Đứa Con Bị Chối Bỏ Và Sáu Năm Muộn Màng Của Người Cha
Chương 2
02
Thời gian thứ tàn nhẫn nhất, cũng nhân từ nhất.
Nó dùng sáu năm để nhổ cái tên Cố Ngôn khỏi trái tim , chỉ để một vết sẹo mơ hồ.
Cũng dùng sáu năm để biến một đứa trẻ còn đỏ hỏn, oe oe, thành một học sinh lớp một đeo cặp nhỏ, bước những bước chân ngắn ngủn đến trường.
đặt tên cho con Trần Nặc.
Chữ “Nặc” trong lời hứa đáng giá ngàn vàng.
Đó lời hứa dành cho chính .
Sáu năm , khổ thật sự khổ.
Một khám thai. khác đều chồng cùng, chỉ thể tự đỡ eo xếp hàng.
Khi ký giấy đồng ý phẫu thuật sinh nở, ở mục nhà, ký tên .
Y tá một cái, ánh mắt chút thương hại. chỉ nhếch môi, gì.
Khi cơn đau chuyển ập đến, đau đến gần như ngất , cắn chặt môi, kêu một tiếng.
Bởi vì , kêu cũng vô ích. Sẽ chẳng ai đau lòng nắm lấy tay .
Con sinh , vàng da, sốt, đau bụng quặn từng cơn. ôm con thức trắng hết đêm đến đêm khác.
khó khăn nhất nửa đêm con viêm thanh quản cấp, khó thở, khuôn mặt nhỏ tím tái.
ôm con lao xuống lầu như phát điên. bắt taxi, cuối cùng quỳ giữa đường, chặn một chiếc xe riêng .
Khi ký giấy thông báo nguy kịch trong bệnh viện, tay run đến mức cầm nổi bút.
Bác sĩ hỏi :
“Bố đứa bé ? Lúc để một cô gánh vác?”
ngọn đèn đỏ sáng lên phòng cấp cứu, cảm giác như ánh sáng cả thế giới đều tắt ngấm.
: “ chết .”
Từ ngày đó trở , trong lòng , Cố Ngôn một chết.
May mà Trần Nặc vượt qua .
làm nuôi con, làm cha làm .
Từ một nhân viên mới làm còn nấu cơm, biến thành một nữ chiến binh năng, nấu hơn chục món ăn dặm, sửa ống nước, bóng đèn.
thời gian buồn xuân thương thu, thời gian tự oán trách .
Cuộc sống đẩy về phía , chỉ thể tiếp, thể đầu.
Xem thêm: Bà Mẫu Định Vu Oan Ta Thông Dâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hôm nay ngày đầu tiên Trần Nặc tiểu học.
mặc cho con bộ đồng phục mới, áo sơ mi trắng, quần short xanh, chỉnh trang cho con thật sạch sẽ gọn gàng.
Con đeo chiếc cặp màu xanh to so với , ngẩng khuôn mặt nhỏ lên với . Đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
“ ơi, nhanh thôi, đừng để trễ học!”
“.”
nắm bàn tay mềm mại con, con đường rợp bóng cây đầy nắng.
Trong lòng một cảm giác chua xót và tự hào thành lời.
Con trai lớn .
Cổng trường đông nghịt , phụ đưa con học.
đưa con đến cửa lớp, xổm xuống chỉnh cổ áo cho con.
“Nặc Nặc, lớp lời cô giáo, hòa thuận với các bạn, ?”
“Con !”
Con trả lời thật to, đó hôn lên má một cái.
“ tạm biệt!”
“Tạm biệt con yêu.”
bóng lưng bé nhỏ con hòa dòng , mãi đến khi còn thấy nữa mới xoay định rời .
Ngay khoảnh khắc , bước chân như đóng đinh tại chỗ.
Cách đó xa, một chiếc Bentley màu đen đang đỗ bên đường, cực kỳ nổi bật.
Bên cạnh cửa xe một đàn ông.
Vest chỉnh tề, dáng cao thẳng, chiếc Patek Philippe cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo nắng.
Thời gian như đóng băng ngay giây phút đó.
Sáu năm .
Bạn thể thích: Chồng Dẫn Tiểu Tam Đi Du Lịch Tôi Bán Luôn Nhà - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
tưởng quên dáng vẻ .
khoảnh khắc xuất hiện, gương mặt khắc sâu trong xương tủy vẫn lập tức hiện rõ.
Cố Ngôn.
ở đây?
dường như đang chờ ai đó, ánh mắt lướt qua cổng trường.
đó, tầm mắt vượt qua dòng , rơi xuống .
, .
một đứa trẻ khác chạy ngang qua , chuẩn cổng trường.
Ánh mắt dõi theo đứa bé đó, mặt mang theo nụ gần như dịu dàng mà từng thấy.
Một bé gái mặc váy công chúa lao lòng :
“Bố!”
cúi bế cô bé lên, trong mắt tràn đầy cưng chiều.
thấy một phụ nữ dịu dàng xinh bước xuống từ phía bên chiếc Bentley.
Cô cầm cặp sách bé gái, đến bên cạnh , mật chỉnh cà vạt cho .
Một nhà ba vui vẻ hòa thuận, giống như một bức tranh tinh xảo.
Hóa con cũng học ở đây.
tự giễu một tiếng, kéo vạt áo, xoay rời .
Chúng sớm còn cùng một thế giới.
“Trần Hi?”
Một giọng ngập ngừng, chắc chắn vang lên phía .
Cơ thể cứng đờ.
Đừng đầu.
tự nhủ trong lòng.
nhanh lên.
chân như đổ chì, thể nhúc nhích.
Cuối cùng, vẫn chậm rãi xoay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.