Đời Này Dài Lâu
Chương 2: .
4
Hồi ta mới gặp Tống Tri Thời, chưa cái bộ dạng bị ta ghét bỏ, đến đâu bị mắng c.h.ử.i đến đó như bây giờ.
Hôm , ta vừa dời nhà đến một vách núi mới chấm được.
Ở dưới đất bằng mãi cũng chán, ta muốn đổi vị một chút, cảm nhận cảm giác đứng trên cao xuống thiên hạ xem .
Ta còn nhớ ngày hôm đó mưa lâm thâm, hợp để chuyển nhà. Ta xòe tán nấm của ra, các sợi tơ nấm vươn tứ phía để đuổi theo m hạt mưa đùa nghịch, cảm giác thong dong tự tại đã lâu kh .
Bất thình lình, một khối rác lớn từ trên trời rơi xuống, đập trúng phóc vào tán nấm của ta.
Dù là một cây nấm nghìn năm tuổi, khoảnh khắc ta vẫn cảm nhận được sức nặng mà sinh mạng kh thể gánh vác nổi.
Cấm ném đồ vật từ trên cao nhé!
Ta tốn bao nhiêu c sức mới cứu được bản thể của ra, sai các sợi tơ nấm quấn c.h.ặ.t l cái “vật bị ném” kia, treo lủng lẳng bên vách núi.
Ta vừa xoa đầu vừa ghé sát lại xem, ồ, là một con .
Tính theo tuổi loài thì chắc ta mới chừng mười tám, mười chín, đến tóc còn chưa b.úi gọn.
ta bị thương, vạt áo x trắng bị m.á.u nhuốm đỏ, sắc mặt trắng bệch.
Ta xót xa xoa xoa bản thể của , lạnh lùng ta, định bụng đợi ta c.h.ế.t sẽ đem vùi dưới chân nhà mới làm phân bón.
Nhưng mạng của này đúng là bền thật, qua chừng một c giờ mà lại lờ đờ mở mắt ra.
Khi nhận ra đang bị tơ nấm treo lơ lửng giữa kh trung, đồng t.ử ta co rụt lại, theo bản năng đưa tay ra muốn chộp l thứ gì đó để bấu víu.
Ta - kẻ bị nắm c.h.ặ.t l thân nấm: ?
Nấm mà ngươi cũng nắm à?
Tính sai , lẽ ra treo ta xa xa một chút mới đúng.
Ta bực rút tơ nấm lại, con kia đột ngột rơi xuống, ta giật , thế là lại càng nắm c.h.ặ.t hơn.
Á! Đau c.h.ế.t nấm mất thôi.
Ta buộc thu nhỏ bản thể lại, bật một cái để thoát khỏi tay ta.
Con kia mặt đầy kinh ngạc rơi thẳng xuống dưới.
Kh ngờ đúng kh? Ta đây vừa biết biến nhỏ lại vừa biết bật nhảy đ.
Xuống hố nhé!
Đến tận ngày nay, mỗi khi nhớ lại chuyện ném Tống Tri Thời xuống dưới, ta vẫn th hơi c.ắ.n rứt lương tâm. Cái tính nết dở hơi bây giờ của gã này, khi là do dạo đó ngã hỏng não cũng nên.
Nhưng lúc b giờ, chưa hề hay biết tương lai sẽ rơi vào n vuốt của ai đó, ta vẫn còn ngây ngô định bụng xuống dưới chân núi nhặt xác, thu hoạch con mồi đầu tiên trong đời nấm.
5
Nấm kh giỏi săn b.ắ.n, ta lớn lên nhờ hớp gió uống sương, đây là lần đầu tiên ta thử "săn" vật sống.
Ta phấn khích lắm.
Dù nguyên nhân chính là do kẻ này t.h.ả.m hại quá nên mới rơi xuống, nhưng ít ra ta cũng đã bỏ c "c vách núi đợi " nhờ vào vận may, lại còn tốn sức bật nhảy một cái nữa chứ.
Bảo là con mồi của ta, hoàn toàn hợp lý!
