Đứa Con Ngoan Tội Lỗi
Chương 1:
1
Lúc nhận được tin dữ của chị, đang ngồi vét nốt bát cơm nguội thừa.
Chị nói bơi về sẽ lén mua sườn về cho . đã đói đến mức kh đợi nổi nữa .
Mẹ nhận ện thoại, cứ ngỡ là chị gọi, bà gào lên ch.ói lói:
"Cái con r này, m giờ ! còn chưa vác mặt về nấu cơm, định để tao ch/ết đói đ à!"
Cho đến khi đầu dây bên kia tự xưng là cảnh sát.
Mẹ đang xoa quân bài mạc chược, sợ nghe nhầm, bà đứng phắt dậy ra sát cửa sổ:
"Cái gì? Cái gì cơ?"
"Chắc c là nhầm ..."
Bố cũng từ c ty hớt hải chạy về, chuẩn bị đưa mẹ đang khóc lóc t.h.ả.m thiết nhận xác.
cũng muốn . Dù thế nào cũng gặp chị, kh tin vào những lời quái ác đó!
Nhưng bố bảo ở nhà đợi. Trước khi khóa trái cửa, vung chân đá mạnh một cái khiến ngã lăn ra đất.
"Cút!"
"Nếu mày cùng nó thì đã chẳng xảy ra chuyện! Đồ chổi, ch/ết thì ch/ết , nuôi cái loại như mày tích sự gì!"
2
Chị tên là Bối San San.
Chị là "con nhà ta" nức tiếng trong khu tập thể. Chị xinh xắn, học giỏi, làm gì cũng đâu ra đ, từ nhỏ đến lớn chưa từng để bố mẹ bận tâm nửa lời.
Chị là đứa con gái siêng năng nhất thế gian này. Mỗi sáng, dù tối hôm trước thức khuya đến đâu, chị cũng lầm lũi dậy sớm chuẩn bị cơm nước cho cả nhà. Ăn xong lại rửa bát, lau nhà sạch bóng.
Sau đó, mặc kệ tiếng mạc chược ồn ào ngoài phòng khách, chị ngồi vào bàn học tập trung cao độ đến tận rạng sáng.
Nếu những ều đó đã đủ để chị trở thành "con nhà ta" trong mắt các phụ , thì những thao tác sau đây của chị thực sự đã khiến lũ trẻ trong khu tập thể này đồng loạt phát ên.
Đúng 7 giờ sáng, chị bò dậy làm bữa sáng cho bố mẹ, l đúng 5 đồng tiền cố định để trong tủ gỗ làm lộ phí. Trưa chị kh ăn cơm trường, chiều về trên tay lúc nào cũng thêm thịt, rau hoặc trái cây.
Thậm chí 5 đồng chị cũng chẳng tiêu hết. lúc thừa lại 2 đồng, chị lại lẳng lặng đặt lại vào tủ gỗ. Chị cũng chẳng bao giờ mua quần áo mới, chỉ hai bộ đồ cũ thay đổi lại, giặt đến mức bạc phếch nhưng lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm.
Khu tập thể chúng thuộc dạng khu dân cư cũ trường ểm. Vì thế, đa số hộ dân ở đây dù mua hay thuê nhà đều là vì sự nghiệp học hành của con cái. Lũ trẻ trong khu hầu hết đều bằng tuổi nhau.
Chẳng biết từ bao giờ, hễ phụ nào giáo huấn con cái, câu cửa miệng cũng y hệt nhau:
" cái chị Bối San San nhà ta kìa!"
"Mày mà ngoan bằng một phần mười nó thôi, tao gọi mày bằng bố cũng được!"
Thế nên vẫn luôn cảm th, những lớn tuổi trong khu th chị đều cười hớn hở, nhưng hầu hết đám bạn cùng lứa đều căm ghét chị. Thậm chí là hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dua-con-ngoan-toi-loi/chuong-1.html.]
nhớ lần chị dẫn mua nước tương ở tiệm tạp hóa đầu ngõ. Lúc qua, th một đứa con gái cứ chỉ trỏ vào chị mà gào thét với mẹ nó:
"Tại lại là 5 đồng! Chị ta chỉ xin 5 đồng, nên con cũng chỉ được xin 5 đồng thôi ? Căn bản là kh đủ no! Một bát mì chay rẻ nhất cũng đã 4 đồng !!"
"Trưa nay căng tin sườn xào chua ngọt, mẹ kh hỏi chị ta l tiền đâu ra mà ăn?"
Đứa con gái đó quay lưng về phía chúng , ném lại tờ 5 đồng kh thèm ngoảnh đầu lại:
"Đều là con cái như nhau, tại nó lại làm được!"
"Đúng là đồ chổi, làm nhục mặt khác!"
kh rõ vẻ mặt chị lúc đó thế nào. Đứa con gái kia nhặt tờ 5 đồng lên. Đôi mắt nó sưng húp, ngấn lệ, chị bằng ánh mắt căm hận đến xương tủy, một ánh mà kh bao giờ quên được.
Đứa con gái đó biết, tên là Ngô Mãn. Một đứa trẻ hư hỏng ển hình trong khu, vì m con mèo hoang trong xóm đứa nào cũng từng bị nó đá qua một cái. Đừng tưởng làm khuất mắt là kh ai th!
Ngô Mãn học cùng lớp với chị . Mẹ nó cũng hay chơi mạc chược chung với mẹ , hai nhà coi như chỗ quen biết.
Mẹ lúc nào cũng khoe chị như khoe nhẫn kim cương, vô tình hay cố ý mà phô diễn kỹ năng "sinh tồn 5 đồng" của chị:
" làm bảo mẫu miễn phí thì đã là gì, được đứa con ngoan 100% thế này, đó mới gọi là 'ù to'!"
Mẹ vênh ngón tay sơn móng đỏ ch.ót, đầu ngón tay sành sỏi mân mê quân bài:
"Ăn này! Ôi chao lại tg , tiền về, ha ha ha, tiền về!"
Đám bạn bài của mẹ bị nói cho tím mặt, đặc biệt là mẹ của Ngô Mãn. Nhưng họ chẳng thể làm gì được. Ai bảo bụng họ kh chịu nảy nở ra một đứa con ngoan như chị .
nhớ rõ, khi Ngô Mãn nắm c.h.ặ.t tờ 5 đồng, gân x trên mu bàn tay nó nổi cả lên. Nó bước qua chị , dùng vai hích mạnh vào chị một cái:
"Kh mắt à? Tránh ra!"
"Bối San San, tao nhất định sẽ cho mọi biết, đứa con ngoan như mày, bộ mặt thật rốt cuộc đê tiện đến nhường nào!"
Thế nhưng, một đứa con gái vốn luôn chị với ánh mắt độc địa như vậy, đột nhiên nửa tháng trước lại thay đổi thái độ, bắt đầu thân thiết với chị lạ thường.
3
Khi bố mẹ trở về thì trời đã về khuya.
Việc đầu tiên họ làm khi bước vào nhà là lao thẳng vào phòng chị, lục tung mọi thứ lên.
"Tiền đâu? Tiền đâu ?"
Chiếc giường đơn sạch sẽ bị bới tung lộn xộn.
"Cảnh sát nói nó còn một khoản tiền tiết kiệm cơ mà, đâu ?"
Hóa ra, khi chị mất... ều họ quan tâm đầu tiên lại là tiền.
Họ kh tìm th khoản tiền nào của chị, nhưng lại lôi ra được từ dưới gầm giường m bộ quần áo lót thay mới toàn là ren và lụa đắt tiền.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.