Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?”
Kh gian tối tăm bỗng chốc được thắp sáng.
Thứ Hứa Chi cầm trong tay là một chiếc đèn pin bỏ túi, màu đen, dài chừng tám chín phân, phát ra chùm sáng màu vàng cam dìu dịu, kh gây chói mắt.
Cô đưa chiếc đèn pin cho Lương Cẩm Mặc: “Cái này cho .”
Lương Cẩm Mặc kh nhúc nhích, tầm mắt chuyển từ chiếc đèn pin lên khuôn mặt cô, đáy mắt tràn đầy sự cảnh giác.
Tay Hứa Chi vẫn lơ lửng giữa kh trung, chút ngượng ngùng, cô nói: “Ở đây tối quá, sau này cứ giữ l cái này, lỡ bị nhốt vào đây nữa thì cái này chiếu sáng sẽ kh sợ nữa.”
Việc Phó Uyển Văn muốn nhốt Lương Cẩm Mặc thì cô kh cản được, những gì cô thể làm hạn chế.
Lương Cẩm Mặc vẫn im lặng kh nói một lời.
Hứa Chi hết cách đành đặt chiếc đèn pin xuống đất. Cô vốn định xin lỗi chuyện xé bài thi lần trước nhưng chẳng thèm để ý đến cô nên cô cũng kh thể tiếp tục diễn vai độc thoại được nữa.
“Em xuống đây.” Cô do dự vài giây thêm lần nữa: “ đừng ngồi mãi dưới đất, nền đất ẩm lắm.”
Lương Cẩm Mặc vẫn kh nói gì, cô ngượng ngập lui ra ngoài, trong lòng đấu tr tư tưởng xem nên thả ra kh?
Nhưng cô là cái thá gì chứ? Cô vẫn chỉ là một đứa trẻ cũng kh nhà họ Lương, cô chưa bao giờ dám làm trái ý lớn, nếu Phó Uyển Văn biết cô lén thả Lương Cẩm Mặc ra thì chắc c sẽ tức giận.
Cuối cùng cô vẫn đóng cửa lại và cài chốt cẩn thận.
Chỉ làm b nhiêu chuyện mà cứ như ăn trộm, cô quay lại tầng dưới nhưng kh thể nào hòa nhập vào kh khí vui vẻ của các bạn học được nữa. Trong đầu cô cứ hiện lên hình ảnh căn phòng tối tăm và Lương Cẩm Mặc đang co ro trong góc tường.
Đêm đó Hứa Chi ngủ kh ngon, sáng sớm tinh mơ đã bị tiếng chu ện thoại đ.á.n.h thức.
Lương Mục Chi chạy đến trường tìm cô.
Lương Mục Chi dường như lượng vô tận, này thậm chí còn chẳng bao giờ ngủ nướng.
Hứa Chi buồn ngủ, cô dậy vệ sinh cá nhân xuống lầu, liếc mắt cái đã th ngay chiếc Ferrari màu x đậu dưới ký túc xá.
Màu sắc và kiểu dáng xe đều bắt mắt khiến sinh viên qua lại dưới lầu đều ngoái .
Lương Mục Chi đứng dựa vào thân xe, đẹp trai, dáng cao ráo, khung cảnh vô cùng mãn nhãn, đường hoàng tận hưởng ánh ngưỡng mộ của qua đường.
Hứa Chi bỗng nhiên kh muốn tới đó, thậm chí còn muốn quay đầu bỏ chạy.
“Tiểu Chi Tử!” Lương Mục Chi vẫy tay gọi cô.
“...” Cô kiên trì bước tới: “ lại lái xe vào tận trong trường thế này... Mà chiếc xe này mới à? em chưa th bao giờ.”
“ cá cược với ta, tg được trong cuộc đua đ, đẹp kh? Chiếc này là phiên bản giới hạn toàn cầu đ nhé.” vỗ vỗ vào thân xe đầy vẻ đắc ý:
“Đi nào, đưa em ăn.”
Hứa Chi vội vàng từ chối: “Kh cần đâu.”
Cô đã bị ám ảnh với việc ăn cùng , khó bảo đảm giữa chừng lại kh lòi ra thêm một Trần Tịnh nữa.
Lương Mục Chi thấu suy nghĩ của cô liền bảo: “Hôm nay chỉ hai đứa thôi.”
Hứa Chi nghĩ ngợi một chút lại càng cảm th kh nên : “Thôi bỏ , hôm nay em tự học, sắp thi nên em bận lắm.”
Vẻ mặt Lương Mục Chi nhạt đôi chút: “Vẫn còn giận à?”
Hứa Chi cảm th kh đang giận mà chỉ là hơi bất lực.
Lương Mục Chi th cô kh nói gì bèn tiếp lời: “Hôm nay đặc biệt đến thay mặt Trần Tịnh xin lỗi em. Tính cô thẳng t bộc trực, nói năng kh chú ý, em đừng để bụng nhé.”
Hứa Chi im lặng vài giây nói với giọng ệu trịnh trọng hơn: “Lương Mục Chi, thể đừng đến trường tìm em nữa được kh?”
Lương Mục Chi sững sờ.
“Bây giờ đã bạn gái , nên giữ khoảng cách với những bạn khác giới, hơn nữa...”
Cô liếc chiếc xe mà l làm tự hào nói:
“ phô trương đến trường tìm em thế này, các bạn học của em th sẽ nghĩ gì đây? M năm qua họ đều tưởng là bạn trai của em, em kh muốn để mọi hiểu lầm nữa.”
Lương Mục Chi vẫn còn hơi ngẩn ngơ.
