Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn

Chương sau

Lương Mục Chi lại đ.á.n.h nhau !

Khi Hứa Chi nhận được ện thoại từ đồn c an thì đồng hồ đã ểm mười một giờ đêm.

Ký túc xá giờ giới nghiêm nên lúc Hứa Chi muốn ra ngoài đã bị dì quản lý gây khó dễ một hồi lâu, cuối cùng dì bu một câu cảm thán như thể thế phong nhật hạ:

“Sinh viên đại học bây giờ thật là, con gái con đứa mà chẳng biết tự trọng gì cả...”

Hứa Chi biết dì quản lý đã hiểu lầm song cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích, chỉ vội vã bước nh ra ngoài đội gió tuyết đến cổng phụ của trường để bắt taxi đến đồn c an.

Việc bảo lãnh cho Lương Mục Chi cần làm thủ tục, chủ yếu là ền vào các mẫu đơn và nộp tiền phạt.

Cán bộ dân cảnh hỏi Hứa Chi: “Cô và Lương Mục Chi quan hệ như thế nào?”

Hứa Chi ngập ngừng một thoáng mới đáp: “ là bạn nối khố của .”

Hai nhà Lương - Hứa vốn là thế giao, ngay từ khi nội Hứa còn sống thì đã cùng nội Lương định ra hôn ước cho con cháu hai nhà. Bậc cha mẹ đôi bên cũng kh hề phản đối nên mặc nhiên coi Hứa Chi chính là con dâu tương lai.

Trong tất cả mọi thì chỉ thái độ của Lương Mục Chi là mơ hồ kh rõ. Nếu bảo phản đối thì mỗi lần bị khác trêu chọc chỉ cười trừ. Còn nếu bảo đồng ý thì chưa bao giờ nói lời yêu thương hay xác định quan hệ với Hứa Chi ở chốn riêng tư.

đối xử với Hứa Chi kh tệ nhưng dường như luôn giữ một chừng mực nhất định.

Thái độ lấp lửng này đôi khi khiến Hứa Chi cảm th lo lắng kh yên, song vì phận con gái da mặt mỏng và trong lòng thầm thương Lương Mục Chi cũng như chấp nhận sự sắp đặt của hai bên gia đình nên cô chẳng tiện chủ động mở lời, đến tận bây giờ vẫn chỉ thể tự xưng là bạn nối khố của .

“Trong ện thoại ta chỉ lưu duy nhất một số liên lạc khẩn cấp là cô nên cứ tưởng cô là nhà ta.”

Vị dân cảnh tỏ vẻ ngạc nhiên nói tiếp:

ta vì bạn gái mà đập phá quán bar của ta đ.”

Tay Hứa Chi khựng lại, cô nghi ngờ thính giác của vấn đề: “Cái gì cơ... bạn gái ư?”

“Đúng vậy là một cô gái tên Trần Tịnh. Khi bọn họ đến quán bar chơi thì m tên côn đồ trêu ghẹo Trần Tịnh, thế là Lương Mục Chi vớ ngay chai rượu phang thẳng vào đầu ta...”

Vị dân cảnh chặc lưỡi hai tiếng:

“Ra tay tàn nhẫn lắm, nạn nhân hiện đang phẫu thuật trong bệnh viện, phía quán bar cũng bị ảnh hưởng nên lát nữa các cô xem xét giải quyết thế nào, kh khéo còn ra tòa đ.”

Cả Hứa Chi như c.h.ế.t lặng, bởi cô và Lương Mục Chi hầu như ngày nào cũng liên lạc qua WeChat hoặc ện thoại mà chưa từng nghe nhắc đến bất kỳ bạn gái nào.

Sau khi hoàn tất thủ tục thì Lương Mục Chi được dân cảnh dẫn ra ngoài.

Hứa Chi vừa ngước mắt lên lập tức chú ý ngay đến vết sẹo mới trên trán .

Vết thương dài chừng ba centimet nằm xéo bên góc trán trái vừa mới đóng vảy m.á.u tr vô cùng nổi bật trên gương mặt tuấn tú kia.

Thật ra đây kh là lần đầu tiên Lương Mục Chi đ.á.n.h nhau.

