Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn
Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh
Hai cùng nhau xuống lầu, Lương Cẩm Mặc hỏi Hứa Chi cần đưa về kh.
Cô nào còn mặt mũi đâu mà làm phiền thêm nữa, vội vàng xua tay: “Em tự bắt xe là được ạ.”
Lương Cẩm Mặc gật đầu: “Đi đường cẩn thận.”
Hứa Chi xoay bước , mặc chiếc áo phao vào quả nhiên kh còn th lạnh nữa. Cô cúi đầu về phía ểm đón taxi, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.
Sinh nhật của Lương Cẩm Mặc hình như là vào mùa hè.
một mùa hè nọ, dường như kh thể chịu đựng nổi cảnh bị bắt nạt ở trường và sự ghẻ lạnh ở nhà họ Lương thêm nữa, đã âm thầm bỏ nhà ra .
Sau này Hứa Chi nghe nói tìm mẹ ruột của .
“Nghe đâu hôm đó là sinh nhật nó, chắc là nghĩ mẹ nó sẽ tổ chức sinh nhật cho.”
Lương Mục Chi khi nhắc đến chuyện này lập tức cười khinh khỉnh:
“Kết quả là mụ tiểu tam kia chẳng nói chẳng rằng đuổi nó ra khỏi cửa, hại nó đứng c.h.ế.t trân bên ngoài cả đêm cũng kh được vào nhà. Đến hôm sau mẹ nó mua vé xe tống cổ nó về lại Bắc Thành, nó đành vác mặt quay về, tr y hệt con ch.ó nhà tang...”
Đám trẻ mười m tuổi cười ồ lên, Hứa Chi đứng giữa những tiếng cười đầy ác ý chỉ lặng lẽ cúi đầu, cô kh cách nào cười nổi.
Lương Cẩm Mặc ở nhà họ Lương đương nhiên chẳng ai tổ chức sinh nhật cho, tìm mẹ cũng kh biết nhận được nổi một câu chúc mừng sinh nhật hay kh.
Cô vẫy một chiếc taxi, trước khi lên xe, cô thầm nghĩ năm nay thì kh kịp nhưng năm sau nhất định cô sẽ tặng một món quà sinh nhật.
Chiếc taxi lao vút , cô kh hề th Lương Cẩm Mặc vẫn đứng đó chưa rời .
Đôi mắt đen thẫm vẫn luôn dõi theo cô từ lúc bóng lưng cô cho đến khi theo chiếc taxi, mãi đến khi kh còn th gì nữa mới thu lại ánh mắt, xoay rời .
Hứa Chi trở về ký túc xá trường, bạn cùng phòng là Dương Tuyết lập tức trêu chọc:
“Đi đêm kh về nha Chi Tử, tiến triển mới với trai Mục Chi của kh?”
Hai là bạn thân, lần trước Lương Mục Chi đến trường tìm Hứa Chi đã đặc biệt mời cô và cả Dương Tuyết ăn, trong bữa tiệc còn nói những lời đầy ẩn ý:
“Dương Tuyết, em giúp một việc nhé, chăm sóc Tiểu Chi T.ử nhiều một chút, cô chuyện gì thì em cứ gọi ện cho .”
Dương Tuyết lúc đó bảo: “Chi T.ử ngoan thế này thì chuyện gì được chứ.”
Lương Mục Chi đáp: “Chính vì ngoan nên mới cần tr chừng kỹ, con trai ở đại học xấu xa nhiều lắm, đừng để ai bắt c mất Tiểu Chi T.ử của chúng ta.”
Dương Tuyết che miệng cười đầy ẩn ý lại đưa tay chọc nhẹ Hứa Chi: “Nghe th chưa? trai Mục Chi của sợ chạy theo khác đ.”
Ai mà ngờ được, bây giờ Hứa Chi chưa chạy thì Lương Mục Chi đã chạy theo khác mất .
Đối mặt với câu hỏi của Dương Tuyết, Hứa Chi chỉ th xấu hổ, một lúc lâu sau mới mở miệng:
“Kh đâu... Tớ và Lương Mục Chi kh quan hệ kiểu đó, cũng biết mà, chưa bao giờ tỏ tình với tớ.”
Dương Tuyết vẫn chưa hiểu rõ tình hình nên vẫn cười nói: “Tỏ tình hay kh thì quan trọng gì, đằng nào bố mẹ hai bên cũng đã chốt là hai sẽ cưới nhau .”
Hứa Chi ngồi xuống ghế, hít một hơi thật sâu:
“Dương Tuyết, tớ và Lương Mục Chi thật sự kh một đôi. bạn gái , tối qua vì bạn gái mà đ.á.n.h nhau bị tạm giam, tớ chỉ đến giúp làm thủ tục bảo lãnh thôi. Sau đó tớ cũng kh ở cùng , thuê phòng với bạn gái còn tớ thì ngủ nhờ chỗ một bạn khác.”
Dương Tuyết sững sờ.
Hồi lâu sau, cô mới nhíu mày: “Lương Mục Chi... bạn gái ?”
Hứa Chi gật đầu.
“Kh nói với ?”
Hứa Chi gật đầu: “Tớ cũng mới biết tối qua thôi.”
Dương Tuyết mất một lúc để tiếp nhận th tin, giọng nói bỗng cao lên một t:
“ ta đùa kiểu gì vậy? Trước đây rảnh rỗi hay bận rộn cũng đến trường mời cả phòng ăn, mọi đều mặc định là bạn gái ta. m nam sinh hỏi thăm muốn tán tỉnh đều bị mọi chặn họng đuổi về, giờ ta lại cặp kè với phụ nữ khác?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dương Tuyết kh nói thì thôi, vừa nói ra Hứa Chi càng th khó chịu, vành mắt đỏ hoe.
