Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày
Chương 478: Manh Mối Nguồn Nước
“Phu nhân, nếu nước kh đủ dùng thì cứ gọi ta.”
“Nước đủ , đa tạ di nương.”
Hai xô nước để gội đầu và tắm rửa là vừa vặn. Diệp Sơ Đường tắm xong, cảm giác bết dính trên tan biến, cả sảng khoái hẳn ra. Nàng vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm.
“Di nương, lát nữa phiền bà mang đống quần áo bẩn này đưa cho Kỳ Tĩnh Dao giặt nhé.”
Vừa dứt lời, Kỳ Yến Chu đã bước vào hậu viện. tự nhiên nhận l khăn vải, giúp Diệp Sơ Đường lau khô tóc.
“ của Hàn Xung đã lần lượt trở về, mang theo kh ít tin tốt.”
“Đi thôi, chúng ta ra đại sảnh.”
Những được phái tìm đã về được một phần, họ đang tụ tập ở đại sảnh bàn tán về những gì phát hiện được.
“Ta tìm được hai ở Khúc Sơn, một chỗ nước vẫn đang tuôn ra.”
“Vận khí của ngươi tốt thật đ, ta chỉ tìm được một chỗ, nhưng t.h.ả.m cỏ x ở đó rộng.”
“Hắc hắc, các ngươi đoán xem ta tìm được m chỗ?”
Diệp Sơ Đường tiếp lời: “M chỗ?”
Đám Hộ Quốc Quân nghe th giọng của Diệp Sơ Đường, vội vàng thu lại vẻ đắc ý trên mặt, trở nên khiêm tốn lễ phép.
“Hồi bẩm Kỳ phu nhân, tìm được bốn chỗ ạ.”
Nói đoạn, l ra bản đồ Vân Thương Sơn tự vẽ, đưa cho Diệp Sơ Đường: “Bản đồ này hơi thô sơ, mong Kỳ phu nhân xem tạm.”
Diệp Sơ Đường vừa nhận l bản đồ, Hứa di nương đã bưng bánh nhân thịt và c gà lên.
“Phu nhân, các vị đại nhân, ăn chút gì hãy bàn tiếp.”
Mọi từ trưa đến giờ chỉ ăn lương khô với nước giếng, bận rộn tới tận lúc này nên ai n đều đói bụng. Ngửi th mùi thơm của bánh thịt và c gà, bụng của m kh tự chủ được mà kêu lên ùng ục. Những hán t.ử cao lớn đỏ bừng mặt, chút lúng túng.
Diệp Sơ Đường nói: “Trong bếp còn nhiều bánh và c, mọi cứ tự nhiên, đừng khách sáo.”
Kỳ Yến Chu sợ Hộ Quốc Quân còn e dè, liền phụ họa thêm một câu: “Bánh thịt và c gà là chuẩn bị cho các vị, ăn .”
Được lệnh của , đám Hộ Quốc Quân kh khách khí nữa, nô nức kéo nhau xuống bếp l đồ ăn. Hai rổ bánh thịt đầy ắp, hai nồi c gà lớn, đủ cho tất cả những vừa xa về ăn no nê.
Diệp Sơ Đường thong thả ăn xong, đặt bát xuống bắt đầu bàn bạc với mọi về chuyện Lần lượt thêm trở về, bao gồm cả Cesar – bộ về.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi mặt trời lặn, tất cả những ra ngoài đều đã tập trung đ đủ. Diệp Sơ Đường thảo luận với họ đến tận đêm khuya mới kết thúc, giọng nàng đã bắt đầu khản đặc.
Nàng sang Tôn Sở: “Ngươi một chuyến đến phủ Tri châu, mời Khổng đại nhân qua đây.”
Tôn Sở vốn định cùng Diệp Sơ Đường ra ngoài, nhưng sau đó bị Cesar và A Man tr mất việc nên đành ở lại khách ếm nghỉ ngơi. Lúc này cũng muốn vận động gân cốt, liền vui vẻ nhận việc chạy vặt.
“Được, chờ ta về cùng ăn cơm.” Nói xong, liền rời .
