Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đổi Hôn Cho Thái Tử Tuyệt Tích Sau Khi Mang Thai Ba Lần

Chương 327: Kẻ ra tay với Ngũ hoàng tử là….

Chương trước Chương sau

Vừa dứt lời, trong ện lại rơi vào trầm mặc.

Ngay sau đó là cơn giận dữ của Quý phi, giọng đầy phẫn nộ:

“Hay cho một kẻ tên Giải Ưu! Bản cung xem ra nàng ta đã sớm nắm rõ từng ngóc ngách của Diên Hi cung này !”

Tạ Dĩnh nghi hoặc lên tiếng:

“Nhưng… vì Giải Ưu lại làm như vậy?”

Trưởng c chúa trầm giọng ra lệnh:

“Thái y.”

Thái y lập tức bước lên tra xét, sau khi xem kỹ, mới thở phào một hơi, bẩm:

“Bẩm các vị chủ tử, văn phòng tứ bảo này kh độc, chỉ là trong đó được hòa thêm vài vị dược liệu.”

Nghe đến đây, sắc mặt Tạ Dĩnh lập tức trắng bệch, hít vào một ngụm khí lạnh, vội vàng nắm l tay Tiểu Điện hạ Tiêu Tắc, hỏi dồn:

“Điện hạ, kh dùng đến những văn phòng tứ bảo này chứ?”

Thái độ của nàng khiến Trưởng c chúa và Quý phi cảm th ều bất ổn, đồng loạt hỏi:

“Thái tử phi, chuyện này là thế nào?”

Tạ Dĩnh lập tức cho lui toàn bộ trong ện, lúc này mới nghiêm giọng nói:

“Những dược liệu này, tuy kh độc khi đứng riêng, nhưng nếu phối hợp với nhau thì... Tuy đối với thường kh hại, nhưng…”

Nàng dừng một nhịp, tiếp lời:

“Nhưng đối với thân thể của Điện hạ… lại là kịch độc.”

Nghe đến đây, sắc mặt Trưởng c chúa và Quý phi đại biến hai đều rõ thể chất khác thường của Tiêu Tắc.

Quý phi nghiến răng:

“Vậy ra… Giải Ưu muốn mượn tay bản cung, để hại Thái tử?”

Nói xong, bà ta lại vội vàng giải thích:

“Dù các ngươi tin hay kh, thì việc này tuyệt đối kh do bản cung sai đưa tới! Trước giờ bản cung hoàn toàn kh biết sự phối hợp dược liệu lại hại cho Thái tử!”

Quý phi thừa hiểu, Tiêu Tắc và Tạ Dĩnh đều tín nhiệm bà, nên lời này là nói cho Trưởng c chúa nghe.

Trưởng c chúa hít sâu một hơi, trầm giọng:

“Trước, để thái y kiểm tra lại thân thể Thái tử trước đã…”

Tiêu Tắc nhẹ giọng trấn an:

“Cô mẫu kh cần lo lắng. Bổn cung vốn định trả lại văn phòng tứ bảo cho Tiểu Ngũ, cho nên chưa từng sử dụng qua.”

Nói , ánh mắt chuyển sang Quý phi:

“Dạo trước Quý phi nương nương đang giận, ta kh muốn khiến khó xử nên chưa trả lại, định đợi thời cơ. Nhưng chẳng ngờ…”

Quý phi thoáng ngượng ngùng, khe khẽ thở dài:

“Vài ngày trước… quả thật bản cung chút cố chấp.”

Bà dừng lại giây lát, bỗng nhớ ra:

“Nay nghĩ lại, chính Giải Ưu nhiều lần xúi giục bản cung. Nàng ta còn nói, muốn hại Tiểu Ngũ… chính là Thái tử…”

Tạ Dĩnh lạnh giọng kết luận:

“Xem ra Giải Ưu muốn giá họa cả hai bên, ly gián Điện hạ với Quý phi nương nương. Kẻ chủ mưu phía sau, tâm cơ thật hiểm độc!”

Quý phi hừ lạnh một tiếng:

tình hình, Giải Ưu với đám từng mưu hại Tiểu Ngũ lần trước, hẳn là cùng một phe!”

