Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đổi Hôn Cho Thái Tử Tuyệt Tích Sau Khi Mang Thai Ba Lần

Chương 101: Hoàng đế ngất rồi

Chương trước Chương sau

Trong mắt Tạ Dĩnh lóe lên hàn mang.

Nàng sớm đã muốn ra tay với Tiêu Hoằng, đặc biệt là ánh mắt của Tiêu Hoằng khi th nàng… khiến ta ghê tởm.

“Tốt.” Triệu dứt khoát đáp ứng, tự nhiên kh ý kiến, dù nàng cũng là nạn nhân của dịch bệnh.

Tạ Dĩnh giữ Triệu dùng bữa trưa, sai thư phòng truyền lời.

Khi Vũ Yến đến, Bùi Thần đã đứng dậy tới cửa.

Nghe Vũ Yến nói xong, xoay lại đến đối diện ngồi xuống, đôi mắt chằm chằm vào Thái tử.

Tiêu Tắc nhướng mày, rõ ràng đã thấu mọi chuyện nhưng kh nói gì.

Tự xem lá thư mà Thái tử phi vừa gửi.

Chữ của Thái tử phi nhà luyện thêm mới được, tuy nét bút sắc bén, nhưng nền tảng rõ ràng còn kém một chút…

Còn quyển sách lần trước để lại cho Yểu Yểu, còn chưa thời gian kiểm tra…

Tiêu Tắc trong lòng làm kế hoạch, mãi đến giờ cơm trưa, Bùi Thần cũng kh rời , tự tìm một quyển sách đọc.

Tiêu Tắc đứng dậy về phía chủ viện dùng bữa tối, Bùi Thần cũng lẽo đẽo theo phía sau…

Bữa tối bốn cùng ăn.

Tạ Dĩnh và Tiêu Tắc ăn cơm quen kh hầu hạ, cũng kh quy tắc “cơm kh nói, ngủ kh lời”, nhưng bữa cơm này lại im lặng đến kỳ quái.

Tạ Dĩnh Trấn Bắc hầu đối diện, lại Triệu bên cạnh.

“Thái tử phi.”

Tiêu Tắc gắp thức ăn cho Tạ Dĩnh, “Tập trung.”

Tạ Dĩnh đột nhiên đỏ mặt, hai chữ này kh gì, nhưng… Tiêu Tắc thường xuyên nhắc nhở nàng trong những dịp khác, nàng lập tức nghĩ xa xôi.

Sau bữa trưa, Triệu rời khỏi Thái tử phủ làm việc chính sự.

Bùi Thần cũng theo, đàn ban nãy còn mặt dày bám l kh kia nh chóng rời .

Triệu lên xe ngựa.

Bùi Thần một bộ lý đương nhiên hộ tống bên cạnh xe ngựa.

Triệu hít sâu một hơi, vén rèm xe ngựa ra ngoài, trong mắt tựa hồ lửa đang cháy, “Kh biết hầu gia dự định bám theo ta đến bao giờ.”

Còn lâu mới xong!

Bùi Thần mím môi mỏng, “Những ngày này ngươi sẽ nguy hiểm.”

Truyền chuyện Nhị hoàng tử ra ngoài, tất nhiên sẽ bị để mắt tới, kh động được Thái tử và Thái tử phi, chẳng lẽ lại kh động được Triệu ?

Bùi Thần nói, “Ta bảo vệ ngươi.”

“Kh cần.” Triệu lật một cái xem thường, “Ta đã nói với ngươi , chuyện lần đó chỉ là ngoài ý muốn, ta kh để ý, ngươi thể đừng luôn đuổi theo ta được kh?”

Trong mắt Bùi Thần đầy vẻ nghiêm túc và cố chấp, kh hề ý muốn bu tha, “Vậy… ngươi muốn ta chịu trách nhiệm?”

Triệu : ???

Nàng tức giận bật cười.

Tùy tay rút ra một tờ ngân phiếu trong tay áo ném cho Bùi Thần, “Đủ chưa.”

Bùi Thần một tay nắm l ngân phiếu, sắc mặt tái x, Triệu trong mắt bốc cháy hừng hực lửa giận.

Đây là coi là cái gì?

Nhưng còn chưa đợi phát giận, Triệu đã thúc giục đánh xe tăng tốc, trực tiếp bỏ lại Bùi Thần đang tức giận.

Xe ngựa bên trong Triệu biểu cảm cực kỳ bình tĩnh.

Chịu trách nhiệm?

Ha, nàng tuyệt đối kh thể làm .

Huống hồ nàng Triệu thích nhất là kiếm tiền.

L chồng?

Thôi .

Bùi Thần cưỡi ngựa đứng yên tại chỗ, chiếc xe ngựa của Triệu gia gần như là nôn nóng muốn chạy trốn kia, nắm chặt tờ ngân phiếu thành một cục, sắc mặt tái x, trong mắt lại mang theo nghi ngờ.

tệ lắm ?

Thái tử phủ.

Hai trước sau mới , Tạ Dĩnh liền hỏi Tiêu Tắc, “Điện hạ, chuyện gì vậy?”

Hôm nay nàng kh truy hỏi Triệu , là th biểu tỷ nhắc đến Trấn Bắc hầu rõ ràng mang theo sự bài xích, nhưng biểu hiện của Trấn Bắc hầu… hình như chút kh đúng.

Tiêu Tắc nghiêng mắt nàng, hơi nhướng mày, “Yểu Yểu còn tâm tình quan tâm khác?”

Tạ Dĩnh giật , “Điện hạ?”

