Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày
Chương 780: Giải Cứu Tần Gia, Bàn Chuyện Triều Chính
“Sau này đều là đối tác cả, kh cần khách sáo.” Tôn Sở vỗ vai chưởng quầy cười nói.
vừa dứt lời, Diệp Sơ Đường đã đưa hết đống đồ vừa mua cho : “Mang về Thần Vương phủ . Ta và A Chu đến thiên lao một chuyến, An An cũng nhờ ngươi đưa về giúp.”
nhà họ Tần vẫn đang bị nhốt trong thiên lao, nàng và Kỳ Yến Chu cần đích thân đến đón họ ra. Tôn Sở bị đống đồ nặng đè xuống khiến hơi lảo đảo. Chưởng quầy vội vàng nói: “Vạn Bảo Các xe ngựa, ta sẽ phái đưa Tôn c t.ử và tiểu c t.ử về Thần Vương phủ.”
Tôn Sở cũng chẳng khách khí: “Vậy thì đa tạ.”
Diệp Sơ Đường xoa đầu An An: “Con theo thúc thúc về nhà nghỉ trưa trước nhé.”
An An ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng thưa nương.”
Chờ Tôn Sở và An An khuất, Diệp Sơ Đường và Kỳ Yến Chu mới khởi hành đến thiên lao. Cai ngục nhận ra Kỳ Yến Chu, th đến liền kh hỏi han gì mà mở ngay cổng lớn.
“Dẫn chúng ta gặp nhà họ Tần.”
“Kỳ c tử, Kỳ phu nhân, mời lối này.”
Thiên lao vốn là nơi giam giữ những quan viên từ ngũ phẩm trở lên phạm tội. Tần Trưng vì làm việc cho Triệu Minh Thịnh mà bị bắt, nhưng ều kiện trong phòng giam tốt, ăn uống kh thiếu thứ gì. nhà họ Tần cũng kh chịu khổ, chỉ là mất tự do.
Khi th Kỳ Yến Chu và Diệp Sơ Đường bước tới, Tần Trưng cười nói: “Ta còn tưởng phu thê các ngươi đã quên mất Tần gia chứ.”
Kỳ Yến Chu ra hiệu cho cai ngục mở cửa sắt: “Tần thừa tướng nói đùa , ta thể quên ai chứ dám quên ngài. M ngày nay vất vả cho ngài .”
“Chỉ là đổi chỗ ngủ thôi mà, kh gì vất vả.”
Vì Tần Mộ Vân quan hệ thân thiết với Kỳ Yến Chu, nên sau khi Kỳ gia bị xét nhà, Tần Trưng kh còn được hoàng đế tin dùng và bị gạt ra rìa. Khi tin tức Kỳ gia sắp phản truyền ra, Tần Trưng sợ hoàng đế giận lây sang nên đã cáo bệnh ở nhà.
Kỳ Yến Chu cười nói: “Bác Tần, thiên lao kh nơi để nói chuyện. Ta và phu nhân sẽ đưa mọi về Tần phủ trước, sau đó mới bàn bạc kỹ hơn.”
“Được, thôi.”
nhà họ Tần bị nhốt trong thiên lao m ngày kh th ánh mặt trời, vừa bước ra ngoài đã bị cái nắng gắt làm cho chói mắt. Tần Trưng nhắm mắt lại, hơi ngửa đầu cảm nhận hơi ấm của nắng, cười trêu: “Tần gia chúng ta cuối cùng cũng th lại ánh mặt trời !”
Diệp Sơ Đường nhếch môi: “Th lại ánh mặt trời chưa là gì, ngẩng đầu th được trời x mới là ều đáng nói.”
Câu nói này đã chạm đúng vào ước vọng của Tần Trưng. Ông mở mắt, bầu trời trong x kh một gợn mây, dù mắt bị nắng kích thích đến chảy lệ cũng kh hề né tránh: “Nói hay lắm! Ngẩng đầu th trời x!”
“Muốn làm được ều đó, chỉ dựa vào hai vợ chồng ta là kh đủ, cần sự giúp sức của thừa tướng.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tần Trưng quay sang Diệp Sơ Đường, lau những giọt lệ làm mờ mắt. Ánh của trở nên rõ ràng và kiên định: “Nếu việc cần đến, lão phu dù c.h.ế.t cũng kh từ!”