Bà nghiêm mặt, Tiêu Tắc nói:

“Thái tử, lần này nhất định nghiêm tra Giải Ưu! Bản cung muốn xem xem, là kẻ nào to gan tày trời như thế!”

Tiêu Tắc đương nhiên kh lý do từ chối, gật đầu đáp:

“Quý phi nương nương yên tâm. Dù kh nói, bổn cung cũng sẽ tra xét đến cùng.”

Đến đây, chuyện tạm thời lắng xuống.

Tạ Dĩnh lúc này mới phát hiện Trưởng c chúa vẫn im lặng thật lâu, thần sắc như ều suy nghĩ, liền nhẹ giọng hỏi:

“Cô mẫu, vậy?”

Trưởng c chúa lúc này mới hồi thần, ánh mắt thoáng biến, về chiếc hộp gấm đựng văn phòng tứ bảo:

“Đem đến đây, bản cung xem thử.”

Tiểu thái giám lập tức bước lên m bước, Tố Cầm tiếp l, hai tay nâng hộp dâng đến trước mặt Trưởng c chúa.

Bà l từng món trong hộp ra, tỉ mỉ quan sát, ánh mắt dần trầm xuống.

Hồi lâu sau, mới khẽ thở dài một tiếng, quay sang Tiêu Tắc:

“Nếu bản cung kh nhầm… bộ văn phòng tứ bảo này, vốn là vật của Tiên hoàng hậu.”

Tiêu Tắc kh tỏ vẻ gì lạ, chỉ khẽ gật đầu, đáy mắt dường như chút kh nỡ, nhưng vẫn nói:

“Ta nghe qua. Nhưng… đây là thứ phụ hoàng ban thưởng cho Tiểu Ngũ.”

Trưởng c chúa sâu vào mắt Tiêu Tắc, song cuối cùng cũng kh nói gì thêm, chỉ siết chặt cây bút l trong tay.

Ngược lại, Quý phi khẽ ho một tiếng, lên tiếng:

“Đã là vật của Tiên hoàng hậu… vậy, hay là để Thái tử giữ l thì hơn.”

Tạ Dĩnh rõ sự kh nỡ trong mắt Quý phi khi nói câu này.

Tiêu Tắc khẽ cười:

“Đa tạ Quý phi nương nương lòng. Nhưng thứ này đã bị ta động tay động chân, bổn cung e là… kh dám dùng nữa.”

“Chi bằng… cứ để lại cho Tiểu Ngũ .”

Trong mắt Quý phi loé lên một tia sáng, nhưng lại khẽ ho nhẹ, làm ra vẻ đoan trang mà nói:

“Thái tử, là chính nói kh cần đ nhé…”

Tiêu Tắc cụp mắt, giọng bình thản:

“Vâng.”

Mẫu hậu ra sớm, di vật để lại tuy kh nhiều, nhưng cũng kh ít. Thế nhưng những vật rơi vào tay cô mẫu, e rằng chẳng còn bao nhiêu.

Quý phi khẽ hừ một tiếng:

“Vì sự an toàn của Thái tử, bản cung cũng chẳng làm khó ngươi nữa. Mau đem thứ này cất cho kỹ.”

Thị nữ thân cận của Quý phi lập tức tiến lên, thu dọn bộ văn phòng tứ bảo, mang vào trong ện.

Ngay lúc , Tư Nam từ ngoài bước vào, thần sắc vài phần phiền muộn:

“Điện hạ, thuộc hạ đã dùng hết mọi biện pháp, nhưng kia quả thực cứng rắn, c.h.ế.t sống kh chịu khai.”

Tư Nam kh kẻ kh thủ đoạn bao năm nay, kẻ cứng đầu nào rơi vào tay đều mở miệng. Nhưng lần này... thật sự là bó tay.

dùng đủ mọi hình phạt, những kẻ này vẫn kh hé nửa lời. Dù tinh thần chút mơ hồ, miệng vẫn cắn chặt, kh để lộ bất kỳ ều gì.

Xem bộ dạng của chúng, tựa như đã khắc bốn chữ “ngậm miệng như bưng” vào tận trong linh hồn.

Quý phi giận dữ quát lớn:

“Tiếp tục thẩm tra! Nay nàng ta kh chịu nói, thì từ từ tra tấn! Bản cung cũng muốn xem, nàng ta cứng rắn đến đâu!”