“Sách đưa cho Thái tử phi trước khi Nam Châu, Thái tử phi xem thế nào ?” Tiêu Tắc ánh mắt nguy hiểm, “Nếu kh xem sách nghiêm túc, ta sẽ bị phạt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-hon-cho-thai-tu-tuyet-tich-sau-khi-mang-thai-ba-lan/chuong-101-hoang-de-ngat-roi.html.]

Bị phạt?

Tạ Dĩnh bị dẫn đến thư phòng.

Nàng xem sách nghiêm túc, nhưng nàng sự vụ cũng nhiều, lại chạy một chuyến Nam Châu, thêm gần đây bận rộn chuyện Vạn Thọ tiết…

Đối mặt với sự khảo vấn của Tiêu Tắc, nàng trả lời chút miễn cưỡng.

Nàng Tiêu Tắc, chút căng thẳng.

Lúc này của Tiêu Tắc giống như biến thành một khác, đem trang sách nàng chưa từng ghi nhớ đặt trên bàn sách.

Tạ Dĩnh đứng bên bàn sách, lắp bắp đọc sách.

Thân thể của nàng bị va vào rung lên, giọng đọc sách đứt quãng, tầm mắt mơ hồ đến kh rõ chữ trên sách.

Đúng lúc này Tiêu Tắc lại ở phía sau nàng, nhẹ nhàng cắn tai nàng, “Yểu Yểu, nhớ chưa?”

Tạ Dĩnh giọng nghẹn ngào, toàn thân mồ hôi đầm đìa, ngay cả các ngón chân cũng co lại trên thảm.

Nàng kh trả lời, Tiêu Tắc liền tiếp tục hỏi.

Cuối cùng Tạ Dĩnh chỉ thể đứt quãng trả lời, “Nhớ, nhớ …”

Thật sự nhớ .

Điện hạ kiểu này, nàng muốn kh nhớ cũng khó.

Điện hạ thật sự đã hư hỏng

Kh đến hai ngày.

Tin đồn trong kinh thành lan truyền, Nhị hoàng tử mới là kẻ chủ mưu vụ án tham nhũng ở Nam Châu, thậm chí dịch bệnh cũng là do Nhị hoàng tử cố ý gieo rắc.

Vốn đã lắng xuống vì Lễ Vạn Thọ, chuyện Nam Châu lại một lần nữa bị khơi mào.

Hơn nữa, đây kh là chuyện cũ đào bới, mà là tội d mới.

Ngày này.

Trên triều, Bùi Thần cũng dâng tấu sự việc này lên.

"Ngươi nói bừa!"

Nhị hoàng tử đương nhiên lập tức phản bác, phản bác một cách đường hoàng, "Bổn ện tuyệt đối chưa từng làm chuyện này!"

Báo thù.

Nhất định là báo thù!

Bùi Thần rõ ràng là một phe với Tiêu Tắc, nhất định là Tiêu Tắc biết lan truyền chuyện về tiện nhân Tạ Dĩnh bên ngoài, mới cố ý trả thù .

Bùi Thần liếc Tiêu Hoằng, tâm trạng vô cùng tệ hại mà trực tiếp lựa chọn phớt lờ, "Bệ hạ, thần bằng chứng."

Hoàng đế kh lập tức lên tiếng, mà Bùi Thần với ánh mắt sâu thẳm.

Lần trước, chứng cứ vụ án tham ô Nam Châu chính là do Bùi Thần một tay trình lên.

Ngài đã bao che cho Tiêu Hoằng, tin rằng Bùi Thần hiểu ý của ngài.

Nhưng hôm nay...

Bùi Thần kh đối mắt với Hoàng đế, chỉ cung kính quỳ trên mặt đất, hai tay nâng tấu chương.

"Dâng lên."

nh một tiểu thái giám l tấu chương dâng lên cho Lý Đại giám, Lý Đại giám lại phụng lên trước mặt Hoàng đế.

"Phụ hoàng."

Lúc này Nhị hoàng tử vẫn còn đang hùng hồn nói, "Loại chuyện này thần tuyệt đối chưa từng làm, còn xin phụ hoàng trả lại sự trong sạch cho thần--"

Lời của Nhị hoàng tử còn chưa nói hết, tấu chương trong tay Hoàng đế đã trực tiếp bị ném tới!

Văng thẳng vào mặt, chặn lại lời nói còn lại của Tiêu Hoằng.

Trong Kim Loan Điện, văn võ bá quan lập tức quỳ xuống, "Bệ hạ, xin bớt giận."

Tiêu Hoằng bị ném cho một trận, đầu óc choáng váng, kh phòng bị, sau khi quỳ xuống theo bản năng, mới cầm tấu chương lên mở ra, ngay lập tức sắc mặt đại biến, "Kh thể nào!"

"Phụ hoàng, đây là vu oan giá họa!"

thật sự chưa từng làm!

Bị hãm hại, nhất định là bị hãm hại!

Nhưng... được nhắc đến trong tấu chương này, đúng là của , hơn nữa còn đích thân chỉ chứng cho ...

Nhà họ Lý tuy đã kh còn, nhưng trong triều vẫn còn nhiều ủng hộ Tiêu Hoằng, lúc này lập tức đứng ra thay Tiêu Hoằng nói chuyện, kiên quyết bảo vệ Tiêu Hoằng.

Trên triều đường nhất thời một mảnh ồn ào, như cái chợ vỡ.

Hoàng đế ngồi trên long ỷ, chỉ cảm th bên tai tựa như vạn con vịt cùng kêu, khiến ngài đau đầu.

"Đủ !"

Ngài một tiếng quát lớn, nhưng vừa đứng dậy, cơ thể liền một cái lảo đảo, kh đứng vững... ngài ngất tại chỗ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...