Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày

Chương 558: Cao di nương hối hận, Diệp Sơ Đường muốn tắm rửa

Chương trước Chương sau

Thạch Tri châu th Ngô Thành Cương biết ều thì hài lòng: “Rượu thịt đã chuẩn bị sẵn ở trạm dịch, mời Ngô đại nhân tới đó dùng bữa, bản quan kh tiễn.”

Đoàn lưu đày kéo nhau về trạm dịch. Trạm dịch Đạt Châu khá nhỏ, chứa hơn trăm nên vô cùng chật chội. Diệp Sơ Đường giờ đã c khai chuyện m.a.n.g t.h.a.i nên kh cần ở riêng một phòng với Kỳ Yến Chu nữa. Cả nhà họ Kỳ mười m miệng ăn ở chung một chỗ. Cao di nương và Kỳ Vân An – những kẻ trước đó đã đòi phân gia – cũng bị xếp ở cùng. Hai mẹ con họ đã tiêu sạch số bạc mang theo, giờ đây hối hận vô cùng. Th nhà họ Kỳ vẫn sống tốt, họ muốn tìm cách nối lại quan hệ.

Kỳ Vân An lập tức rót một chén trà lạnh dâng lên Kỳ lão gia tử: “Cha, mời cha dùng trà.”

Lão gia t.ử thừa biết tâm tính của , lạnh lùng từ chối: “Ngươi gọi nhầm , ta kh còn là cha ngươi nữa.”

Sắc mặt Kỳ Vân An trắng bệch, vội vàng quỳ xuống: “Cha, hài nhi biết sai , sau này nhất định sẽ hiếu kính cha thật tốt.”

Kỳ lão gia t.ử cười khẩy: “Tiêu hết bạc , kh chịu nổi khổ cực nữa nên mới nhớ ra ta là cha ?”

Cao di nương vội vàng tiến lên đỡ lời: “Lão gia, chuyện phân gia là ý của , kh liên quan đến An nhi. Dù nó cũng là con trai của ngài, xin ngài cho nó một cơ hội để báo hiếu.” Bà ta từng tưởng nhà họ Kỳ sẽ bị hoàng đế tiêu diệt, ai ngờ giờ đây hoàng đế lại sắp bị nhà họ Kỳ lật đổ! Nếu Kỳ Yến Chu lên ngôi, con trai bà ta sẽ là Vương gia! Nghĩ đến đó, Cao di nương rơm rớm nước mắt, vẻ mặt nhu nhược đáng thương: “Lão gia...”

“Cao Thục Vân, mẹ con các rơi vào cảnh này là tự làm tự chịu, đừng diễn trò đáng thương ở đây vô ích.” Lão gia t.ử cắt ngang. Lúc trước sợ bị liên lụy nên dứt khoát đòi phân gia, giờ trắng tay lại muốn quay về ăn bám, làm gì chuyện dễ dàng thế!

Cao di nương biết sẽ bị nhục nhã nhưng vẫn mặt dày chịu đựng: “Lão gia, là sai, nhưng An nhi vô tội.”

“Lời này ngươi nói cho đứa ngốc nghe nó cũng chẳng tin.”

Kỳ Vân An vốn là con thứ nhưng vì trước đây Cao di nương được sủng ái nên luôn kiêu ngạo. Th và mẹ bị sỉ nhục liên tiếp, định nổi nóng nhưng Cao di nương đã nh tay ngăn lại: “Lão gia nói đúng, là ích kỷ. Ngài giận cũng là lẽ đương nhiên, kh dám cầu xin tha thứ, nhưng An nhi là cốt nhục của ngài, xin ngài hãy cho nó một cơ hội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-558-cao-di-nuong-hoi-han-diep-so-duong-muon-tam-rua.html.]

Kỳ Vân An cũng vội vàng nhận lỗi: “Cha, trước đây hài nhi kh hiểu chuyện làm cha đau lòng, xin cha cứ trách phạt.” Nói quỳ sụp xuống trước mặt lão gia tử.

Kỳ lão gia t.ử biết kh thực lòng hối cải, chỉ là vì lợi ích trước mắt mà cúi đầu. Ông sang Kỳ Tĩnh Dao đang lẳng lặng dọn dẹp chăn đệm, nói: “An nhi, muốn nhận được thì biết cho trước đã.”

Kỳ Vân An hiểu ý lão gia t.ử muốn làm việc hầu hạ mọi , tay cầm chén nước run lên. Bảo làm nô tì hầu hạ khác, làm kh nổi! “Cha, con là nam nhi đại trượng phu!”

Diệp Sơ Đường kẻ kh muốn chịu khổ mà chỉ muốn hưởng thụ, cười mỉa: “Đã là nam t.ử hán mà tài năng kh , khổ cực kh chịu được, lại chẳng muốn bỏ c sức, ngươi l mặt mũi đâu ra mà đòi ăn cơm trắng?”

Kỳ Yến Chu cũng bồi thêm một câu: “Đã là đàn thì dám làm dám chịu. Cỏ cũ quay đầu chẳng ngon lành gì đâu!”

Kỳ Vân An bị mỉa mai đến tím mặt, hậm hực đặt chén trà xuống bỏ ra góc phòng ngồi. Cao di nương kh ngờ lão gia t.ử lại tuyệt tình đến mức kh cho con trai một miếng cơm, nhưng bà ta vẫn cố nhẫn nhịn: “Lão gia, An nhi giờ đã hiểu chuyện , nó sẽ cho ngài th sự thay đổi.” Vì tương lai, dù bị sỉ nhục thế nào họ cũng c.ắ.n răng mà chịu!

Diệp Sơ Đường chẳng thèm để tâm đến hai mẹ con họ, nàng nói với Kỳ Yến Chu: “A Chu, hỏi dịch thừa xem thể mua chút nước để tắm rửa kh?” Hiện giờ nước khan hiếm, dân địa phương còn chẳng đủ dùng, bảo họ cho kh là chuyện kh tưởng, chỉ xem mua được kh thôi.

Kỳ Yến Chu gật đầu: “Để ta hỏi thử.”

vừa định ra ngoài thì dịch tốt ( làm ở trạm dịch) đã đến gọi mọi xuống dùng bữa. Đồ ăn đạm bạc nhưng được cái đủ no. Ngô Thành Cương sợ nhà họ Kỳ phật ý nên vội giải thích: “Đạt Châu kh giống những nơi khác, họ kh chuộng hưởng lạc, chỉ cần ăn no là được. Mọi ăn xong thể ra ngoài dạo một chút, nhưng nhớ về trước khi trời tối.” Ý ta là nếu đồ ăn ở đây kh hợp khẩu vị thì thể ra ngoài bỏ tiền túi ra ăn thêm.

Kỳ Yến Chu nói: “Nhập gia tùy tục, cứ ăn .” Dù đồ ăn kh ngon nhưng kh kén chọn, vẫn thể ăn được. Diệp Sơ Đường thì thực sự kh nuốt nổi đồ ăn ở Đạt Châu, chỉ nhấm nháp vài miếng bu đũa.

Hứa di nương nói: “Lát nữa ra ngoài mua sắm, chúng ta mua thêm ít thức ăn, buổi tối tự nấu vậy.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...