Lời đã nói đến vậy, Tiêu Tắc đành nuốt lời đang đến bên môi xuống, khẽ gật đầu với Tư Nam.

Tư Nam lĩnh mệnh, xoay rời .

Vừa xoay , thần sắc lo lắng trên mặt liền biến mất bởi ện hạ sớm đã dặn dò, chuyện Giải Ưu khai hay kh... hoàn toàn kh quan trọng.

Dù cho Giải Ưu thật sự khai ra ều gì, cũng làm như kh biết.

Chuyện của Diên Hi cung đến đây xem như tạm thời chấm dứt.

Tiêu Tắc còn xử lý chính sự, sau khi thăm Ngũ hoàng tử liền rời khỏi Diên Hi cung trước.

Trưởng c chúa và Tạ Dĩnh cũng kh lưu lại lâu, hai cáo biệt nhau sau khi rời cung.

Trưởng c chúa đứng theo bóng lưng của Tạ Dĩnh và Tiêu Tắc, trong ánh mắt sâu thẳm ánh lên chút mỏi mệt và bất lực.

“Trưởng c chúa,” Tố Cầm khẽ nói bên tai:

“Nô tỳ vừa cho dò hỏi. Tin tức nói văn phòng tứ bảo là di vật của Tiên hoàng hậu, chính là sau khi Thái tử nhận được, mới cố ý truyền lời đến tai ngài .”

Dụng ý, rõ ràng vô cùng.

Là muốn ép Thái tử dùng bộ văn phòng tứ bảo .

Dù cho đó là vật Quý phi ban tặng, Thái tử chưa chắc đã dùng. Nhưng nếu là di vật của Tiên hoàng hậu…

Song kẻ sau màn lại kh ngờ rằng, Tiêu Tắc dù biết rõ, vẫn kh hề động tới.

Trưởng c chúa khẽ thở dài:

“May mà… nó kh dùng.”

Nếu kh, chỉ e hôm nay Thái tử đã mất mạng trong âm thầm!

Tố Cầm cúi gằm đầu, kh dám nói gì.

Hồi lâu sau, Trưởng c chúa lại mở miệng hỏi:

“Tố Cầm, ngươi th đứng sau là ai?”

Câu hỏi này…

Tố Cầm cúi đầu sâu hơn, cẩn thận đáp:

“Trưởng c chúa minh, nô tỳ ngu dốt, kh dám tùy tiện suy đoán.”

Trưởng c chúa nhẹ nhàng thở dài trong lòng, cuối cùng vẫn hạ lệnh:

“Giải Ưu… kh thể lưu.”

“Trưởng c chúa…” Tố Cầm ngẩng đầu bà, muốn nói lại thôi. Nhưng chỉ th ánh mắt mỏi mệt mà kiên quyết kia, đành cúi đầu lĩnh mệnh:

“Tuân lệnh c chúa.”

“Điện hạ, Thái tử phi.”

Gần trưa, Tạ Dĩnh vẫn còn ở trong cung. Tư Nam tiến vào ện Dưỡng Tâm, cúi đầu bẩm báo:

“Giải Ưu… đã đột tử.”

“Là của Trưởng c chúa ra tay.”

Tiêu Tắc ánh mắt hơi lóe lên, nhưng giọng ệu vẫn bình tĩnh, dường như đã sớm dự liệu được:

“Bổn cung biết .”

“Ngươi bẩm lại việc này cho Quý phi.”

“Tuân lệnh.” Tư Nam lĩnh mệnh, xoay rời .

Tạ Dĩnh vẫn chưa rời cung, bởi nàng đang chờ chính tin tức . Nghe xong, nàng về phía Tiêu Tịch, sắc mặt kh hề bất ngờ:

“Trưởng c chúa cuối cùng vẫn ra tay .”

Tiêu Tắc cũng kh l làm lạ, chỉ khẽ đáp:

“Dĩnh Dĩnh, đừng vội.”

Dẫu cái c.h.ế.t bất ngờ của Giải Ưu, vốn dĩ nằm trong dự liệu của bọn họ.

Giải Ưu vốn kh thể khai ra chân tướng kẻ chủ mưu, đối với họ mà nói, giá trị gần như bằng kh.

