Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đổi Hôn Cho Thái Tử Tuyệt Tích Sau Khi Mang Thai Ba Lần

Chương 106: Dĩnh Dĩnh, chỉ cần em

Chương trước Chương sau

Hoàng đế vừa ban ra hình phạt dành cho Tiêu Hoằng và Tiêu Ninh, tin tức liền nh chóng truyền khắp kinh thành.

Chúng nhân trong kinh đều chấn động.

Ngay sau đó, lời khen ngợi vang lên kh dứt, tán tụng Hoàng thượng c tư phân minh, đích thực là minh quân!

Thế nhưng, Lý phi lại phát ên.

Điên vì tức giận.

Nàng vẫn đang bị cấm túc, thể biết được tin tức này, tự nhiên là do Ý của Thục phi.

“Tiêu Ninh! Bổn cung muốn gặp Tiêu Ninh! Lập tức cho nàng đến gặp bổn cung!”

Tiêu Ninh vừa bước vào ện Uyển Chính, liền nghe th tiếng gào thét the thé, khàn đặc của Lý phi.

Chốn cung đình xưa nay lạnh lẽo vô tình.

Lý phi bị cấm túc đã nhiều ngày, Nhị hoàng tử lại gặp nạn, Uyển Chính cung cũng vì thế mà nh chóng suy tàn, giờ phút này toát lên vẻ lạnh lẽo tiêu ều, âm u đến rợn .

Lý phi ngã bệnh.

Khi Tiêu Ninh bước vào, cũng kh khỏi giật kinh hãi.

từng là quý phi phong hoa tuyệt đại, vóc dáng đẫy đà, dung nhan diễm lệ, nay lại tiều tụy đến thảm thương. Hai má hóp lại, sắc mặt tái nhợt kh chút huyết sắc, cả tr chẳng khác nào cái xác kh hồn, khiến ta vừa đã th rùng .

“Mẫu phi.”

Tiêu Ninh vừa mới cất tiếng gọi, đã bị Lý phi giơ tay tát thẳng vào mặt một cái vang dội.

“Nó là đệ đệ ngươi! Là ruột thịt của ngươi! Ngươi vì lại hại nó?!” Đôi mắt Lý phi đỏ ngầu, ánh đầy cố chấp và ên dại, hận ý trong đó khiến kinh sợ.

Tiêu Ninh bị đánh lệch mặt sang một bên, nhưng khi ngẩng đầu lại Lý phi, nàng chỉ thản nhiên nói:

“Con kh hãm hại nó.”

Lý phi giận ên lên, lại muốn ra tay lần nữa.

Nhưng cánh tay vừa nâng lên đã bị bên cạnh Tiêu Ninh nh chóng cản lại.

Lý phi giãy giụa, nhưng kh thoát được, liền quát lên: “Vô lễ! Ngươi dám vô lễ với ta!”

“Thế nào? Bây giờ đến cả ta, cũng muốn động thủ ? Mẫu phi?”

Tiêu Ninh ra hiệu cho thị nữ thả tay, bình tĩnh Lý phi, nói chậm rãi từng chữ:

“Từ nhỏ đến lớn, luôn thiên vị Tiêu Hoằng. Cho dù con th minh hơn, nghe lời hơn, cưỡi ngựa b.ắ.n cung hay luận sách đối sách, con đều hơn .”

“Thế mà con vẫn nhường nhịn, ngay cả bản kế sách con tự tay viết, cũng để mang dâng lên phụ hoàng chỉ vì là hoàng tử.” Trong giọng nói của nàng chứa đầy giễu cợt.

“Nhưng mẫu phi quên , con cũng là con của phụ hoàng.”

Tiêu Ninh khẽ ngẩng cao đầu:

“Những gì làm được, con cũng làm được.”

“Thậm chí, con còn mạnh hơn .”

Lý phi sững tại chỗ, kh dám tin vào những gì vừa nghe th: “Ngươi... ngươi... ngươi…”

“Mẫu phi chỉ hai đứa con, giờ đã phế một.” Tiêu Ninh thẳng vào mắt nàng, giọng kh chút d.a.o động:

kh còn lựa chọn nào khác.”

“Vậy nên... hãy giao của mẫu phi cho con.”

Tạ Dĩnh vốn tưởng rằng m vị tiểu thư sẽ còn ở lại Đ Cung thêm nhiều ngày, đợi cho đến khi thái tử chọn trúng một , hoặc đợi hoàng thượng chỉ định một trong số đó làm trắc phi của thái tử.

