Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đứa Trẻ Dẫn Lối

Chương 2:

Chương trước Chương sau

xuyên qua cánh cửa lao vào: "Bố ơi, con về ! Con hình như biết phép thuật !"

Bố đang quay lưng về phía , bận rộn trong bếp.

Trên bếp đầy ắp thức ăn, mùi thơm của thịt kho tàu lan tỏa khắp nhà.

Hôm nay là sinh nhật em gái .

"Bố?" gọi thêm lần nữa.

Ông kh quay đầu lại, cứ như thể kh nghe th gì.

Lòng chợt thắt lại.

Trước đây, mỗi lần phạm lỗi, cũng thường phớt lờ như vậy, cho đến khi nhận sai.

Chắc c vẫn còn giận.

Thôi vậy, tìm em gái trước.

Chắc c em sẽ giật khi th thể xuyên tường.

Đúng lúc này, cửa mở.

Mẹ từ ngoài đường bước vào, vẻ mệt mỏi, trên mặt vẫn nở nụ cười, tay xách một con búp bê.

"Mệt hả?" Mẹ vừa lau tay vừa tiến đến đón.

"Xin nghỉ bù vài hôm, tiện thể ở nhà đón sinh nhật với Uyển Uyển." Giọng mẹ ôn hòa.

"Mẹ!" chạy tới.

Nhưng mẹ lại thẳng về phía bố, đang tiến lại gần.

Em gái khóc lóc chạy ra khỏi phòng, nhào vào lòng mẹ:

"Mẹ ơi! Mẹ mau đòi về ! Ông chủ đã bắt ! Bố nói là kh cần nữa!"

Mẹ sững sờ, quay sang bố: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Bố nh chóng bước tới, ghé sát tai mẹ thì thầm:

"Thói trộm cắp tiền của Uyển Uyển, nói kiểu gì cũng kh sửa."

" đã nói với chủ tiệm tạp hóa trong khu . Chỉ là đóng một vở kịch dọa con bé thôi, nói là đã 'bồi thường' Lỗi Lỗi cho ta."

Mẹ lập tức nhíu chặt mày. "Làm càn! Chuyện này... Lỡ dọa quá thì ? Lỗi Lỗi đâu?"

"Nó đang ở trong nhà kho của , an toàn lắm. đã dặn dò chủ , kh để nó đói đâu."

Giọng cha thản nhiên. "Em chưa th con gái trước đó làm loạn thế nào à! Kh để nó đau một lần, nó sẽ kh bao giờ nhớ đâu!"

đã nghe th.

Là diễn kịch!

Hóa ra tất cả chỉ là diễn kịch!

Bố kh hề bỏ rơi !

Một luồng hơi nóng bỏng xộc lên đầu. vui đến mức muốn nhảy cẫng lên, cả bay lơ lửng một đoạn ngắn.

Em gái vẫn đang khóc: "Bố ơi, bố đưa về , con xin bố... con hứa sau này kh bao giờ trộm tiền nữa!"

lơ lửng trước mặt em gái, muốn nhéo má nó: "Đừng khóc nữa, đồ ngốc, chúng ta bị lừa ."

Ngón tay xuyên qua má em.

Lúc này, cha nghiêm giọng nói: "Uyển Uyển, lần này con đã làm sai một chuyện lớn. con gánh chịu hậu quả cho lỗi lầm của con."

Ánh sáng trong mắt em gái vụt tắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dua-tre-dan-loi/chuong-2.html.]

"Bố!"

bay đến cạnh cha. Ông đang múc món thịt kho tàu ra đĩa.

muốn ôm từ phía sau, nhưng cánh tay lại xuyên qua .

"Bố ơi, cảm ơn bố, bố đã kh bỏ rơi con."

Ông kh nghe th.

Cha bưng đĩa quay , xuyên qua về phía bàn ăn.

Mẹ xoa đầu em gái: "Uyển Uyển khóc đủ ... Mẹ th thế là được . Sáng mai mẹ sẽ đón Lỗi Lỗi về."

"Đợi thêm hai ngày nữa." Giọng cha lạnh hẳn . " để con bé hoàn toàn hiểu rằng, những sai lầm, một khi mắc là sẽ mất ."

"Nhưng Lỗi Lỗi thằng bé..."

"Lỗi Lỗi ở chỗ chủ, ăn uống, an toàn kh vấn đề gì." Cha ngắt lời mẹ. "Lần này chúng ta nhẫn tâm."

Đợi thêm hai ngày?

Nhưng đang ở đây mà.

bay đến giữa họ, ên cuồng vẫy tay: "Bố! Mẹ! Con ở đây này! Bố mẹ kh th con ?"

"Con về ! Con thực sự về !"

Cha đột nhiên rùng , xoa xoa cánh tay: " tự nhiên th hơi lạnh."

Tay xuyên qua vai .

Tại kh chạm vào được?

Tại kh th?

Tại ... kh nghe th?

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong lòng :

đã c.h.ế.t .

3

"Vì đã c.h.ế.t ."

Nhận thức này như nước đá dội thẳng vào linh hồn , đóng băng khiến kh thể cử động.

ngây bay lơ lửng trong bếp, cha bày thức ăn lên bàn.

Em gái đẩy bát cơm xuống đất, khóc lóc la hét: " kh ở đây, con kh ăn!"

Bàn tay cha giơ lên, nhưng cuối cùng lại kh đ.á.n.h xuống. Ông chỉ lạnh lùng nói: "Kh ăn thì nhịn đói."

Sau đó, cúi xuống nhặt những hạt cơm vương vãi dưới đất, ném vào thùng rác.

Động tác dứt khoát, giống như vứt bỏ một thứ kh cần đến nữa.

Giống như... vứt bỏ vậy.

Ý nghĩ đó đột nhiên nảy ra trong đầu , sắc nhọn đến mức khiến run rẩy.

Những hình ảnh trước đây chưa từng hiểu nay lại ùa về trong ký ức.

Cha từng cười nói với chú hàng xóm: "Lỗi Lỗi là 'đứa trẻ dẫn lối' (hài t.ử dẫn thân), nó vừa đến là em gái nó cũng theo sau ngay, linh nghiệm lắm!"

Lúc đó kh hiểu "đứa trẻ dẫn lối" nghĩa là gì, chỉ biết cha cười vui vẻ, và xoa đầu .

Nhưng sau khi em gái ra đời, bàn tay hiếm khi xoa đầu nữa.

Ánh mắt luôn dõi theo em gái, ôm nó, hôn nó, gọi nó là "cục vàng cưng".

Mẹ cũng vậy, câu đầu tiên sau khi tan làm về luôn là: "Uyển Uyển đâu ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...