Việc hôm nay Quý phi gây náo loạn, chẳng qua cũng chỉ là để nhổ cái gai mang tên Giải Ưu.

Tạ Dĩnh lắc đầu, giọng nhẹ nhàng:

“Ta kh nóng lòng, chỉ là… kh đành lòng tấm chân tình bị phụ bạc.”

Tư Nam vừa mới đem chuyện Giải Ưu đột tử bẩm lại cho Quý phi, cả Diên Hi cung lập tức náo động.

Quý phi rõ ràng kh thể tiếp nhận chuyện này, nổi giận đùng đùng, phát tác dữ dội!

Tuy nhiên, sự thật là, Quý phi đã sớm biết ều này nên cơn giận kia, cũng chỉ là một màn diễn.

c.h.ế.t thì cũng đã c.h.ế.t , giận dữ đến đâu cũng chẳng xoay chuyển được gì, chẳng qua là một cơn giận bất lực, thể hiện một chút lập trường và cảm xúc mà thôi.

Tuy thế, chẳng bao lâu sau, Tạ Dĩnh đã nghe được tin:

Trưởng c chúa đã sai đưa kh ít lễ vật tới Diên Hi cung, coi như là một lời an ủi.

Tạ Dĩnh và Tiêu Tắc đều hiểu rõ ngoài việc xoa dịu, trong lòng Trưởng c chúa hẳn cũng mang theo ý muốn bù đắp.

Ngũ hoàng tử là bị hãm hại, vậy mà Trưởng c chúa vẫn lựa chọn xử trí theo cách này...

“Điện hạ,” Tạ Dĩnh sang Tiêu Tắc, khẽ nói:

muốn tới Diên Hi cung một chuyến nữa.”

Trưởng c chúa đã ban lễ, nàng kh thể làm như kh hay.

“Được.” Tiêu Tắc gật đầu, trong mắt tràn đầy lo lắng, dặn:

“Mọi việc… cẩn thận.”

Tạ Dĩnh khẽ “vâng” một tiếng, mới rời .

Khi nàng đến nơi, Quý phi vẫn đang nổi cơn giận. Nghe cung nữ bẩm báo rằng Thái tử phi đã tới, sắc mặt mới dịu đôi phần.

Bà lập tức cho lui mọi :

“Các ngươi lui xuống hết .”

Trong ện chỉ còn lại hai Tạ Dĩnh và Quý phi. Lúc này, Quý phi mới thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng:

“M ngày nay, bản cung coi như đã trút sạch bao nhiêu giận trong đời .”

Quả thực là chưa từng mệt mỏi đến thế…

Còn bị cho là dễ nổi nóng, giờ đến nỗi bọn cung nhân th mặt cũng tránh xa.

Tạ Dĩnh dịu giọng nói:

“Làm khổ dì .”

Quý phi vốn kh đang trách móc gì, thật ra cũng chẳng cảm th oan ức. Nghe nàng nói vậy thì bật cười:

“Nhưng bản cung lại cảm th, phát giận thế này… cũng chẳng chuyện xấu.”

gì nói n, thoải mái vô cùng.”

Cứ như mở ra một thế giới mới.

Hoàn toàn kh cần để ý ánh mắt khác. Huống hồ phần lớn cơn giận kia đều trút lên Tiêu Tắc bà thì hả giận, còn Tiêu Tắc ra … thì bà chẳng bận tâm.

Tạ Dĩnh khẽ gật đầu nàng cũng đã nghe Tiêu Tắc kể .

Quý phi gần đây như thể diễn kịch thành quen, mỗi ngày một giận dữ, một ngày lại thêm thành thạo.

Như thể được ai đó truyền thụ bí quyết, càng diễn càng lên tay…

Ánh mắt Quý phi khẽ chuyển, về phía Tạ Dĩnh , hỏi:

“Dĩnh Dĩnh, giờ con tới… là tin gì mới ?”

Tạ Dĩnh gật đầu, giọng trở nên nghiêm túc:

“Dì ơi, con và ện hạ… đã đoán được kẻ chủ mưu đứng sau lần này là ai .”

“Là ai?!”

Quý phi lập tức truy hỏi, trong mắt ánh lên lửa giận, nghiến răng nghiến lợi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-hon-cho-thai-tu-tuyet-tich-sau-khi-mang-thai-ba-lan/chuong-327-ke-ra-tay-voi-ngu-hoang-tu-la.html.]

