Đồng Đội Sau Màn Kịch
Chương 2
3
Ngay cả sào huyệt bọn buôn mai thúy cũng từng , thể để một câu khiến thất thủ?
“Nếu , thì diễn xuất vẫn còn non lắm, quá đà .”
khi chuyện về bố , mới chậm rãi nhận trong những giây phút ngọt ngào ,
ánh đỏ rực trong đáy mắt , sự cuồng loạn đan xen đó…
lẽ vì si/ ế/ t c/ ổ c/ h/ ết .
Cục trưởng liếc chúng một cái, ánh mắt đầy trêu chọc, tay bưng chiếc ca sắt tráng men bước ngoài:
“ gặp thì vợ chồng son các tự chuyện .”
Vợ chồng son cái đầu ông !
lúc ở bản chúng sắp làm đám cưới thật, trong lòng hiểu rõ lưới thu.
Hơn chục chiếc xe tải chở hàng phát hiện chứa đầy mai thúy cảnh sát chặn .
Căn cứ tiêu diệt, Thịnh Tuấn một phát s/ ún/ g b/ ắ/ n ch/ ế/ t ông trùm.
Cả cũng đ/ è xuống đất, c/ ò/ ng tay , giải lên xe tù.
Bạn thể thích: Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tới giờ vẫn cảm thấy cổ tay âm ỉ đau.
đùa:
“Cảm ơn đội trưởng Thịnh nương tay.”
Thịnh Tuấn chằm chằm, sâu như biển, gì.
, coi như xong.
“ làm việc đây.”
Thật lòng mà , giờ chuyện cũng rõ ràng, cũng ngại nữa.
Chắc đến mức chấp vặt nhỉ?
Lúc đến cửa, thở phào nhẹ nhõm.
bước chân ngoài thì gọi giật :
“Hứa Miểu.”
Gọi mà gì thêm, gượng , phòng hút th/ u/ ốc, hú/ t liền ba điếu mới cảm thấy chút.
5:59, tắt máy tính, xách túi lên.
6:00, phóng như bay khỏi văn phòng để lái xe.
cũng chẳng hiểu bản đang chột cái gì nữa.
Chân khởi động xe, chân thấy Thịnh Tuấn bên cửa sổ xe .
gõ nhẹ ba tiếng lên cửa kính, hạ cửa sổ xuống:
“ chuyện gì?”
“Trả mèo cho .”
Lúc ở trong bản, Thịnh Tuấn từng tặng một con mèo, tên Nếp Nếp.
khi nhiệm vụ kết thúc, mang nó về cùng.
từ chối: “ tặng mà.”
“ đóng kịch, thì cả con mèo tặng **cũng tính.”
Hừ.
tức đến bật keo kiệt đến mức đó luôn ?
“ thôi, sáng mai mang trả .”
Thật thì chẳng định trả .
vẻ như Thịnh Tuấn thấu tâm tư , lặng lẽ vòng sang ghế phụ, mở cửa thẳng trong xe:
“Chi bằng chọn luôn hôm nay .”
“…”
Xe chạy khu chung cư, với một lời nào.
lười biếng lưng , bấm thang máy, lên lầu.
Nếp Nếp thấy tiếng mở cửa, từ ghế salon nhảy phốc xuống, bỏ qua , chạy thẳng đến bên Thịnh Tuấn, thiết dụi ống quần .
Con mèo vô ơn !
Thịnh Tuấn cúi bế nó lên, giọng nhẹ và rõ:
“Nếp Nếp, nhớ ba nào?”
Ở trong bản, những ngày đêm đảo lộn , mặc áo sơ mi , ôm , ôm Nếp Nếp,
cứ thế lặp lặp với nó rằng:
“ , Thịnh Tuấn ba.”
lẽ cũng đang nhớ chuyện đó, trầm mặc trong giây lát dậy lời cảm ơn:
“Nếp Nếp em nuôi .
Chi phí mấy ngày qua, em cứ tính , chuyển khoản cho.”
, móc điện thoại chuẩn chuyển tiền.
lập tức tức đến bốc khói.
Nếp Nếp một chắc?!
Cũng !
mang nó về!
chuyện giờ tiện tranh cãi.
bệnh, nhịn, lạnh lùng kết bạn với WeChat:
“Mỗi ngày 300 tệ, ba tháng, làm tròn luôn: 30.000 tệ.”
tin, vặt vẹo trắng trợn thế, mà vẫn chịu trả!
Vài giây
Thông báo chuyển khoản đến.
50.000 tệ!
“Thừa coi như phí cảm ơn.”
lắm, giàu, ngầu!
chẳng buồn giả vờ nữa, giọng đầy mỉa mai:
“Đội trưởng Thịnh bận trăm công nghìn việc, liệu rảnh chăm mèo ?
nếu đem nó trả , phí chăm sóc sẽ tăng đấy.”
Tự điều thì để con mèo .
Thịnh Tuấn đáp, ánh mắt rơi xuống phía ,
chút chắc chắn hỏi:
“Chúng … nghiệp cùng trường cảnh sát ?”
đầu theo ánh mắt tường xa lưng , treo một bức ảnh nghiệp, mặt thì rõ lắm, tòa nhà trường cảnh sát phía lưng thì dễ nhận .
Tim lỡ một nhịp, mặt vẫn thản nhiên:
“ ? Trùng hợp ghê, khóa mấy? đây từng thấy ?”
Thịnh Tuấn trả lời, chỉ chằm chằm lâu, lâu đến mức bắt đầu nghi ngờ… bức ảnh nghiệp đó gì .
Khoan !
Chết tiệt!
Góc trái ảnh nghiệp, kẹp tấm ảnh thẻ Thịnh Tuấn, lén xé từ bảng tin khi nghiệp!
Lúc đó, vẫn còn mang nét thiếu niên ngây ngô kiêu ngạo.
Thịnh Tuấn cũng thấy ,
rõ ràng rõ,
khuôn mặt đầy vẻ nghi ngờ,
Xem thêm: Ngày Tôi Rời Quân Khu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
xu hướng bước xem cho rõ ngọn ngành.
lập tức một tay đẩy cả lẫn mèo ngoài,
cợt nhả:
“Thế nào? Đội trưởng Thịnh hứng thú với bạn trai ?”
“Bạn trai?” Thịnh Tuấn dường như chút bất ngờ.
“ . Chẳng lẽ… tưởng đó chính ?”
Bề ngoài bình tĩnh,
chứ trong lòng thì rối như tơ vò.
Ánh mắt Thịnh Tuấn thoáng tối một chút,
giây liền khôi phục vẻ kiêu ngạo lạnh lùng quen thuộc:
“ bạn trai mà còn xem mắt?”
“…”
May mà tiếp tục hỏi.
bỏ , mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay lúc đóng cửa, đột nhiên dừng bước.
“ mà…” nghiêng đầu,
“Bạn trai em… rộng rãi thật đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.