Đông Viện Tây Viện
Chương 33:
gì mà kh dám trở mặt với bọn Nhật chứ!
Sasaki muốn dùng nhà máy in để in m thứ gọi là "tài liệu giáo hóa", phần lớn là tuyên truyền về cái gọi là "Đại Đ Á cộng vinh" của Nhật Bản.
Đại loại là bộ đó, còn thêm cả m phần dạy tiếng Nhật nữa.
Đường Dịch Quân bảo, bỏ tiền ra mà mua đứt cái xưởng in này , thích in cái gì thì in, kh muốn nghe dân chúng c.h.ử.i là đồ hán gian bán nước.
Sasaki dùng một cái giá thấp đến mức sỉ nhục khác để mua lại xưởng in, còn thấp hơn cả cái giá khi xưa Đường Dịch Quân bỏ ra để thu mua về.
Năm Dân quốc thứ hai mươi chín, năm thứ tư của cuộc kháng chiến, Bình An và Văn Giang lên đường Thiểm Bắc.
Hai con vốn dĩ từng là kiểu khuê tú c t.ử chẳng bước chân ra khỏi cửa, giờ đây gương mặt lại đầy kiên nghị, tới nơi xa xôi nhất mà kh ai trong chúng đủ dũng khí đặt chân đến.
T.ử Thích đã bốn tuổi , thằng bé vừa vẫy tay chào hai họ, vừa lẩm nhẩm hát: Tay cầm s.ú.n.g đao nhỏ, x pha tới chiến trường. Một đao c.h.é.m hán gian, một s.ú.n.g b.ắ.n quân thù.
Cũng trong năm này, tại trận Đại chiến Bách Đoàn, quân ta đã giành tg lợi hoàn toàn, trong phút chốc lòng đều vô cùng phấn khởi.
Cuối năm, xưởng in cắt băng khánh thành, chính thức bán cho Sasaki.
Đêm hôm trước, Đường Dịch Quân hỏi : "Hoan Hỷ, em biết hồi đại học học chuyên ngành gì kh?"
"Em kh biết, để em đoán xem, là bên văn hay bên lý?"
"Nói cho em biết, là hóa học đ."
"Hóa học... Hóa học thì chứ?"
khẽ mỉm cười, "Hóa học là môn khoa học khiến cho mọi sự trên thế gian này đều thể xảy ra."
Lúc đó vẫn chưa hiểu ý là gì, cho đến một tuần sau, ngay khi đợt "tài liệu giáo hóa" đầu tiên ra đời.
Từ phía tô giới thể th lửa cháy ngút trời.
Đường Dịch Quân đứng đó, nheo mắt : "Một mồi lửa của nước Sở, đáng thương thay cho mảnh đất khô cằn!"
Gả cho lâu như vậy, bây giờ đã thể nh chóng nhận ra đang đọc bài 《A Phòng Cung Phú》.
ôm l từ phía sau, "Dịch Quân, nếu đã quyết định , em sẽ luôn bên cạnh ."
nói: " cách để em sống sót."
"Cách gì cơ? Em sẽ kh ly hôn với nữa đâu!" cười đ.á.n.h một cái, lại sà vào lòng , " đêm em nằm mơ th nằm chung một chiếc quan tài với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dong-vien-tay-vien/chuong-33.html.]
Sống c.h.ế.t nhau, họa phúc cùng hưởng.
Chẳng đó là ều chúng ta đã nói từ đầu ?
Đến tận bây giờ vẫn kh biết đã giở trò gì với xưởng in, mà Sasaki nhất thời lại kh tra ra được.
ều sau vụ nổ, xưởng in kh thể phục hồi ngay lập tức, thế nên cũng chẳng thể in thêm m thứ lăng nhăng kia được nữa.
Khói lửa triền miên, thoắt cái cuộc chiến đã kéo dài thêm một năm.
Năm nay, cuộc kháng chiến ở Hoa Bắc gian khổ chưa từng , Bình An và Văn Giang kh gặp nguy hiểm lớn, nhưng tai của thư ký Vu đã bị mảnh đạn pháo l mất một bên.
vẫn còn nhớ lần đầu tiên ở đoàn kịch Xuân Lôi, đầy hăng hái, mỉm cười gọi cô nữ chính xinh đẹp: "Ôi! Margaret!"
Bây giờ chắc c sẽ kh biết rằng, "Margaret" đã kiếm được một tấm vé máy bay ra nước ngoài lánh nạn, và ba năm sau, khi kháng chiến tg lợi đã trở về cố hương và gả cho .
Sau khi xưởng in nổ tung, Sasaki vẫn chưa từ bỏ ý đồ xấu, lại quay sang dòm ngó nhà máy cũ.
Nhà máy cũ là xưởng dệt vải, lão ta bắt Đường Dịch Quân làm m lá cờ nhỏ hình mặt trời đỏ để phát cho dân chúng dọc đường.
Ngay trước mặt lão, Đường Dịch Quân đã châm một mồi lửa thiêu rụi nhà máy.
Lần này, kh còn ngâm câu "Một mồi lửa của nước Sở, đáng thương thay cho mảnh đất khô cằn" nữa.
lạnh lùng bản mặt vặn vẹo của Sasaki, và theo ấn tượng của , đây là lần thứ hai c.h.ử.i thề.
Cút mịe nó cái giáo d.ụ.c nô dịch của ! Cút mịe nó cái Đại Đ Á cộng vinh ! Ông muốn dùng nhà máy của để in m cái lá cờ rách đó, muốn bắt Trung Quốc cúi đầu làm nô lệ cho ?!
Đồ ch.ó xối mỡ! Ông nằm mơ !
biết nhà máy đó là tâm huyết nửa đời của .
đã nói , nếu thực sự đã nghĩ th suốt, em sẽ theo đến cùng.
Nhưng Sasaki kh quân nhân, nếu kh báo cáo lên quân đội thì lão ta kh tư cách xử b.ắ.n Đường Dịch Quân.
Đợi đến khi lão báo cáo từng cấp, lệnh truy nã đưa xuống thì Steve đã đưa ra một bản văn kiện, chứng minh cả gia đình chúng cư trú dài hạn trong tô giới , kh là thuê nhà mà là chủ sở hữu kiến trúc, vì thế nhận được sự bảo hộ của đại sứ quán .
biết đã vận dụng quan hệ, cầu xin tất cả những mối quen biết thể ở nước vì việc này.
Sasaki làm hỏng cả hai việc ở đây, nghe nói lão ta sắp bị tài phiệt ều về Nhật Bản để chịu phạt.
Năm Dân quốc thứ ba mươi tư, Sasaki cụp đuôi ra sân bay để về nước, kết quả trên đường thì gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.