“Kẻ nào dám động đến con ta… bản cung nhất định sẽ kh tha cho !”

Tạ Dĩnh trầm mặc giây lát, mới nói:

“Nhưng dì hứa với con trước nhất định giữ bình tĩnh.”

Nếu bởi tin nàng sắp nói mà khiến Quý phi mất khống chế, nàng thực sự kh dám mở miệng.

Quý phi lập tức đập tay vào n.g.ự.c thề:

“Yên tâm!”

Tạ Dĩnh lúc này mới ghé sát tai Quý phi, thấp giọng thì thầm đôi câu chỉ th sắc mặt Quý phi đại biến, hai tay nắm chặt, vẻ mặt cực kỳ khó coi...

Tạ Dĩnh lại lập tức mở lời:

“Còn nữa, dì ơi…”

“Còn nữa?”

Quý phi nghiến răng nghiến lợi, trong mắt bừng lên hàn ý lạnh lẽo, hai chữ thoát ra từ kẽ răng, tựa như lúc nào cũng thể ra tay g.i.ế.c !

Tạ Dĩnh vội vàng giải thích:

“Là chuyện khác.”

từng liên hệ với Giải Ưu lần trước, sáng nay Tư Nam đã nhận ra qua bóng dáng…”

Lời nàng còn chưa dứt, bỗng ngoài ện truyền đến tiếng cung nữ hốt hoảng:

“Nương nương, chuyện ạ!”

Quý phi đang bực bội trong lòng, giọng cũng trở nên khó chịu:

“Chuyện gì?”

Bà vốn đã dặn kỹ, kh ai được qu rầy lúc bà đang trò chuyện cùng Thái tử phi, vậy mà đám này thật sự càng lúc càng kh biết quy củ, chẳng coi bà ra gì nữa !

“Nương nương, Bích Âm… Bích Âm xảy ra chuyện !”

Tạ Dĩnh khẽ cau mày, quay sang nói với Quý phi:

“Dì ơi, mà con vừa nhắc đến… chính là Bích Âm.”

Sắc mặt Quý phi vốn đã tái khi nghe lời cung nữ, nay lại càng thêm u ám. Nghe đến đây, còn gì chưa rõ?

Chỉ e là kẻ đứng sau th chuyện Giải Ưu bại lộ, liền lập tức cảnh giác mà cắt đứt mọi dấu vết diệt trừ luôn kẻ còn lại biết chuyện.

Quý phi nghiến răng ken két, giọng đầy bi phẫn:

“Bản cung… chưa từng nghi ngờ qua Bích Âm!”

Bích Âm theo bà từ khi mới nhập cung, bao năm nay tận tâm tận lực, kh một lời oán thán… Vậy mà giờ nghĩ lại…

May thay…

May thay bà luôn cất giấu một vài bí mật kh thể để ngoài hay, nên dù là ai cũng chưa từng hoàn toàn tin tưởng, nếu kh...

Chỉ nghĩ đến đó thôi, toàn thân Quý phi đã toát mồ hôi lạnh.

Chốn hậu cung này… thật sự chẳng thể tin bất kỳ ai!

“Dì ơi…”

Tạ Dĩnh khẽ nắm l cánh tay Quý phi, giọng nhẹ nhàng, như thể truyền thêm cho bà sức mạnh.

Quý phi lúc này mới tỉnh táo lại, hít sâu một hơi, cất cao giọng ra lệnh:

“Bích Âm làm ?”

Giọng cung nữ ngoài ện đã nhỏ lại vài phần, mang theo sự bất an, thưa:

“Bẩm nương nương… Bích Âm… đã mất . Thi thể được phát hiện… trong phòng của nàng .”

Quý phi ánh mắt bùng lửa, trầm giọng quát:

“Truyền Thái y, bản cung muốn biết, nàng ta c.h.ế.t như thế nào!”

Tuy trong lòng đã sớm đoán được phần nào, nhưng trên mặt bà vẫn diễn tròn vai, kh thể để lộ ều gì.

Chẳng bao lâu sau, Thái y đã được đưa đến Diên Hi cung, cùng còn Tư Nam.