Tóc của Diệp Sơ Đường đã khô, xõa sau lưng chút nóng. Nàng tùy tay rút một chiếc đũa từ ống đũa trên bàn, búi gọn mái tóc dài lên. Tuy nhiên, vẫn còn một lọn tóc kh giữ được, rủ xuống cổ khiến nàng th hơi ngứa. Nhưng nàng lười búi lại, chỉ định đưa tay gạt lọn tóc ra sau.
Kỳ Yến Chu th vậy, liền rút chiếc đũa trên tóc nàng ra, tự tay búi lại cho nàng một cách cẩn thận. Động tác thuần thục của khiến đám Hộ Quốc Quân và cả A Man đều ngẩn ngơ. Trong ấn tượng của họ, Kỳ Yến Chu luôn là hình ảnh đại trượng phu múa đao kiếm, giờ th một mặt nhu tình như nước thế này, kinh ngạc vô cùng nhưng lại th cũng thật hợp lý. Bởi vì Diệp Sơ Đường hoàn toàn xứng đáng để Kỳ Yến Chu dốc lòng đối đãi như vậy.
Kh lâu sau, Tôn Sở đã dẫn Khổng Tri châu tới. Mười quan sai được Khổng Tri châu phái trước đó đã báo cáo sơ bộ tình hình cho ta. Ông ta cũng đã cho dựa theo sơ đồ bố trí trong thành mà Diệp Sơ Đường đ.á.n.h dấu để đào nước ngầm.
Vừa bước vào đại sảnh khách ếm, ta đã cúi thật sâu trước Diệp Sơ Đường: “Kỳ phu nhân, Khổng mỗ thay mặt bá tánh Ký Châu thành cảm tạ nàng đã cho họ một con đường sống!”
“Tri châu đại nhân khách sáo , ta làm vậy vừa là vì dân, cũng là vì chính .”
Khổng Tri châu hiểu ý của nàng. Ông ta sang Kỳ Yến Chu, nói: “Nếu sau này Kỳ c t.ử việc gì cần đến Khổng mỗ, cứ việc mở lời.”
Kỳ Yến Chu đính chính: “Khổng đại nhân, lời này ngài nên nói với phu nhân của ta mới đúng.”
Khổng Tri châu theo bản năng vẫn coi phụ nữ là phụ thuộc của nam nhân, nghe Kỳ Yến Chu nhắc nhở mới nhận ra lỡ lời. Diệp Sơ Đường là bậc cân quắc kh nhường tu mi, làm được những việc mà nam nhi cũng khó lòng làm nổi, thể so sánh với nữ t.ử tầm thường!
Khổng Tri châu lập tức tạ lỗi với Diệp Sơ Đường: “Kỳ... Diệp cô nương, Khổng mỗ lỡ lời, mong cô nương lượng thứ.”
Diệp Sơ Đường kh m để tâm, phẩy tay: “Kh .”
Khổng Tri châu lặp lại lời hứa lúc nãy với nàng: “Diệp cô nương, sau này nếu việc cần, cứ việc tìm Khổng mỗ.”
Diệp Sơ Đường khá hài lòng với cách gọi “Diệp cô nương” này.
“Lời hứa của Khổng đại nhân ta xin nhận, giờ bàn chính sự thôi.”
Nàng định tổng hợp lại tình hình tìm hôm nay để sắp xếp nhiệm vụ cho ngày mai, thì Hứa di nương và Kỳ lão phu nhân đã chuẩn bị xong cơm tối.
“Khổng đại nhân, hay là chúng ta ăn cơm trước, ăn xong bàn?”
Khổng Tri châu nghĩ Diệp Sơ Đường đã mệt mỏi cả ngày, vội vàng gật đầu: “Được, vậy Khổng mỗ xin làm phiền.”
“Thêm đôi đũa thôi mà, đại nhân đừng khách sáo.”
Tay nghề nấu nướng của Hứa di nương giờ đã ngang ngửa đầu bếp tửu lầu, Khổng Tri châu ăn nhiều hơn ngày thường hẳn một bát cơm. Sau bữa ăn, Diệp Sơ Đường mới bắt đầu bàn bạc: “Khổng đại nhân, ngoài việc tiếp tục phái tìm hãy lệnh cho quân đóng quân đến những vị trí nghi vấn để đào sâu xuống.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.