toàn, mắt xếch miệng méo, kh lại được, còn nằm liệt giường, đại tiểu tiện kh tự chủ được, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo.

Hai nàng dâu hiếu thảo tr giành nhau, kh ai muốn nhận cái củ khoai nóng bỏng tay này.

Suy cho cùng bố vẫn hiếu thảo hơn, nên đã đón bà nội về nhà chăm sóc vài ngày.

Thế là bà góa Vương kh chịu nữa, làm ầm ĩ đòi ly hôn.

Con trai bà ta năm nay tốt nghiệp cấp hai, kh đỗ cấp ba, đang chuẩn bị làm c .

Những sáng suốt trong làng đều ra.

Giá trị lợi dụng của bố, một c cụ, đã kết thúc, bà góa Vương kh muốn chăm sóc bà nội nên đã phủi tay bỏ mặc.

Bố vội vàng đồng ý ngay.

Sau khi nhận được gi chứng nhận ly hôn, ngay trong ngày hôm đó, đã mướt mồ hôi đến tìm mẹ.

"Xuân Hương, ly hôn . Sau này cả nhà chúng ta thể ở bên nhau ." Ông tràn đầy khao khát: "Giờ Điềm Điềm cũng đã đỗ đại học, sau này chúng ta sẽ sống những ngày tốt đẹp."

Nói kéo tay mẹ: "Bây giờ chúng ta đăng ký kết hôn lại ."

Mẹ tức đến bật cười: "Điền Kiến Gia, sau này và Điềm Điềm sẽ sống những ngày tốt đẹp. Nhưng thì kh! Những ngày tốt đẹp của chúng , kh liên quan gì đến ."

Bố kh cam lòng: "Điềm Điềm là con gái , tình cảm bao năm của chúng ta..."

Ánh hoàng hôn rọi lên gương mặt dịu dàng của mẹ, mẹ từng chữ từng câu nói: "Bao nhiêu năm nay, mỗi lần mẹ gây sự, đều đứng về phía bà . chưa từng nói đỡ cho một lời nào, dù chỉ một lần! là vì con cái mới nhẫn nhịn b lâu nay. Nhưng giờ Điềm Điềm là của , sẽ kh nhẫn nhịn nữa."

Lần đầu tiên mẹ lộ ra vẻ tàn nhẫn: " và Điềm Điềm sẽ sống ngày càng tốt đẹp hơn, còn , cứ cùng mẹ mà thối rữa trong khe núi !"

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng lưng còng của bố thật dài, thật dài.

tự hỏi sau này trong phần đời còn lại, mỗi lần bón cơm, bưng bô đại tiểu tiện cho bà nội, liệu căm ghét bà kh?

Liệu hối hận vì đã dây dưa kh dứt với bà góa Vương kh?

Liệu tưởng tượng rằng nếu kiên trì thêm vài năm là thể hái được trái ngọt như đây kh?

cũng chẳng còn bận tâm nữa bởi vì mẹ sẽ cùng đến Thượng Du.

Bà Vương quyết định đến Thượng Du sống cùng con trai, mẹ với tư cách là giúp việc cũng theo cùng.

Chú Vương đã tăng lương cho mẹ, 4000 tệ một tháng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...