Tư Nam chắp tay hành lễ:

“Tham kiến Quý phi nương nương, Thái tử phi. Thái tử ện hạ nghe nói Diên Hi cung biến, đặc biệt sai thần đến xem xét.”

chuyện của Giải Ưu là do phụ trách, mà giờ lại cung nữ ở Diên Hi cung xảy ra chuyện, tới là hoàn toàn hợp lý.

“Ừm.” Quý phi khẽ gật đầu, quay sang dặn dò Thái y:

“Làm phiền Thái y tra rõ, cung nữ trong cung bản cung… là vì mà chết.”

Thái y lĩnh mệnh, theo tiểu thái giám tới phòng của Bích Âm để kiểm tra.

Kh bao lâu sau, vội vàng quay lại, cúi đầu bẩm báo:

“Khởi bẩm nương nương, thần vừa xem xét kỹ vết thương trên thi thể, xét từ lực đạo và hướng đâm, cho th…”

“Là tự tận.”

Quý phi bật cười lạnh:

“Tự tận? Tốt lắm, một màn tự tận!”

“Bản cung đã sớm nghi ngờ, Giải Ưu mới vào Diên Hi cung được vài ngày, làm lại hiểu rõ tình hình nơi đây như lòng bàn tay.”

“Hóa ra là… bên bản cung nội gián!”

Quý phi nổi giận, mọi trong ện hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, đồng th kêu:

“Xin nương nương bớt giận!”

Quý phi lạnh lùng hừ một tiếng bớt giận?

Giờ phút này, bà hận kh thể lật tung cả hoàng cung lên!

Diên Hi cung xảy ra biến cố, tâm tình vốn đã bất ổn của Quý phi lại càng thêm rối loạn, cơn giận bộc phát như lửa cháy rừng kh ai dám ngăn cản.

Mọi việc nơi Diên Hi cung vừa tạm lắng xuống, Tạ Dĩnh liền cáo từ rời khỏi.

Hôm nay xảy ra kh ít chuyện, chuyện nào với Quý phi cũng là một đả kích kh nhỏ. Sau khi khuyên nhủ dỗ dành được đôi chút, Tạ Dĩnh cũng muốn để bà thêm thời gian lặng yên suy ngẫm.

Nàng vừa khỏi Diên Hi cung chưa bao xa, liền tr th một dáng thướt tha từ xa chầm chậm bước đến.

Là Tuyên Nhuyệt, nàng hành lễ cung kính:

“Thái tử phi, Trưởng c chúa lời mời.”

Tạ Dĩnh gật đầu, kh nói nhiều, liền theo Tuyên Nhuyệt cùng nhau đến Phượng Minh ện, nơi Trưởng c chúa đang ở.

Trong lòng nàng chút nghi hoặc, kh rõ Trưởng c chúa tìm nàng chuyện gì. Nhưng dù là việc gì, nếu gọi, nàng nhất định đến.

Tuyên Nhuyệt kh một , cũng kh tiện trước mặt cung nữ Phượng Minh ện mà nói thêm gì, chỉ lặng lẽ liếc mắt Tạ Dĩnh một cái thật sâu, tựa hồ muốn nói mà kh thể.

Chỉ đến khi đã bước vào ện, các cung nữ đều lui xuống, Tuyên Nhuyệt mới hạ giọng nói nhỏ:

“Dường như là vì chuyện Diên Hi cung.”

Tạ Dĩnh trong lòng đã hiểu, chỉ mím môi khẽ gật, coi như đáp lời.

Chỉ một câu, sau đó cả hai đều trầm mặc, chẳng ai dám tùy tiện mở lời nữa.

Trong ện, Trưởng c chúa đang tựa trên nhuyễn tháp mềm mại. Bà mặc xiêm y thường ngày, kh còn vẻ lộng lẫy uy nghiêm như mọi khi. Mắt nhắm hờ, sắc mặt lộ chút mỏi mệt, dáng vẻ chẳng khác nào lão thái thái nơi nhà thường dân, lại toát lên m phần hiền hòa từ ái.

Chỉ là, lẽ vì chăm sóc hoàng thượng, lại thêm hôm nay xảy ra đủ chuyện, nên trong đôi mày kia tràn đầy mỏi mệt và u sầu.

