Đứa Con Dự Phòng
Chương 1:
út gặp tai nạn, cắt bỏ một quả thận.
Bà ngoại khóc kh thành tiếng trong phòng bệnh.
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ , "Tú Mai, con hiến một quả thận cho em trai con được kh?"
Cả phòng bệnh lập tức im lặng.
Đến hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng.
Tú Mai là ai?
Tú Mai là mẹ .
Lúc này, bà đang ngây Bà ngoại, kh thể tin được.
"Mẹ, mẹ nói gì vậy?"
Nước mắt Bà ngoại rơi càng lúc càng nhiều, "Em trai con mới hơn bốn mươi tuổi thôi, nó còn cả một gia đình lớn nuôi, giờ mất một quả thận thì sau này làm ..."
"Tú Mai, con kh thể th c.h.ế.t mà kh cứu chứ, nó là em trai ruột của con mà."
Mẹ há hốc miệng, mãi mới cất được giọng.
"Mẹ, mẹ đừng lo lắng."
"Bác sĩ vừa nói , Kiến Minh tuy mất một quả thận, nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng tốt thì kh cả."
"Sau này..."
Bà ngoại đột ngột hất tay mẹ ra, nước bọt b.ắ.n tung tóe trong kh khí.
"Bác sĩ? Bác sĩ thì biết gì!"
" khác đều hai quả thận, Kiến Minh của mẹ dựa vào cái gì mà chỉ một? Dựa vào cái gì mà thua kém ta?"
Dì cả cũng hùa theo bên cạnh, "Tú Mai, lời mẹ nói cũng lý."
"Kiến Minh mất một quả thận, sau này kh biết sẽ bị ta nói ra nói vào thế nào, em là chị ruột lẽ nào cam tâm em trai bị bắt nạt?"
"Phụ nữ mà mất một quả thận thì kh đâu, hơn nữa Tiêu Bác nhà em thương em như thế, sau này chắc c sẽ chăm sóc em chu đáo."
Bà ngoại nước mắt giàn giụa, "Tú Mai, coi như con giúp mẹ ."
"Được kh con?"
vứt hộp cơm trên tay xuống, x lên c mẹ lại phía sau.
"Bà ngoại, bà nói út mất một quả thận thì kh sống nổi, vậy mạng sống của mẹ cháu thì bà kh cần quan tâm ?"
"Dì cả cũng là con gái của bà, cũng là chị ruột của út, bà kh nghĩ đến việc để dì hiến thận?"
Dì cả nghe th tên , cuống quýt nhảy dựng lên.
" lại bắt hiến?!"
" sức khỏe kh tốt, kh hiến."
Bà ngoại l lại tinh thần, vội vàng xua tay từ chối.
"Dì cả con kh được đâu, dì còn sự nghiệp riêng, dì còn chăm lo gia đình..."
nghe mà tặc lưỡi liên tục, "Bà ngoại, bà lo cho đứa út nhất, lại thương đứa lớn là dì cả, hóa ra chỉ còn mẹ cháu là đứa ở giữa kh được bà thương yêu, cũng kh được bà quan tâm ?"
Bà ngoại trừng mắt, mặt đỏ bừng vì tức giận, "Mày tránh ra, chuyện lớn con nít đừng xen vào, bảo mẹ mày ra nói chuyện với tao."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Tao là mẹ nó, nó nghe lời tao!"
"Cạch" một tiếng, cửa phòng bệnh từ ngoài được mở ra.
"Ai là nhà Đường Kiến Minh?"
"Ra ngoài th toán viện phí."
Lời y tá vừa dứt, những đang tụ tập xung qu lập tức tản sạch.
Họ nhau, kh ai hé răng.
Còn Dì cả, sợ rằng quả thận của bị nhòm ngó, đã sớm rón rén, hai bước thành một, trốn tít vào góc xa nhất.
Tay bà ta che chặt chiếc túi xách hàng hiệu bên h.
Bà ngoại lau nước mắt, ra lệnh cho mẹ , "Tú Mai, chuyện cái thận lát mẹ con nói sau, con giúp em trai con tạm ứng tiền viện phí ."
"Đợi em trai con tỉnh lại, mẹ sẽ bảo nó trả lại tiền cho con."
lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y mẹ đang định thò vào ví, "Bà ngoại, th toán thì được, nhưng cụ thể bao giờ mới trả?"
Bà ngoại kh vui, đập bàn, "Thì sẽ trả thôi, còn thiếu thốn gì nhà các con chút tiền này ?"
l ra cuốn Sổ ghi nợ trong túi, "Cháu cũng kh muốn làm vậy, nhưng Bà ngoại lần nào bà cũng để mẹ cháu tạm ứng. Tiền mua nhà chúng ta cho út vay mười năm trước chưa trả, tiền mở cửa hàng cho Dì cả vay tám năm trước dì cũng chưa trả, còn sáu năm trước..."
Quá nhiều chuyện, kh thể đọc hết, dứt khoát trải cuốn sổ ghi nợ ra trước mặt mọi .
Cuốn sổ kh lớn, nhưng giờ đã viết đầy bảy trang.
Các khoản chi phí trên đó, lớn thì tiền đặt cọc mua nhà, nhỏ thì học phí linh tinh của con cái.
út và Dì cả gần như mỗi chiếm một nửa.
Những xem qua xì xào bàn tán.
"Từng khoản thì kh nhiều, nhưng cộng lại thì kh ít đâu."
"Kh ngờ, Tú Nhã sống sung túc như vậy mà lại dám ngửa tay mượn em gái ruột 1 triệu đồng kh trả?"
"Kiến Minh cũng thế, ngày nào cũng ăn ngon mặc đẹp bên ngoài, mà kh hề nghĩ đến việc trả nợ cho chị gái ."
Bà ngoại tức đến run cả ngón tay, "Tất cả là một nhà, mày thể so đo từng ly từng tý như thế?!"
chỉ vào cuốn sổ, "Bà ngoại, dù thì nhà cháu hết tiền . Bà hay nói Dì cả là thành đạt nhất, hay là bà bảo dì tạm ứng trước ."
"Đợi út tỉnh lại trả lại cho dì là được mà."
Bà ngoại còn muốn tìm mẹ , nhưng ánh mắt chạm cuốn Sổ ghi nợ liền mất hết nhuệ khí.
"Tú Nhã, hay con tạm thời..."
Dì cả lập tức phóng ra cửa, chạy biến kh ngoảnh đầu lại.
"Mẹ! Tiểu Huy hình như sắp tan học , hôm nay bố nó kh nhà, con đón nó trước đây."
"Mọi cứ nói chuyện, lát nữa con quay lại thăm Kiến Minh."
Y tá lại đến giục thêm lần nữa, " nhà cần th toán viện phí."
Những thân còn lại sợ ví tiền của bị nhòm ngó, để lại vài câu nh chóng chạy trốn hết.
Bà ngoại kh cam lòng, bắt đầu than vãn với mẹ .
"Tú Mai, tao già , nuôi ba đứa chúng mày lớn chừng này kh dễ dàng gì, tao ểm nào lỗi với mày đâu, mà mày lại để con gái mày sỉ nhục tao như thế."
"Em trai mày còn đang nằm trên giường bệnh, mày là chị mà đến chút tiền này cũng kh nỡ bỏ ra."
Chưa có bình luận nào cho chương này.