Diệp Sơ Đường cung kính hành lễ với Tần Trưng: “Vậy thì làm phiền thừa tướng .”
Nói xong, cả đoàn cùng trở về Tần phủ. Sau khi nhà họ Tần bị bắt, hoàng đế đã nhân cơ hội xét nhà để vơ vét tài sản. Tần phủ vốn dĩ lộn xộn, tan hoang, nhưng Kỳ Yến Chu đã sớm phái đến dọn dẹp. Dù những đồ đạc bị cướp phá vẫn chưa kịp sắm sửa lại, nhưng phủ đệ đã trở nên sạch sẽ, ngăn nắp. Chỉ là hơi trống trải, mang chút vẻ tiêu ều.
nhà họ Tần đều về sân viện riêng để thu xếp. Tại sảnh chính chỉ còn lại Tần Trưng cùng vợ chồng Diệp Sơ Đường.
“Chúc mừng hai vị đã đoạt được thiên hạ.”
Diệp Sơ Đường cười đáp: “Với chúng ta, đây thực sự kh chuyện đáng chúc mừng, mà là bị ép lên ngôi.”
“Vậy lão phu xin chúc mừng bá tánh thiên hạ vì đã được hai vị minh quân!”
“Ngài kh cảm th nữ t.ử kh nên xưng đế ?”
“Làm quân vương, cốt ở năng lực, kh phân biệt nam nữ. Từ xưa đến nay cũng từng nữ đế mang lại thịnh thế thái bình cho bá tánh.”
Kỳ Yến Chu hiểu rõ tính cách của Tần Trưng, đã sớm đoán được sẽ kh phản đối việc Diệp Sơ Đường cùng xưng Song Đế.
“Bác Tần, chúng ta hãy bàn bạc một chút về những việc cần làm trong buổi lâm triều ngày mai.”
“Được! Dù hai vị chưa chính thức đăng cơ, nhưng ngày mai là buổi lâm triều đầu tiên, nhất định tạo được uy thế để trấn áp đám quan lại!”
Tiếp đó, Kỳ Yến Chu và Tần Trưng thảo luận vô cùng sôi nổi, Diệp Sơ Đường thỉnh thoảng lại chêm vào một câu. Nàng thực sự kh hứng thú với việc quản lý triều chính nên cứ ngáp ngắn ngáp dài.
Kỳ Yến Chu th vậy liền xót xa nói: “A Đường, hay là nàng sang gian bên nghỉ ngơi một lát?”
Diệp Sơ Đường định gật đầu thì Tần Trưng phản đối: “Kh được, quốc gia đại sự, Kỳ phu nhân nhất định nghe.”
“Bác Tần, trên đời này kh gì là 'nhất định' cả. Ta và A Đường kh cần cùng xử lý một việc, phân c hợp tác sẽ hiệu quả hơn.”
Tần Trưng nghe mà ngơ ngác: “Phân c hợp tác là ý gì?” Chẳng lẽ Song Đế kh là cùng nhau quản lý triều chính ?
“A Đường kh thích những mưu mô đấu đá chốn triều đình. Nàng quan tâm đến dân sinh, thích hợp để mưu cầu phúc lợi cho bá tánh. Còn ta sẽ ở triều đình hỗ trợ nàng, dẹp bỏ những mầm mống tai họa.”
Nói cách khác, Diệp Sơ Đường là tiên phong mở đường, còn là củng cố hậu phương. Kh ai chính ai phụ, nhưng chỉ hợp tác mới thể đạt được quốc thái dân an trong thời gian ngắn nhất!
Nghe Kỳ Yến Chu giải thích, Tần Trưng mới nhận ra suy nghĩ của quá hẹp hòi. Phát huy sở trường, bù đắp sở đoản, ai làm việc n mới thể đạt hiệu quả tối đa!
“Kỳ c t.ử nói đúng. Tin rằng triều đại mới dưới sự dẫn dắt của hai vị chắc c sẽ phồn vinh hưng thịnh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.