Cô c.ắ.n chặt môi, cảm th chẳng khác nào một con ngốc.
“Tớ bảo này, kh khéo Lương Mục Chi ngay từ đầu đã là một cái ều hòa trung tâm, đâu cũng rắc thính chơi đùa mập mờ đ?” Dương Tuyết hỏi.
Hứa Chi lắc đầu: “Tớ... tớ cũng kh biết nữa.”
Cô vốn nghĩ kh vậy, vì cho đến tận cấp ba cô và Lương Mục Chi đều học cùng trường, đâu kiểu “trai ấm áp” trong mắt các nữ sinh, nhưng giờ cô cũng chẳng dám chắc nữa.
Cô tự cho rằng hiểu nhưng kết quả là đã chơi cô một vố đau ếng.
Sắp đến cuối kỳ nên trường cơ bản đã hết tiết, sinh viên đều đang gấp rút ôn tập để thi cử, Hứa Chi cũng ôm sách vở lên thư viện nhưng đầu óc rối bời, một chữ cũng kh vào đầu.
Cả ngày trôi qua trong trạng thái mơ hồ, đến tối, cô nhận được tin n WeChat của Lương Mục Chi.
Lương Mục Chi: [Em nói chuyện đ.á.n.h nhau vào đồn với bố mẹ à?]
Bình thường Lương Mục Chi ít khi n tin chữ, thích gọi ện thoại trực tiếp hơn, mỗi lần bắt máy đều sẽ thân thiết gọi một tiếng “Tiểu Chi Tử”.
Giờ đột nhiên gửi một tin n thế này khiến trong lòng cô d lên chút bất an, cô gõ chữ trả lời: [Kh , vậy ạ?]
Lương Mục Chi: [Họ biết , đang ngồi trên xe, chuẩn bị về nhà nghe c.h.ử.i đây.]
Trái tim Hứa Chi chùng xuống, vội vàng n lại: Em kh nói đâu, hai bác lại biết được chứ?
Lương Mục Chi: [ quỷ mới biết.]
Hứa Chi cầm ện thoại chằm chằm vào ba chữ kia, kh biết do cô quá nhạy cảm hay kh mà cứ cảm th lời nói đầy vẻ ám chỉ.
Lương Mục Chi: [Em giúp một việc được kh?]
Trong lòng Hứa Chi dự cảm chẳng lành.
Lương Mục Chi: [ nghe giọng ệu bố mẹ thì vẻ họ đã biết đ.á.n.h nhau vì một cô gái. Họ hỏi là ai nhưng kh dám nói, nếu họ biết cô gái đó là Trần Tịnh thì cô chưa kịp chính thức ra mắt đã để lại ấn tượng xấu.]
[Vì thế hai đứa thể thống nhất lời khai, nói là lúc và em bar chơi kẻ qu rối em nên mới ra tay đ.á.n.h được kh?]
Thật ra Hứa Chi cũng kh quá ngạc nhiên.
Hồi cấp hai, nhà Lương Mục Chi kh cho chơi game trên máy tính ở nhà nên thường lén ra tiệm net chơi.
Để tránh bị bố mẹ phát hiện, thường kéo Hứa Chi cùng, sau đó về nói dối bố mẹ là cùng cô đến nhà sách.
Chiêu này hiệu nghiệm, đến mức lên cấp ba, hễ muốn trốn học chơi là lại lôi cô ra làm tấm bình phong.
Hứa Chi ngoan nên cha mẹ Lương cực kỳ tin tưởng cô, chỉ cần cô mở miệng là họ sẽ tin ngay những lời nói dối của Lương Mục Chi.
Tuy nhiên tình huống lần này lại khác, lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh. Mặc dù trong chuyện này Trần Tịnh cũng là nạn nhân nhưng suy cho cùng trận đ.á.n.h nhau đó là vì cô ta mà ra.
Chẳng ai muốn tự dưng đeo cái d oan ức vào , Hứa Chi úp ện thoại xuống bàn, đưa mắt vào trang sách cố gắng tập trung đọc.
Điện thoại liên tục rung lên, cô nhắm mắt lại lại cầm lên xem.
Lương Mục Chi: [Làm ơn mà, em biết bố mẹ đối xử với em tốt thế nào, nếu đ.á.n.h nhau vì em thì họ sẽ kh trách phạt quá nặng đâu, hơn nữa Trần Tịnh cũng đỡ bị mất ểm trong mắt họ.]
Lương Mục Chi: [ cũng hết cách , Tiểu Chi Tử, em giúp lần này , coi như nợ em một ân huệ.]
Lương Mục Chi: [Nếu em thật sự kh muốn thì thôi vậy, coi như chưa nói gì.]
Theo trực giác, Hứa Chi khẳng định câu cuối cùng này đã mang theo tính khí thiếu gia quen thói của .
Tính tình Lương Mục Chi vốn chẳng tốt đẹp gì nhưng đối với Hứa Chi vẫn luôn hòa nhã, tính Hứa Chi lại mềm mỏng nên bao năm qua giữa hai ít khi xảy ra mâu thuẫn.
Hứa Chi đã kh còn nhớ nổi lần cuối cùng hai giận nhau là khi nào nhưng hiện tại, Lương Mục Chi vì Trần Tịnh mà đang giận lẫy với cô.
Ngón tay cô dừng lại trên khung soạn thảo, hồi lâu sau màn hình ện thoại tối sầm lại, cô bực bội ném ện thoại sang một bên.
/Truyện được đăng bởi FB Góc Truyện Của Yên. Theo dõi fanpage để cập nhật nh nhất!/
Chưa có bình luận nào cho chương này.