Nào ngờ chỉ m ngày sau, từng nhà liền phái đến đón các tiểu thư về.

Chỉ trừ Tạ gia.

Vệ Sàm cùng vài đến cáo biệt Tạ Dĩnh, lúc này mới thấp giọng nói:

“Là ý của bệ hạ.”

“Nghe nói m hôm trước, ện hạ đã nhập cung, diện thánh.” Nói đến đây, khóe môi Vệ Sàm khẽ cong lên, trong mắt ánh lên ý cười.

Tạ Dĩnh khẽ sững .

Chuyện này… nàng thật sự kh hề hay biết.

Vệ Sàm nói xong thì cáo từ rời , cả Đ Cung phút chốc trở nên yên ắng hẳn.

Tạ Dĩnh đứng dậy, chậm rãi bước về phía thư phòng.

Nắng hè gay gắt, được một đoạn ngắn mà nàng đã lấm tấm mồ hôi. Vừa vào đến thư phòng, hơi mát từ băng đặt trong phòng liền xua tan nóng bức.

Nhưng trong thư phòng, ện hạ lại chẳng mặt.

“Điện hạ đâu ?” – Tạ Dĩnh hỏi Tư Nam.

Tư Nam ra vẻ vô tội: “Vừa ện hạ còn ở đây mà.”

Ánh mắt Tạ Dĩnh lướt qua bàn cờ còn dang dở, chén trà nóng trên bàn vẫn còn bốc hơi.

Rõ ràng là ện hạ đang tránh mặt nàng.

“Nếu ện hạ đã kh muốn gặp ta, vậy thì ta quay về”

Lời còn chưa dứt, bên cửa thư phòng đã thêm một bóng .

Chính là Tiêu Tắc

Tư Nam th vậy, lập tức kéo Trúc Th lui ra, nháy mắt liền biến mất, để lại kh gian cho phu thê hai .

Hai cứ thế đứng đối diện, ánh mắt giao nhau, kh ai mở lời trước.

Ngay khi Tạ Dĩnh định cất tiếng, cả nàng bỗng rơi vào một vòng tay ấm áp.

Vòng tay của ện hạ ấm nóng, rắn rỏi, mang theo một loại cảm giác an yên khiến ta muốn dựa vào. Mùi hương quen thuộc vây l nàng, khiến lòng nàng run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-hon-cho-thai-tu-tuyet-tich-sau-khi-mang-thai-ba-lan/chuong-106-dinh-dinh-chi-can-em.html.]

Tạ Dĩnh theo bản năng cũng đưa tay ôm l Tiêu Tắc.

Hình như… nàng nhớ nhiều hơn tưởng, dù là trái tim đang đập rộn ràng hay thân thể mềm nhũn lúc này, đều đang nói cho nàng biết ều đó.

Tay nàng khẽ đưa lên, ôm l cổ Tiêu Tắc, ngẩng đầu chủ động hôn lên môi

lẽ do mang thai, nàng càng trở nên nhạy cảm, dễ rung động hơn thường ngày.

Mà nàng đã chủ động thế này , Tiêu Tắc thể nhẫn nhịn thêm?

Những ngày qua, vẫn lén ôm Thái tử phi ngủ trong đêm, mỗi sáng đều thức dậy dội nước lạnh.

Giờ thì… thật sự sắp nhịn đến hỏng .

Lửa tình như sấm sét giáng xuống, kh lời nào thốt ra, chỉ còn lại nụ hôn cuồng nhiệt, quấn quýt chẳng rời.

Đến khi mọi âm th trong thư phòng lặng xuống, bên ngoài đã là giờ dùng bữa tối.

Trong thư phòng, xiêm y vương vãi khắp nơi, nhiều chỗ đã bị xé rách, cảnh tượng vừa mê ly vừa ngập tràn ám sắc.

Tạ Dĩnh khoác tạm ngoại bào của Tiêu Tắc, trên cổ và vai lộ ra vô số dấu vết mờ ám, ái kh thể che giấu.

Khuôn mặt nàng ửng hồng, ánh mắt và khóe môi đều như nhuộm xuân ý, thỏa mãn và mềm mại.

Tiêu Tắc đưa tay từ vòng eo mềm mại của nàng dịch lên phần bụng nhô cao, lòng bàn tay vừa chạm vào làn da căng mịn liền cảm nhận được một chuyển động khẽ dưới lớp da non nớt .

Là thai động.