Lịch sử đ.á.n.h đ.ấ.m của thể truy ngược về thời cấp hai. Vị thiếu gia này được chiều chuộng từ bé cộng thêm gia thế nhà họ Lương tiền quyền nên trong từ ển của chưa bao giờ tồn tại hai chữ thỏa hiệp hay nhượng bộ, bao năm qua vẫn luôn sống một cách phóng túng và ng cuồng như thế.

bước đến trước mặt Hứa Chi gọi: “Tiểu Chi Tử.”

Những thân thiết đều gọi Hứa Chi là Chi Tử, duy chỉ Lương Mục Chi là thích chơi trội khi khăng khăng thêm chữ “Tiểu” vào phía trước. Tuy chỉ khác một chữ nhưng lại mang thêm vài phần thân mật suồng sã.

Đến lúc này Hứa Chi vẫn chưa thật sự hoàn hồn, cô chằm chằm vào vết thương trên trán . Cô theo bản năng định hỏi đau kh nhưng lời nói đến bên miệng lại đổi thành một câu hỏi khác:

“Trần Tịnh là ai?”

Lương Mục Chi sững nhẹ nhàng nắm l tay áo cô kéo từ đại sảnh đồn c an ra phía ngoài:

“Chúng ta ra ngoài nói.”

Dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ bão tuyết nhưng mức độ khắc nghiệt của thời tiết vẫn vượt xa sức tưởng tượng.

Hứa Chi dáng mảnh mai nên cảm tưởng như sắp bị gió thổi bay. Cô vô cùng hối hận vì lúc quá vội vàng nên chỉ vơ đại một chiếc áo khoác dạ, hiển nhiên nó chẳng thể nào chống chọi được với gió tuyết lạnh thấu xương.

Lương Mục Chi dẫn cô băng qua đường để đến khách sạn đối diện.

Đầu óc Hứa Chi rối bời, cô chỉ biết quấn chặt áo khoác và theo , bộ não đ cứng vì lạnh vẫn luẩn quẩn với câu hỏi Trần Tịnh là ai.

Chỉ đến khi bước vào đại sảnh khách sạn ều hòa ấm áp thì cô mới cảm th như vừa sống lại, những ngón tay tê ng từ từ siết chặt.

Lương Mục Chi kh đến quầy lễ tân mà dẫn cô thẳng vào thang máy, vừa vừa nói:

“Trần Tịnh là bạn gái của , vốn dĩ định m hôm nữa sẽ giới thiệu cô với em nhưng kh ngờ lại xảy ra chuyện này... Cô đang ở phòng trên lầu.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hứa Chi vẫn đứng như trời trồng, cô cảm th đã bị cái lạnh làm cho tê liệt, đến lúc bước ra khỏi thang máy mới sực nhớ ra và hỏi một câu:

“Nếu cô là bạn gái của thì tại lại kh đến đồn c an bảo lãnh cho ?”

“Cô bị đám lưu m qu rối nên hoảng sợ lắm.” Lương Mục Chi vừa vừa giải thích:

“Hơn nữa bên ngoài gió tuyết lớn thế này...”

Lời vừa thốt ra mới cảm th kh ổn, bèn chữa lại: “Hôm nay vất vả cho Tiểu Chi T.ử , đợi giải quyết xong chuyện này sẽ mời em ăn.”

Hứa Chi cảm th gió tuyết đêm nay dường như đã thổi thẳng vào tận tâm can , nếu kh thì tại lại lạnh lẽo đến thế.

Lương Mục Chi gõ cửa, nh đã ra mở và ngay khi cánh cửa vừa hé ra thì đó lập tức nhào vào lòng Lương Mục Chi.

Trần Tịnh nghẹn ngào nói trong tiếng khóc: “Làm em sợ muốn c.h.ế.t... lại bốc đồng thế chứ, đ.á.n.h nhau với đám đó làm gì... Bị thương này, đau kh?”

kh .” Lương Mục Chi giữ l bàn tay đang vươn tới trán của Trần Tịnh, khẽ ho một tiếng ra hiệu bên cạnh còn khác giới thiệu:

“Đây là Tiểu Chi Tử.”

Lúc này Trần Tịnh mới nhận ra sự hiện diện của thứ ba lập tức quay đầu sang Hứa Chi.

Hứa Chi thuộc kiểu nét đẹp th lãnh, dù để mặt mộc cũng kh khiến ta cảm th nhạt nhòa. Tuy nhiên khi đứng cạnh một Trần Tịnh trang ểm kỹ càng thì cô gái kia tr vẻ sắc sảo hơn nhiều.