Ta hí hửng ngồi xổm bên cạnh con nọ, đợi ta tắt thở.
Yêu tinh cáo Hồ Mặc từng bảo ta rằng, tốt nhất đừng nên sát sinh bừa bãi kẻo vướng vào nhân quả.
Thế nên ta kiên nhẫn chờ đợi, nhân tiện suy nghĩ xem nên sử dụng cái xác này thế nào cho triệt để.
Một c giờ trôi qua, ta vẫn thở. Nửa ngày trôi qua, ta vẫn còn thở.
Ta: ...
trên đời lại mạng cứng đến thế nhỉ?
Mưa mỗi lúc một to, sương mù giăng đầy núi. Ta bắt đầu th mất kiên nhẫn, liền biến thành hình , vạch mắt ta ra xem thử.
Luồng khí trong lành tượng trưng cho sinh mệnh vẫn lẩn quất trong mắt ta, chẳng dấu hiệu gì là sắp tan cả.
Cái gã này quả thực mạng lớn chưa tận.
Tiếng gió từ xa mang theo tiếng của cỏ cây, chúng bảo ta rằng, đang đến.
Ta thất vọng tràn trề, chuẩn bị về nhà. Lần đầu săn thất bại , hu hu.
Còn này, chắc là sẽ được ta cứu thôi.
Ta vừa định bu mi mắt ta ra thì con ngươi ta khẽ động đậy, mí mắt cựa quậy trong tay ta, định chớp chớp.
ta tỉnh .
ta thở dốc một hơi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Vì quá đau đớn, tiếng thở hắt ra như gió mạnh lùa qua khe núi.
Môi ta mấp máy hồi lâu mới thốt ra được thành lời.
ta nói: "Bu... bu tay ra."
Ồ.
Loài yếu đuối thật đ, mới vạch mắt ra một tí mà đã khó chịu , ta ngượng nghịu thu tay lại.
Nói cũng nói lại, cái thân xác ta biến ra này chẳng th khó chịu tí nào cả, hi hi! Vẻ mặt đắc ý.jpg
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-nay-dai-lau/chuong-2.html.]
Con yếu ớt kia nói xong câu đó lại ngất lịm , hơi thở mong m như sợi b.ún.
Tiếng bước chân đằng xa mỗi lúc một gần, mưa cũng càng lúc càng nặng hạt.
lẽ do mưa lớn quá nên cái đầu của thân xác biến hóa này bị vào nước , ta này, bỗng nhiên lại nghĩ quái đản đến Hồ Mặc.
Hồ Mặc kém cỏi bị một con nuôi nhốt, ngày ngày vẫy đuôi xin ăn (đó là ta tự tưởng tượng ra thôi).
Vậy nếu ta thể nuôi một con làm thú cưng, chẳng chứng minh được ta giỏi hơn ?
Ta nuôi một con ; Hồ Mặc bị một con nuôi.
Ta mạnh hơn Hồ Mặc.
Tuyệt quá chứ!
Chẳng chần chừ gì thêm, ta túm cổ áo ta lôi tuột vào trong màn sương mù núi rừng.
6
Con này tr thì mong m, nhưng sức sống lại bền bỉ vô cùng.
ta cứ như thể sắp tắt thở đến nơi, vậy mà vẫn luôn giữ được một hơi tàn, dốc hết sức để sống tiếp. Giống như một mầm cây non nỗ lực vươn tr giành ánh nắng, vì để sinh tồn mà bám c.h.ặ.t l mọi cơ hội, kh ngừng lớn lên.
Lúc ta nhét t.h.u.ố.c thảo mộc vào miệng ta, dù ý thức vẫn còn mơ hồ, bị đắng đến mức mặt mày nhăn nhó, ta vẫn theo bản năng ép bản thân nuốt xuống. Chính cái khát vọng cầu sinh đã khiến linh hồn ta trong mắt ta trở nên lấp lánh lạ thường, thực sự làm một cây nấm như ta th hài lòng.
Đúng là thú cưng do ta chọn khác!