Hứa Chi giống như chú cừu non ngoan ngoãn, kh chút gai góc nào, trước đây dễ dỗ dành, lần này đã đặc biệt đến xin lỗi mà kh ngờ cô lại chẳng nể mặt chút nào.
cau mày, đang định nói gì đó thì bị một tiếng gọi cắt ngang.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chi Tử!” Dương Tuyết vừa chạy bộ buổi sáng xong tới, làm như kh th Lương Mục Chi mà nói với Hứa Chi:
“ ăn sáng chưa? Tớ giữ chỗ ở thư viện đ, thôi, chúng tự học.”
Hứa Chi nghĩ đây đúng là cơ hội tốt, vội vàng nói với Lương Mục Chi: “Em tự học đây.”
Lương Mục Chi sang Dương Tuyết, một thiếu gia như chưa từng bị ai ngó lơ như thế này bao giờ nên kh nhịn được mà lên tiếng:
“Dương Tuyết.”
Dương Tuyết làm như lúc này mới nhận ra sự hiện diện của thứ ba, liếc , khóe môi nhếch lên mang theo vẻ châm biếm:
“Hóa ra là Lương thiếu gia à, bận rộn như lại thời gian đến đây thế này.”
Lương Mục Chi cũng chẳng giữ nổi vẻ mặt hòa nhã nữa, hỏi vặn lại:
“Cô ý gì? ý kiến gì với thì nói thẳng, đừng mà giọng ệu mỉa mai.”
Tính Hứa Chi mềm mỏng, luôn dĩ hòa vi quý nên cô kéo nhẹ áo Dương Tuyết ra hiệu bỏ qua.
Thế nhưng Dương Tuyết lại là gai góc, những lời kh nói ra thì kh chịu được, cô trừng mắt Lương Mục Chi và nói thẳng thừng:
“ thì ý kiến gì với được chứ? Nạn nhân cũng đâu là .”
“Trong hơn ba năm qua, cả đống trai tốt muốn theo đuổi Chi T.ử nhưng đều vì mà bị dọa chạy mất dép. Con gái nhà ta thì đang tận hưởng tình yêu ngọt ngào, chỉ Chi T.ử ở trường sống chẳng khác gì ni cô.”
Hứa Chi thầm nghĩ cũng đâu đến nỗi t.h.ả.m như vậy...
Điều khiến cô đau khổ kh là m năm qua cô sống một mà là cô cứ ngỡ cũng tình cảm với thì ra trong lòng lại chẳng hề cô.
Cô kéo tay Dương Tuyết: “Đi thôi, chúng lên lầu l sách tự học.”
Hứa Chi muốn dĩ hòa vi quý nhưng vị thiếu gia Lương Mục Chi này lại kh chịu, cảm th Dương Tuyết thật vô lý nhưng những chuyện cần giải thích rõ ràng:
“Đừng vội, nói cho rõ ràng đã, chẳng sợ Tiểu Chi T.ử bị m thằng con trai lăng nhăng lừa gạt ? làm vậy là muốn tốt cho cô .”
“Ồ wow.” Dương Tuyết cười khẩy:
“Lý do cao thượng quá nhỉ, thế bao giờ nghĩ cho chưa? cứ tự nhận là bạn trai như thế, nhỡ đâu thích thì làm , chẳng sẽ bị phá đám à? đang hủy hoại hạnh phúc của đ!”
“Cô làm gì !” Lương Mục Chi thực sự nổi giận.
Sáng sớm tinh mơ đã lái xe đến đây muốn mời Hứa Chi ăn, xin lỗi cô, kết quả liên tiếp vấp hai cái nh lại còn bị Dương Tuyết tạt cho gáo nước bẩn, kh nhịn nổi nữa.
Xung qu vài sinh viên ngang qua ngoái nhưng cũng chẳng thèm quan tâm.
Dương Tuyết cũng hăng m.á.u trừng mắt : “Trước đây kh kh nghĩa là bây giờ và sau này kh !”
“Đợi cô thích, ...” khựng lại.
Đây lại là một vấn đề mà chưa từng cân nhắc, trong mắt Hứa Chi giống như một cô em gái ngây thơ chưa trải sự đời, khó tưởng tượng cô sẽ thích đàn nào.
Nhưng tình thế trước mắt kh cho phép suy nghĩ kỹ, nói theo bản năng:
“Nếu , đương nhiên sẽ chúc phúc cho cô ...”
Lúc này Hứa Chi - nãy giờ can ngăn kh thành - bỗng lên tiếng: “ .”
Lương Mục Chi sững .
Dương Tuyết cũng quay sang Hứa Chi.
Hứa Chi thẳng vào mắt Lương Mục Chi, giọng kh cao nhưng rõ ràng:
“Em thích .”
Lương Mục Chi c.h.ế.t lặng, đầu tiên là cau mày, ánh mắt như thể kh hiểu, ngay sau đó khóe môi giật giật một cách khó khăn:
“Tiểu Chi Tử, em nói linh tinh cái gì thế...”
“Em nói em thích , ều này khó hiểu lắm ?” Giọng Hứa Chi bình tĩnh:
“Hiện tại cũng thích , chắc cũng hiểu được tâm trạng của em.”
Đầu óc Lương Mục Chi trống rỗng, phản xạ ều kiện nói: “Kh thể nào, em chưa bao giờ nói với cả.”
Hứa Chi vốn chẳng bí mật gì, cô như qua tờ gi trắng, trước đây bọn họ ngày nào cũng ở bên nhau, kể cả sau khi lên đại học tách ra thì ngày nào cũng gọi ện hoặc n tin WeChat, chưa từng nghe cô nhắc đến trai nào.
Hứa Chi thở dài: “Chúng ta chỉ là bạn bè, đâu chuyện gì cũng báo cáo với nhau, chuyện giữa và Trần Tịnh chẳng đợi đến khi xảy ra chuyện mới nói cho em biết đ thôi?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.