Đứa Con Trong Âm Mưu
Chương 5
Đó Uông Lê bệnh…
Trong khoảnh khắc , Tô Việt cảm nhận sự mất kiểm soát từng , cùng với một nỗi hoảng hốt khó hiểu.
chần chừ tới cửa phòng Trịnh Lâm gõ cửa.
thấy ai đáp , mới run rẩy đưa tay đẩy cửa .
khi mở cửa, trái tim còn treo lơ lửng chết lặng.
Trong phòng ai.
Chiếc nhẫn từng tặng cô nguyên vẹn trong thùng rác.
Quần áo và ảnh chụp cô đều biến mất.
Ngay cả con búp bê đặt cạnh giường cũng còn.
Căn phòng trống trải đến mức như thể cô từng xuất hiện ở đây.
Dường như chợt nhận điều gì đó, Tô Việt lao thẳng phòng làm việc, mở khóa két sắt.
Quả nhiên, chiếc DV biến mất.
“Cô … Cô nhất định sự thật năm đó !”
Tô Việt lẩm bẩm, sắc mặt trắng bệch, cả run rẩy sụp xuống đất.
Rõ ràng cố gắng đối xử với Trịnh Lâm.
Chỉ một chút thôi.
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời, truyện cực cập nhật chương mới.
Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
sẽ một đứa con đáng yêu.
A Lê cũng thể sống hạnh phúc bên Tô Vũ, một gia đình và một đứa con riêng .
mà…
Tất cả đều hủy hoại.
đây từng nghĩ tới việc cho Trịnh Lâm sự thật.
Ví dụ như cho cô rằng thật sự yêu cô.
Rằng cầu xin cô tha thứ.
dũng khí để đánh cược.
Khi giam cầm và hành hạ cô, trong lòng cũng từng thương xót.
từng mềm lòng.
mỗi nghĩ đến hạnh phúc Uông Lê, vẫn xuống tay chút do dự.
Ban đầu, định dùng đoạn video đó để uy hiếp Trịnh Lâm.
ngờ cô mang thai đứa con .
Lúc Uông Lê và Tô Vũ cũng kết hôn.
Thế nghĩ, như cũng .
Quãng đời còn , sẽ cố gắng bù đắp cho cô, đối xử thật với cô.
Ở bên lâu ngày, quen với sự tồn tại cô.
Quen với sự nhẫn nhịn cô.
Quen với việc chăm sóc cô.
đó tình yêu .
Bởi chính cũng rõ.
chắc chắn đó trở thành một loại thói quen.
cũng ngờ việc Trịnh Lâm rời mang đến cho cảm giác mất mát và trống rỗng đến thế.
thể liên lạc qua điện thoại.
Tìm kiếm khắp nơi vẫn kết quả.
Cuối cùng, gọi cho Uông Lê.
“A Lê, cuộn băng thấy nữa! Trịnh Lâm… cô biến mất , cuộn băng cũng mất luôn!”
Tô Việt cố gắng đè nén sự hoảng loạn trong lòng.
phản ứng Uông Lê ở đầu dây bên còn dữ dội hơn cả những gì tưởng tượng.
Cô thét lên đầy hoảng loạn:
“Cái gì? Trịnh Lâm chạy ? Cuộn băng cũng mất? Cô ?”
Giọng Uông Lê trở nên dồn dập vì sợ hãi, xen lẫn sự tức giận và hoảng loạn thể che giấu.
“Con nó làm ăn kiểu gì ! thể để cô phát hiện ?”
“Cô tưởng thế ? Ma mới cô sẽ phát hiện .”
Đầu dây bên bỗng im lặng.
Ngay đó vang lên giọng yếu ớt Uông Lê: “Em… em đau bụng quá…”
Mồ hôi lạnh lập tức túa khắp cô .
Cô ôm bụng phịch xuống đất, mơ hồ dấu hiệu sảy thai.
thấy cảnh đó, Tô Vũ lập tức nổi trận lôi đình.
giật lấy điện thoại gầm lên:
“Mau xử lý đống rắc rối . Nếu xử lý thì tất cả đều tù đấy.”
“Bên A Lê xảy chút chuyện, đưa cô đến bệnh viện ngay.”
“Chuyện Trịnh Lâm thì tự xử lý .”
“A Lê làm ? chứ!”
Đáp chỉ những tiếng tút tút báo cuộc gọi ngắt.
Tô Việt chằm chằm chiếc điện thoại cúp máy, gân xanh trán nổi lên dữ dội.
“Đệt!”
đột ngột ném mạnh điện thoại tường.
Màn hình vỡ nát, pin văng ngoài.
đó ôm đầu xổm xuống, đau khổ liên tục đấm đầu .
đầu tiên cảm nhận sự bất lực và hoang mang.
hiểu rằng việc cấp bách nhất lúc tìm tung tích .
Cuối cùng, khi dò hỏi khắp nơi, nước ngoài.
tới bệnh viện tìm Tô Vũ để bàn cách đối phó.
Trong bệnh viện, Tô Vũ đang lấy thuốc.
Uông Lê yếu ớt giường bệnh, sắc mặt trắng bệch.
Bác sĩ vì cảm xúc bệnh nhân dao động quá mạnh, ảnh hưởng đến sự co bóp tử cung, từ đó dẫn đến sảy thai.
cần đặc biệt chú ý định tâm trạng cô .
phụ nữ mà đây từng xem như báu vật, trong đầu Tô Việt hiện lên hình bóng Trịnh Lâm.
bây giờ cô thế nào .
Xem thêm: Trọng Sinh 80: Tra Nam Tiện Nữ Quỳ Xuống, Tôi Gả Cho Quân Thiếu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Dù cô vẫn đang mang thai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.