Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đông Viện Tây Viện

Chương 13:

Chương trước Chương sau

làm vẻ mặt khó xử, nói với : "Mợ cả, cô ta... cô ta hay quyến rũ chủ nhà lắm ạ."

"Xì, chẳng qua ta trời sinh đôi mắt sâu thẳm, nếu thật sự muốn quyến rũ thì đã làm từ lâu ." chẳng để tâm.

"Cô ta... kh quyến rũ chủ, mà là quyến rũ bà chủ ạ."

Chuyện này thì quả thực kh ngờ tới, đứng dậy bước tới vỗ vai cô , hỏi xem cô biết nói tiếng kh.

Đôi mắt x buồn bã của cô khẽ động đậy, đáp lời : "Biết, thưa phu nhân."

nói: "Hiếm khi gặp được nói tiếng , cô vào trò chuyện với một lát ."

Trò chuyện mới biết, cô làm nữ hầu từ khi còn trẻ, chủ đầu tiên là một tiểu thư bá tước, cũng chính là yêu của cô . Hai cùng nhau lưu vong đến tận trong nước, nhưng vị tiểu thư kia lại mắc bệnh lao qua đời.

" sẽ kh quyến rũ bất kỳ ai khác đâu phu nhân, đã tình yêu của đời ." Cô vừa nói vừa về phía xa xăm, đọc một đoạn thơ tình của cố quốc.

Tình yêu ơi, tình yêu ơi, ta bảo:

Đó là sự giao thoa, đồng ệu giữa những tâm hồn.

Sự hòa quyện , sự kết hợp ,

Hai trái tim định sẵn sẽ cùng nhau tung cánh,

Cũng chẳng khác gì một cuộc quyết đấu sinh tử.

Đọc xong, cô : "Phu nhân, lênh đênh thật là đau khổ, kh?"

xúc động: "Đúng vậy."

"Nếu đã gặp được tình yêu, thưa phu nhân, nguyện chúc kh còn lênh đênh nữa."

Nói xong, cô đứng dậy, bằng ánh mắt cảm kích và bi thương: "Cảm ơn trà của , thưa phu nhân, trái tim của tiên sinh còn đắng chát hơn cả chén trà này, nhưng hy vọng hãy dũng cảm nếm trải nó."

Tất nhiên, sẽ làm vậy.

Hai trái tim định sẵn sẽ cùng nhau tung cánh,

Cũng chẳng khác gì một cuộc quyết đấu sinh tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dong-vien-tay-vien/chuong-13.html.]

Đường Dịch Quân về nhà, nghe nói nói chuyện với Alina, mở miệng là trêu chọc: "Vệ đại tiểu thư đúng là sức hút vô biên, hóa ra kh chỉ đề phòng đàn bên ngoài, mà còn đề phòng cả phụ nữ trong nhà nữa."

biết đang đùa nên cũng thuận miệng đáp: "Thôi , một đã đủ làm em mệt phờ , còn sức đâu mà làm loạn nữa."

cười cười, kh truy hỏi hai chúng đã nói những gì, chỉ hỏi: " hôm nay trong nhà bận rộn thế?"

" chưa nghe ? Ngày mai cha mẹ chồng sẽ qua đây, em tính là lẽ họ sẽ ở lại vài ngày nên sai dọn dẹp một căn phòng."

"Khéo cho em tâm, cái bên Tây Viện kia chẳng biết đường mà giúp một tay."

"Em cũng chỉ động môi động mép đứng chỉ tay năm ngón thôi, vả lại Văn Giang chân cẳng kh tiện, Bình An thì chưa từng làm việc nặng, kh giúp ngược là may ."

Nghe xong kh nói gì nữa, chỉ sắc mặt vẫn kh m tươi tỉnh.

Ngày hôm sau, cha mẹ chồng từ sáng sớm đã qua đây, vừa tới nơi là thẳng vào Đ Viện m ngày nay, nhiều trong thành đã bắt đầu bàn ra tán vào chuyện và Bình An lên nhầm kiệu hoa, kh biết l đúng chồng hay kh.

trẻ thì kh th , nhưng già thì kh chịu nổi những lời phong long , hôm nay đặc biệt tới để hỏi tội.

Nghe ý của cha mẹ chồng là vốn muốn l sự bù trừ, để Bình An quản giáo Dịch Quân cho thu tâm lại, để thay Văn Giang ra ngoài giao thiệp, tích lũy nhân mạch.

Nhưng dựa vào cái gì chứ? Đều là cha sinh mẹ dưỡng, thầy dạy như nhau, ai hợp lẽ bù đắp cho ai?

Cuối cùng, cha chồng nghiêm mặt, chỉ tay vào Đường Dịch Quân mà mắng: "Thật hổ thẹn với tổ tiên, thẹn với trời đất, nghịch tử, ta chỉ muốn xé xác nhà ngươi ra!"

kh nỡ, liền giải thích một câu: "Ba, kh trách Dịch Quân được, đều là ý của con cả."

Nhưng Đường Dịch Quân mặt x mét, cơ thể cứng đờ, thần sắc còn khó coi hơn cả hôm ném đũa, đây là lần đầu th như vậy.

Trong ấn tượng của , gặp chuyện gì cũng kh vội kh nản, thậm chí chẳng coi là chuyện to tát thương trường hay tình trường, ai n đều như con xúc xắc trên bàn của , lớn hay nhỏ đều do tự quyết định.

Thế nhưng lúc này khi bị cha mẹ mắng mỏ, ngoài phẫn nộ, trong mắt dường như còn cả sự tủi thân.

Một lúc sau, gần như kìm nén mà cãi lại một câu: "Ba, nếu ba kh vừa mắt con, con thể tiếp tục chạy tàu."

Cây gậy của cha chồng lập tức nện xuống lưng , phát ra tiếng động trầm đục: "Thằng khốn! Để mày ra ngoài chạy tàu, nhân tiện lầu x trà đình, bôi tro trát trấu vào d tiếng của tao hả?!"

kh nỡ bị đánh, xót xa khuyên: "Ba, coi chừng đ.á.n.h hỏng mất..."

Cha chồng liền mắng luôn cả : "Kh phần cho chị nói!"

Đường Dịch Quân lại cãi tiếp: "Trong nhà này nếu đã kh phần cho Hoan Hỷ nói, vậy thì vừa hay để cô cùng con chạy tàu luôn cho ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...