Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày
Chương 669: Khai Giảng Thư Viện Nữ Tử
“Ngươi cứ tự xem xét mà làm.”
Diệp Sơ Đường nói xong liền đứng dậy định rời . Tôn Sở vội vàng gọi nàng lại, hỏi: “Ngươi th nếu chúng ta mở một xưởng thủ c, dùng pha lê làm đồ mỹ nghệ?”
Ở hiện đại, việc dẫn khách hàng tự tay làm gốm hay pha lê vừa hot vừa kiếm bộn tiền. Diệp Sơ Đường liếc xéo Tôn Sở một cái: “Xưởng thủ c ở hiện đại là thú tiêu khiển ai cũng chi trả được, nhưng ở cổ đại, ngươi nghĩ m chơi nổi?”
“Cũng đúng, thôi để khi nào rảnh ta tự nghịch pha lê xem làm ra được món đồ mỹ nghệ nào kh.”
Diệp Sơ Đường trước đây cũng từng chơi qua pha lê mỹ nghệ, làm kh ít mô hình thảo dược. “Nếu ta kh bận thì sẽ cùng làm với ngươi.” Nói xong, nàng rời khỏi Thiên Hạ Lâu, trở về Kỳ phủ.
Kỳ Yến Chu vẫn chưa về. Diệp Sơ Đường đóng cửa phòng ngủ, tiến vào kh gian. Nàng cắt một ít cành của các loại cây ăn quả, ngâm vào nước linh tuyền để kích rễ. Sau đó, nàng tìm tất cả những cuốn sách về n nghiệp ra. Tiếp đến là khu vực chứa hạt giống, nàng l ra một phần hạt giống định trồng trong lều lớn.
Xong xuôi, nàng ra khỏi kh gian, tìm một chiếc rương gỗ, xếp sách n nghiệp vào khóa lại.
“Th Bình, ngươi mang chiếc rương này đến Thiên Hạ Lâu, tận tay giao cho Tôn c tử.” Diệp Sơ Đường kh đưa chìa khóa cho Th Bình, vì nàng biết Tôn Sở thừa sức mở được loại khóa cổ đại đơn giản này.
“Rõ, thưa phu nhân.”
*
Ngày hôm sau.
Mùng ba tháng ba, Tết Thượng Tị. Đây là ngày cầu nguyện cho mùa màng bội thu và xua đuổi bệnh tật, ềm gở. Trừ vùng phương Bắc rét đậm, những nơi khác tiết trời đã bắt đầu ấm áp. Cỏ cây x tốt, chim o bay lượn, thích hợp để du xuân. Mọi thường mời thân bạn bè ra bờ s yến tiệc, tắm gội, đạp th.
Nhưng ở vùng Tây Bắc lạnh giá, những hoạt động này kh thể thực hiện được. Dân chúng thường ở nhà cúng bái thần linh, dùng nước tuyết tan để tẩy trần.
Gia đình họ Kỳ bận rộn từ sáng sớm, mọi đến Phật đường ăn chay dâng hương, cầu xin thần linh phù hộ. Sau đó dùng “nước kh rễ” đun nóng để rửa mặt rửa tay, xua tan tà khí. Bận rộn xong cũng đã gần trưa.
Lúc ăn cơm trưa, Kim Chi từ bếp nhỏ của Đường Thuyền Viện bưng ra m đĩa trứng gà luộc với rau tề thái thơm phức. Tây Bắc quá lạnh, lúc này vẫn chưa rau tề thái. Diệp Sơ Đường thích ăn sủi cảo nhân rau tề thái nên đã trồng một ít trong kh gian.
Kỳ lão phu nhân những quả trứng gà nứt vỏ thơm lừng, cười nói: “Nhờ phúc của A Đường mà ở Thiên Sơn quận này chúng ta cũng được ăn trứng luộc rau tề thái.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mùng ba tháng ba, rau tề thái quý hơn cả tiên đan.