Cứ thế, một kẻ dốc sức cứu, một kẻ nỗ lực sống, chẳng bao lâu sau ta đã tỉnh táo lại.
ta tự giới thiệu tên là Tống Tri Thời, còn nói thêm một tràng dài những lời cảm ơn sáo rỗng. Ta vốn chẳng giỏi đặt tên, thú cưng tự tên sẵn thế này thì tốt quá .
Ta giống như lần đầu nuôi mèo, th mới lạ nên cứ dăm ba bữa lại gọi tên ta: “Tống Tri Thời, tỉnh à?” “Tống Tri Thời, uống t.h.u.ố.c thôi!” “Tống Tri Thời, t.h.u.ố.c đắng kh? Con các ngươi... à ta muốn nói là, cần ăn chút gì đó ngọt ngọt kh?” “Tống Tri Thời, muốn ăn gì nào?”
Tính tình ta tốt, hễ ta gọi là ta sẽ thưa, dù bị làm phiền quá mức cũng chỉ khẽ nhíu mày một chút.
Vết thương của Tống Tri Thời kh nhẹ, ta đã chữa khỏi nội thương cho ta, nhưng xương cốt bị gãy thì chỉ thể chờ thời gian để tĩnh dưỡng từ từ.
Nửa tháng đầu, dù đã tỉnh táo nhưng ta chỉ thể nằm bẹp trên giường, kh nhúc nhích nổi. Lần đầu nuôi thú cưng, lại còn trong tình trạng nó đang bị thương, ta phần luống cuống tay chân.
Khi ta những nhu cầu riêng chỉ loài mới , đôi khi tự nói ra ta mới phản ứng kịp. Lúc , mặt và tai ta lúc nào cũng đỏ ửng lên, ngượng nghịu quay mặt hướng khác.
Lúc ta giúp ta lau , thậm chí cả ta đều đỏ rực như tôm luộc. đôi khi ta dừng tay hơi lâu ở một chỗ nào đó, ta còn khẽ run lên đầy vẻ bất lực, giọng run run như sắp khóc đến nơi: “Cô nương, xong chưa vậy?”
Đáng yêu cực kỳ luôn.
Đến khi vết thương đỡ hơn, ta nhất quyết kh cho ta chạm vào nữa mà đòi tự làm hết. Ta hơi tiếc nuối một tẹo, nhưng cũng th an lòng.
Thú cưng ta nuôi đã biết tự chăm sóc bản thân đ!
Sáng sớm ta tỉnh dậy, tự chải chuốt đầu tóc gọn gàng, giữ cho bản thân sạch sẽ thơm tho, tựa vào thành giường chờ ta mang đồ ăn về “cho mồi”. Vừa ngoan ngoãn, vừa biết chịu đựng sự cô đơn.
7
Khoảng sân nơi chúng ta ở là một dinh cơ do Hồ Mặc dùng phép biến ra, nghe đâu phỏng theo kiểu kiến trúc thịnh hành nhất của triều đại này.
Hồ Mặc giấu nhiều đồ của loài , đều là những thứ đây đó mang về suốt m trăm năm qua, từ sách vở, v.ũ k.h.í cho đến trang sức châu báu, cái gì cũng . Tống Tri Thời là giáo d.ụ.c, ta kh bao giờ tự tiện đụng vào đồ đạc trong nhà, cứ lẳng lặng ở yên trên giường.
Nếu ta là một cây nấm thì chuyện đó chẳng gì lạ. Nhưng ta là con mà, chẳng lẽ kh nên hoạt bát một chút ?
Ta ngẫm nghĩ một hồi, hỏi ta muốn ra ngoài dạo chút kh. Ta bảo rằng ta thể bế ta (giống như con bế mèo bế ch.ó vậy).
Nhưng ta nghe xong thì kinh hãi tột độ, nhất quyết từ chối, liều mạng lùi ra sau. “Kh được! Kh thể nào! Kh cần đâu!” ta mặt đầy vẻ kháng cự, “Cô nương thể làm thế được?”