“Hóa ra cô chính là Tiểu Chi Tử, Mục Chi thường xuyên nhắc đến cô với , chào cô.”

Trần Tịnh đưa tay ra, Hứa Chi khựng lại một chút mới đưa tay bắt l theo phép lịch sự xã giao.

Sau khi vào phòng và đóng cửa lại, Lương Mục Chi vừa ngồi xuống ghế sofa thì Trần Tịnh đã sáp lại gần, dùng khăn gi lau vết thương cho .

Hứa Chi cảm th vô cùng gượng gạo nên chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.

Lương Mục Chi đẩy Trần Tịnh ra nói: “Đừng lau nữa, lát nữa rửa là được. Giờ sắp xếp chỗ ở cho Tiểu Chi T.ử đã, chắc ký túc xá trường đóng cửa mất .”

Lương Mục Chi dùng ện thoại nội bộ khách sạn gọi xuống lễ tân nhưng chưa nói được hai câu đã cúp máy.

Do thời tiết cực đoan nên khách sạn đã kín phòng.

Trần Tịnh bĩu môi nói: “Giờ này chắc c là kh đặt được nữa đâu, ngay cả phòng giường lớn này cũng là do em đặt cho chúng từ sáng nay đ.”

Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Hứa Chi là hai họ đã đặt phòng từ sáng lại còn là phòng giường lớn.

Cô kh hiểu sự chú ý của lại lệch lạc như vậy nhưng càng muốn kìm nén thì cô lại càng kh kiểm soát được mà nghĩ ngợi lung tung, hóa ra họ đã tiến triển đến bước này ?

Vậy họ đã quen nhau bao lâu ?

Lương Mục Chi thế mà lại giấu giếm kỹ đến vậy.

Khoảng hơn một tháng trước khi cô gặp ở nhà họ Lương, nội Lương còn nửa đùa nửa thật hỏi định bao giờ rước Chi T.ử về dinh khiến cô đỏ bừng cả mặt, cô vẫn nhớ rõ câu trả lời của khi .

đáp lời nội Lương rằng: “Ông nội à, vội vàng quá đ. Ít nhất cũng đợi Tiểu Chi T.ử tốt nghiệp đã chứ.”

Sự hiểu lầm của cô cứ thế ngày một sâu sắc thêm trong thái độ lập lờ của , cô thường xuyên ảo tưởng rằng đối với chắc c cũng là một sự tồn tại khác biệt.

Nhưng hiện tại, cô cảm th và cô là một trò đùa tai hại.

Cô kh thể cười nổi, chỉ l ện thoại ra và cúi đầu : “Kh đâu để em tìm khách sạn khác qu đây.”

Trần Tịnh hiến kế: “Chúng sẽ tìm trên ện thoại giúp cô còn cô mau xuống lầu ra ngoài xem gần đây khách sạn nào khác kh. Nếu chúng đặt được thì sẽ gọi cho cô, chúng ta chia nhau ra hành động sẽ hiệu quả hơn.”

Hứa Chi kh ngốc, rõ ràng Trần Tịnh đang muốn đuổi khéo cô.

Cô cũng chẳng muốn nán lại nơi này thêm phút giây nào nữa nên xoay thẳng ra ngoài.

“Khoan đã, đưa em...” Lương Mục Chi chưa nói hết câu thì Trần Tịnh đã kéo tay lại.

đang bị thương mà còn chạy lung tung cái gì, lo mà nghỉ ngơi ...”

Những lời phía sau Hứa Chi kh còn nghe th nữa, cô bước ra ngoài và đóng sầm cửa lại.

Vừa bước ra khỏi khách sạn thì hơi lạnh đã ập thẳng vào mặt, cả đất trời dường như bị bao phủ bởi những tấm màn voan trắng xóa đang nhảy múa loạn cuồng.

Hứa Chi quấn chặt chiếc áo khoác mỏng m, vài b tuyết rơi vương trên hàng mi dài của cô tan chảy ngay trong cái chớp mắt, tựa hồ như một giọt lệ rơi.

/Truyện được đăng bởi FB Góc Truyện Của Yên. Theo dõi fanpage để cập nhật nh nhất!/


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...