Diệp Sơ Đường mỉm cười: “Điều kiện ở Thiên Sơn quận tuy gian khổ, nhưng chúng ta tuyệt đối kh để chịu khổ.” Nói xong, nàng sang Kim Chi: “Dì Kim, dì l một ít trứng giao cho Th Bình, bảo sắp xếp gửi cho Tôn Sở và nghĩa , chỗ còn lại chia cho mọi cùng ăn.”
“Rõ, thưa phu nhân.”
Cơm nước xong, Diệp Sơ Đường đến học viện nữ tử. Vì trong thời gian ngắn số lượng nữ t.ử chiêu mộ được kh nhiều, nên diện tích học viện chỉ tương đương với một ngôi nhà hai tiến. Sách vở, bàn ghế đều đã được bố trí xong xuôi. Đặc biệt là y thư và d.ư.ợ.c liệu, chỉ cần trên thị trường bán là ở đây đều đủ.
Ngày hôm sau là ngày khai giảng của học viện nữ tử. Tổng cộng tám vị thiên kim tiểu thư nhà quan đến nhập học, đều là do đích thân các vị quan viên đưa tới, nể mặt Diệp Sơ Đường hết mức.
Tống Cảnh Ninh xuất hiện với d nghĩa Hạo Nguyệt c tử. “Học viện nữ t.ử này cũng là một phân viện của Thư viện Hoa Đình. Tống gia hy vọng việc học kh chỉ là đặc quyền của nam tử, mà nữ t.ử cũng thể đạt được thành tựu, được đời kính trọng.”
Tiếng vỗ tay vang lên cùng lúc với tiếng pháo nổ rộn rã. Diệp Sơ Đường vung tay kéo tấm lụa đỏ che bảng hiệu xuống, lộ ra tên của học viện: Hoa Thư Viện.
Nàng hy vọng nữ t.ử thể tư sảng khoái, đầy bụng tài hoa. Đương nhiên, chỉ dựa vào đọc sách học nghệ thì kh thể thay đổi ngay địa vị của nữ t.ử cổ đại, nhưng thể giúp họ thêm một lựa chọn trong tương lai.
đến chúc mừng đ, đến xem náo nhiệt còn đ hơn. Thư viện nữ t.ử này chính là cái đầu tiên ở Bắc Thần Quốc!
Diệp Sơ Đường cùng Thôi Thư Nguyệt dẫn mọi vào trong, giới thiệu chi tiết về thư viện cũng như định hướng phát triển sau này. Nhưng ở giai đoạn hiện tại, vì chỉ hai tiên sinh nên một dạy Tứ Thư Ngũ Kinh, một dạy y thuật.
Các quan viên đều hiểu rõ y thuật của Diệp Sơ Đường lợi hại đến mức nào. Họ như nhặt được vàng, vui mừng ra mặt, liên tục dặn dò con gái học y cho thật tốt.
Diệp Sơ Đường đám quan viên đang phấn khích, dội ngay một gáo nước lạnh: “Ta là một thầy nghiêm khắc, mười ngày một bài kiểm tra nhỏ, một tháng một bài kiểm tra lớn. Nếu liên tiếp ba lần kh đạt, sẽ kh còn là học trò của ta nữa.”
Vừa dứt lời, sắc mặt của tám nữ học sinh lập tức biến đổi. Ở nhà họ được nu chiều hết mực, sống sung sướng quen . Nay bị ép học đã đành, lại còn đối mặt với nguy cơ bị đuổi học. Nếu thật sự bị đuổi, mặt mũi họ biết để vào đâu?
“Cha, con chẳng hiểu gì về thảo d.ư.ợ.c cả, con kh hợp học y đâu.” mở lời, lập tức phụ họa. Tám thì đến sáu kh muốn mạo hiểm học y thuật.
Diệp Sơ Đường cũng kh ép buộc. Nàng kh thích những học sinh chưa bắt đầu đã muốn lùi bước. Thiên Sơn quận là một châu quận lớn, dân cư đ đúc, muốn tìm vài học sinh thực sự muốn học y kh khó.
“Được, ta...”
Kết quả nàng vừa mới mở miệng đã bị Tiêu Hà ngắt lời: “Kỳ phu nhân, ngài đừng nghe con gái ta nói bậy. Được theo ngài học y là phúc phận của nó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.