Khóe môi Tiêu Tắc nhẹ cong, cúi đầu khẽ hôn lên nơi .

“Điện hạ…”

Giọng Tạ Dĩnh khàn khàn, mang theo vẻ lười biếng sau cuộc hoan ái.

Nàng vừa cất tiếng, đôi môi liền bị chặn lại. Tiêu Tắc hôn nàng thêm một lần nữa, mới nhẹ giọng nói:

“Hôm đó ta vào cung gặp phụ hoàng, nói với rằng… ta sống kh nổi nữa .”

Lần này, chính Tạ Dĩnh là ngẩng đầu, chủ động chặn lại đôi môi Tiêu Tắc.

Tiêu Tắc đưa bàn tay to lớn, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, ngón tay len lỏi qua từng sợi đen mượt:

“Dĩnh Dĩnh, trẫm chẳng cần ai cả.”

“Ngoài nàng.”

Những ngày qua, đã sớm tha thứ cho nàng trong lòng hết lần này đến lần khác.

đã hoàn toàn bại trận dưới tay nàng.

thể được Tạ Dĩnh , với mà nói, chính là niềm vui hiếm hoi duy nhất còn sót lại trong quãng đời này.

Từng lời của Tiêu Tắc nặng nề rơi xuống tim nàng, khiến đầu óc Tạ Dĩnh như choáng váng, cả bồng bềnh như lạc vào giấc mộng.

Nàng chưa từng nghĩ tới.

Nhưng Điện hạ kh chỉ nói su. Mọi ều đã làm, từ lâu đã minh chứng cho tất cả trong lúc nàng kh hay biết, vẫn luôn lặng lẽ vì nàng mà gánh vác, mà hy sinh.

Còn nàng thì…

Tạ Dĩnh nhào vào lòng Tiêu Tắc, ôm thật chặt, giọng nghẹn ngào:

“Điện hạ…”

Sau khi thu dọn chỉnh tề, hai cùng ngồi lại dùng bữa tối, lúc này mới bắt đầu nhắc đến sự tình gần đây trong kinh thành.

“Tiêu Hoằng đã dâng sổ sách lên, nên bệ hạ mới ra tay cảnh cáo Tiêu Ninh.” Tạ Dĩnh chậm rãi nói.

Tước bỏ phong hào, gấp gáp định hôn sự, tất cả đều là lời cảnh tỉnh dành cho Tiêu Ninh.

Thế nhưng, dù là cảnh cáo, Hoàng thượng vẫn âm thầm che giấu chuyện này đủ th trong lòng , Tiêu Ninh vẫn là đứa con được yêu thương thật lòng.

Tiêu Tắc gật đầu:

phụ trách giam giữ Tiêu Hoằng là Kim Ngô Vệ.”

Là đơn vị trực thuộc hoàng đế, trung thành kh hai.

Tạ Dĩnh phản ứng nh:

“Là để bảo vệ?”

Dù đã bị tước d vị, giáng làm thứ dân, nhưng chí ít vẫn còn giữ được mạng.

Dựa theo thái độ hiện tại của Hoàng thượng, chỉ cần Tiêu Hoằng biết ều, sống lặng lẽ nốt quãng đời còn lại, thì cơm áo chẳng thiếu, cuộc sống cũng chẳng đến nỗi nào.

Tiêu Tắc khẽ cười:

“Chỉ sợ lòng thương con của phụ hoàng, cuối cùng lại thành c cốc.”

Tính nết Tiêu Hoằng, thể cam tâm bị giam cầm cả đời?

Nếu kh giở trò, thì tên Tiêu Tắc của thể viết ngược lại.

Nhưng thế cũng tốt.

Tiêu Hoằng sống, chính là một tai họa.

“Điện hạ,” Tạ Dĩnh đặt đũa xuống, ánh mắt nghiêm túc:

“Chi bằng… ta giúp một tay cho Tiêu Hoằng .” Giờ gọi là “Nhị hoàng tử” đã kh còn phù hợp nữa.

“Chuyện dịch bệnh, thực sự cảm th kh giống do làm.”

Ánh mắt Tiêu Tắc trầm xuống, trong giọng nói mang theo vài phần khó hiểu:

“Dĩnh Dĩnh lại tin như vậy...”

Tạ Dĩnh cong cong khóe môi, đôi mắt cong cong như trăng non, giọng nói khẽ khàng lại mang theo ý cười khó giấu:

“Điện hạ, đang... ghen ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...