Để chứng minh rằng làm được, ta trực tiếp túm l ta, né những chỗ bị thương bế bổng ta lên theo kiểu bế ngang h. Ta đắc ý thú cưng của , còn ta... ta mặt mày ngây dại, cứ như hồn lìa khỏi xác vậy.
Ta đành bỏ cuộc, đặt ta xuống. ta thở dốc một hồi, im lặng hồi lâu mới khó khăn mở miệng: “Cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân.”
Cuối cùng, dưới sự chỉ dẫn của ta, ta làm một chiếc xe lăn tặng ta. ta mỉm cười nói lời cảm ơn.
Lúc ta cười tr đẹp lắm, làm ta nhớ đến ánh nắng ban trưa nhảy nhót lấp lánh trên mặt nước. Đàn hươu ra bờ suối uống nước, gió nhẹ thổi qua cơ thể ta, dịu dàng và dễ chịu. Dù ta thích sự tối tăm và ẩm ướt, nhưng thỉnh thoảng cũng th gió ấm và ánh sáng le lói cũng kh tệ chút nào.
Những ngày tháng ồn ào náo nhiệt trôi qua một thời gian dài, cho đến khi kh cần ta dìu nữa, Tống Tri Thời cũng thể run rẩy tự bước vài bước, ta liền ngỏ lời từ biệt. ta chống gậy, nói rằng việc quan trọng làm, buộc rời .
Ta chút giận dỗi, bày trò chiến tr lạnh m ngày, nhưng cuối cùng cũng nghĩ th suốt. Dù Hồ Mặc chưa về, ta cũng chưa kịp khoe khoang, nhưng dấu vết về việc một từng sinh sống ở đây vẫn thể giữ lại được, chỉ cần ta bảo quản kỹ càng thì đó chính là bằng chứng thép.
Hơn nữa, thời gian qua ta đã chơi vui. Cây nấm tinh rộng lượng quyết định thả tự do cho thú cưng của .
Ta tiễn ta đến tận chân núi, phía xa thấp thoáng bóng dáng thôn xóm và khói bếp. “ .” Ta nhẹ nhàng vẫy tay với ta.
Thú cưng của ta dường như chút ngập ngừng, ta lúng túng một hồi, được vài bước lại quay đầu ta. ta hỏi: “A Như, chúng ta còn thể gặp lại kh?”
Đây là lần đầu tiên ta gọi tên ta, trước đây lúc nào cũng khách sáo gọi một tiếng “cô nương”.
Trên ta đang mặc chiếc áo bào x của Hồ Mặc. Cái áo này Hồ Mặc mặc tr như thầy bói, nhưng mặc trên ta lại ra dáng một vị c t.ử đoan chính như ngọc.
“Ơn cứu mạng kh gì báo đáp được, lần sau tới, Tống mỗ nhất định sẽ báo đáp cô nương.” “Vậy nên, hẹn ngày gặp lại?” Trong sự nghiêm túc của ta pha chút cầu khẩn.
Được thôi, tự nguyện quay lại thì cũng được vậy. Ta suy nghĩ một chút, hào phóng gật đầu. ta lại nở nụ cười mà ta thích nhất.
Ta đứng dưới chân núi, tiễn ta từng bước một về phía hồng trần bụi bặm. Giống như bao lần ta tiễn Hồ Mặc vậy.
Hồ Mặc đã nhiều năm kh quay lại, mà tuổi thọ của loài lại ngắn ngủi hơn yêu quái nhiều. Hy vọng lần sau ta tới, đừng nhăn nheo như cái vỏ cam khô để lâu ngày là được.
Ta kh quay về nhà mà tùy tiện tìm một cái hang, tự vùi vào trong đó. Lần ngủ vùi này, lẽ thể đổi cho nó một cái tên gọi là: Chờ đợi.
Đây là lần đầu tiên, một sinh linh lập giao ước với ta.
【Phần ngoại truyện nhỏ】
Tác giả: Phỏng vấn một chút, làm mà Tống đại nhân cưới được vợ thế?
Tống Tri Thời: Cảm ơn đã hỏi, hoàn toàn là nhờ mạng lớn, sức sống hơi bền bỉ quá mức thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.