Tạ Dĩnh nhẹ nhàng bước tới, kh dám đường đột qu rầy.

Là Tô ma ma – Tố Cầm lên tiếng khẽ:

“Trưởng c chúa, Thái tử phi đã tới.”

Giọng vừa dứt, Trưởng c chúa liền chậm rãi mở mắt.

Khoảnh khắc , nét hiền từ lập tức tan biến, khí thế đổi hẳn, vẫn là vị Trưởng c chúa cao cao tại thượng.

Tạ Dĩnh lập tức hành lễ:

“Con thỉnh an cô mẫu.”

Trưởng c chúa gật đầu, giọng tuy chút mệt mỏi nhưng vẫn ôn hòa:

“Đến , ngồi .”

Tạ Dĩnh ngoan ngoãn ngồi xuống, chờ bà mở lời.

Trưởng c chúa thẳng vào vấn đề:

“Nghe nói, Diên Hi cung lại xảy ra chuyện?”

“Dạ đúng.” Tạ Dĩnh gật đầu, thuật lại sơ lược việc Bích Âm qua đời.

Trưởng c chúa ánh mắt sâu thẳm, thẳng vào nàng, giọng trầm:

“Trừ chuyện ra, về kẻ đứng sau giật dây mọi việc lần này… các còn m mối nào khác kh?”

Tạ Dĩnh nhạy bén nhận ra, Trưởng c chúa kh nói “ngươi”, mà nói “các ngươi”.

Nghĩa là lời này kh chỉ hỏi nàng, mà còn bao gồm cả Thái tử.

Trong lòng nàng hơi se lại…

Trưởng c chúa… đang nghi ngờ ều gì ?

Tạ Dĩnh xoay chuyển ý nghĩ trong đầu nh, nhưng khi vào ánh mắt đối diện, nàng vẫn giữ vẻ thành thật, vô tội, hơi thở dài ra, cười khổ:

“Kh giấu gì cô mẫu, chuyện này… con và Thái tử quả thực chưa tra ra thêm m mối nào.”

“Nếu , thì suốt m ngày nay Quý phi ngày nào cũng tới gây sự, Thái tử lại kh nói nửa lời?”

“Thật ?” Giọng Trưởng c chúa vẫn kh lộ cảm xúc.

Tạ Dĩnh thở dài, giọng mang vài phần lo lắng đề phòng:

“Kh biết là ai mà ẩn sâu đến thế.”

“Cũng may là trong cung còn cô mẫu đứng ra, nếu kh với tính khí của Quý phi nương nương, chỉ sợ… dập luôn cả Dưỡng Tâm ện mất .”

Trưởng c chúa nghe đến đây, nhớ lại m ngày gần đây Quý phi nổi giận liên miên, trong lòng cũng thoáng ngạc nhiên.

Trước kia bà thật kh ngờ, một hiền lành, nhu thuận như Quý phi, cũng lúc bộc lộ tính khí mãnh liệt như lửa.

Giờ nghĩ lại, chẳng qua là trước kia chưa ai chạm đến ểm mấu chốt trong lòng bà mà thôi.

Bà trầm ngâm giây lát, sang Tạ Dĩnh , chậm rãi nói:

“Dù kẻ đó là ai, thì hiện nay ‘cái nh’ đã nhổ, Thái tử và tiểu ngũ hoàng tử cũng kh vì thế mà trở mặt. Chỉ e đối phương… cũng đã dè chừng đôi phần.”

“Chuyện hậu cung tạm gác, giờ nên dồn tâm cho Bắc cảnh… Nghe nói chiến sự nơi đó đã sắp bùng nổ, vẫn nên l quốc sự làm trọng.”

Tạ Dĩnh lập tức khom đáp lời:

“Dạ, xin cô mẫu yên tâm, con và ện hạ trong lòng cũng nghĩ như vậy.”

“Chuyện tiền tuyến, mới thực là hệ trọng nhất.”

Trưởng c chúa khẽ gật đầu, lại dặn dò m câu, mới sai Tuyên Nhuyệt tiễn Tạ Dĩnh ra ngoài.

Ánh mắt, giọng ệu, thái độ của trưởng c chúa quá mức rõ ràng, đến nỗi ngay cả Tuyên Nhuyệt cũng nhận ra ều gì kh ổn.

Ra đến bên ngoài, được một đoạn cách xa đám cung nữ, Tuyên Nhuyệt rốt cuộc kh nhịn được mà hạ giọng hỏi:

“Thái tử phi, lúc nãy lời trưởng c chúa nói...”

Tựa như là đang khuyên thái tử phi đừng tiếp tục ều tra chuyện kia nữa?

Tạ Dĩnh chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng kh nói thêm, thái độ này đã là một câu trả lời rõ ràng .

Tuyên Nhuyệt lập tức hiểu ra: quả nhiên nàng đoán kh sai, trưởng c chúa đúng là ý .

Chỉ là… trong lòng nàng vẫn kh khỏi nghi hoặc:

“Trưởng c chúa... vì lại như vậy?”

Trong Phượng Minh ện, trưởng c chúa lúc này cũng đang cùng Tố Cầm bàn luận chuyện đó.

Bà đứng bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo bóng lưng rời của Tạ Yểu, nhẹ giọng nói:

“Ngươi nói xem… bọn họ… thật sự là kh tra ra gì ?”

Tố Cầm cúi thấp đầu, việc này làm nàng dám phỏng đoán bừa?

Chỉ dám đáp khẽ:

“Trưởng c chúa, thái tử phi vừa nói là kh tìm được m mối nào.”

Trưởng c chúa nheo mắt, giọng trở nên trầm đục:

“Thật sự là kh ?”

“M hôm trước thích khách x vào Dưỡng Tâm ện... đến nay vẫn chưa tra được tung tích. lẽ… nghi ngờ của Lý Trung cũng kh kh lý.”

Tố Cầm càng cúi đầu thấp hơn, kh dám mở lời nữa.

Trưởng c chúa trầm ngâm hồi lâu, bỗng thở dài một tiếng thật nặng nề, đôi vai dường như cũng sụp xuống đôi chút, giọng nói đầy mệt mỏi:

mọi chuyện… lại thành ra thế này chứ?”

Tạ Dĩnh , đúng như đã hứa, đem lời trưởng c chúa nói chuyển đạt lại cho Tiêu Tắc.

Lúc này vừa xử lý xong chính vụ, đang đưa tay xoa nhẹ thái dương, nghe vậy thì chỉ khẽ “Ừm” một tiếng:

“Chuyện này... chẳng nằm trong dự tính của chúng ta ?”

Tạ Dĩnh gật đầu, chậm rãi bước đến, định giúp xoa bóp đầu.

Ai ngờ Tiêu Tắc lại nh tay hơn một bước, trực tiếp nắm l tay nàng, cười nói:

“Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Mặc cho sóng gió cuồn cuộn, đến giờ dùng bữa tối với thê tử và hài tử, thì vẫn về nhà.

Tạ Dĩnh ngón tay phản ứng lại, mười đầu ngón tay đan vào nhau, hai cùng nhau mỉm cười:

“Được.”

Một ngày chưa gặp Chiêu Chiêu và Tuế Tuế, Tạ Dĩnh cũng bắt đầu nhớ con .

Hai vợ chồng lên xe ngựa, lại thể nói những lời thầm thì riêng tư.

Tiêu Tắc nhẹ nhàng đặt tay lên bụng nàng, giọng mang theo yêu thương dịu dàng:

“Hôm nay cảm th thế nào? Hài tử ngoan kh?”

Tạ Dĩnh nhẫn nại đáp lời:

“Phu quân yên tâm, và hài tử đều khỏe.”

Tiêu Tắc khẽ “Ừ” một tiếng, bỗng nhiên nói:

“Dĩnh Dĩnh, đừng động đậy.”

Câu nói này… nghe quen tai.

Tạ Dĩnh chớp mắt, ngoan ngoãn đứng yên, chỉ th Tiêu Tắc từ trong tay áo l ra một vật gì đó, nhẹ nhàng gài lên tóc nàng.

Tạ Dĩnh bật cười, đưa tay sờ nhẹ:

“Phu quân lại tặng trâm cài tóc cho ?”

Tiêu Tắc nhướng mày:

“... Lại?”

Tạ Dĩnh cười khúc khích:

“Nói ra mới nhớ… lần trước cũng mở đầu bằng câu ‘đừng động’ như vậy đ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...