Đứa Trẻ Dẫn Lối
Chương 4:
"Kh gì..." Mẹ lẩm bẩm, "Chỉ là cảm th... Lỗi Lỗi hình như đang ở đây."
"Cô lại nghĩ linh tinh gì đ." Giọng Cha dịu một chút, "Đi ngủ , chuyện ngày mai để mai tính."
"Chỉ... hai ngày thôi." Cuối cùng Mẹ nói, giọng nhỏ đến mức hầu như kh nghe th, "Hai ngày nữa sẽ lập tức đón."
"Em hứa chứ?"
Cha chằm chằm vào mẹ.
Mẹ kh nói gì, chỉ từ từ, chậm rãi gật đầu.
Cô quay , về phía sofa, cả chìm hẳn vào đó l tay ôm mặt.
Ánh đèn chùm rọi xuống đỉnh đầu Mẹ, th vài sợi tóc bạc, trước đây chưa từng .
bay đến trước mặt Mẹ, muốn chạm vào tóc Mẹ, nhưng bàn tay vẫn xuyên qua.
Hóa ra, khi ta c.h.ế.t , ngay cả việc an ủi Mẹ cũng kh làm được.
Đúng lúc này, cửa phòng em gái khẽ mở ra một khe hở.
Một con mắt dán sau khe cửa, chứa đầy sự sợ hãi.
Em đã nghe th.
Em đã nghe th tất cả.
5.
Ngày hôm sau, em gái biến mất.
Khi Cha phát hiện ra, chiếc giường nhỏ của em trống kh, chăn được gấp một cách xiêu vẹo.
Đây là lần đầu tiên em tự gấp chăn.
"Uyển Uyển?" Cha gọi lớn, bước về phía nhà vệ sinh.
Gầm giường, tủ quần áo, ban c... kh .
Giọng bắt đầu run rẩy: "Liệu con bé tiệm tạp hóa tìm nó kh?"
nh hơn Cha.
Ý nghĩ vừa nảy ra, đã bay lơ lửng tới trước tiệm tạp hóa.
Quả nhiên em gái đang ở đây.
Khu chung cư vào sáng sớm chưa nhiều , chỉ lác đác vài cụ già dậy sớm tập thể dục.
Em gái đứng trước cửa tiệm tạp hóa, bàn tay nhỏ nắm chặt góc áo.
Ông Chủ Trần đang dỡ hàng, th em thì ngẩn : "Uyển Uyển? cháu lại..."
"Chú Trần."
Giọng em gái nhỏ, nhưng vô cùng kiên định, "Cháu xin chú, hãy thả cháu ra."
Em lôi từ trong túi ra một nắm tiền lẻ.
tờ một tệ, năm hào, và vài đồng tiền xu.
Em cẩn thận đặt chúng xuống đất, xếp thành một hàng.
"Đây là tiền cháu tiết kiệm được, cháu đưa hết cho chú."
"Cháu sẽ kh bao giờ ăn trộm nữa."
Sau đó, em quỳ xuống, "cộp" một tiếng dập đầu lạy Ông chủ.
"Cháu thật sự, thật sự sẽ kh thế nữa đâu, chú cho cháu về nhà ..."
Lại thêm một lạy nữa.
Trán em nh chóng ửng đỏ.
"Trời đất ơi, cháu, mau đứng dậy..." Ông Chủ Trần hoảng hốt, định kéo em lên.
Nhưng em gái như bị đóng nh xuống đất, cứ dập đầu lạy hết lần này đến lần khác.
Xung qu bắt đầu dừng bước.
Cô chợ, cụ dắt ch.ó dạo, cả những em học sinh tiểu học ngang qua.
Tất cả đều đổ dồn ánh mắt khác thường về phía này.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Đó kh là Trần ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dua-tre-dan-loi/chuong-4.html.]
" đứa bé lại quỳ ở đây? Còn dập đầu nữa..."
Những lời bàn tán đổ ập đến như sóng triều.
Mặt Ông Chủ Trần lúc đỏ lúc trắng.
Ông ta vội vàng rút ện thoại ra, tay chân luống cuống bấm số.
"A lô? Con gái đang quỳ lạy ở chỗ này... Đúng, dập đầu đó... Xung qu toàn là ... Vở kịch này chịu, kh diễn tiếp được nữa!"
Cúp ện thoại, Ông Chủ Trần dùng sức đỡ em gái dậy: "Bố cháu sắp tới , chúng ta đón , được kh?"
Đôi mắt em gái bỗng chốc sáng lên.
"Thật ạ?" Em bò dậy, kh kịp phủi hai mảng bụi bẩn trên đầu gối, " thật sự thể về nhà ?"
"Thật, thật mà."
bay đến bên cạnh em gái, muốn phủi bụi giúp em.
Ngón tay xuyên qua đầu gối em , kh làm được gì cả.
Nhưng th, trong mắt em đã ánh sáng.
Sự kiên định muốn "cứu trai" đó khiến em tr giống như một hùng nhỏ.
Cha Mẹ nh chóng chạy tới.
Cha muốn kéo em gái lại, nhưng em né tránh: "Con đón ."
Giọng ệu của em kiên quyết hơn bao giờ hết.
Cha sững sờ.
Mẹ quỳ xuống, vào mắt em gái: "Uyển Uyển, Mẹ hứa với con, bây giờ chúng ta sẽ đón ."
"Mẹ hứa chứ?"
"Mẹ đảm bảo."
Trên đường tới nhà kho, em gái bồn chồn kh yên.
Em áp mặt vào cửa sổ xe, đôi mắt kh chớp ra bên ngoài.
"Sắp tới chưa ạ?"
" giận con kh?"
Cha nắm l tay em , nhẹ giọng nói: "Kh đâu, sẽ kh giận con đâu."
Giọng Cha dịu dàng, nhưng th tay đang run.
Mẹ im lặng suốt chặng đường, chỉ lái xe nh.
bay lơ lửng trên nóc xe, thành phố quen thuộc lướt qua dưới chân .
Ánh nắng đẹp, rải xuống đường phố, rải xuống bộ, rải xuống những đang sống, những thể cảm nhận được hơi ấm.
Còn , chỉ là một cái bóng trong suốt.
Đến nhà kho.
Khi Ông Chủ Trần mở khóa cửa, tay ta chút run rẩy.
"Lỗi Lỗi ở bên trong, hôm qua còn đưa bánh mì và nước ..." Ông ta nói năng lộn xộn.
Em gái nôn nóng x vào:
"!"
6.
Bên trong nhà kho tối.
Những thùng hàng cao lớn chất đống như một mê cung, chỉ ô cửa sổ th gió lọt vào một chút ánh sáng.
"Lỗi Lỗi?"
Cha gọi một tiếng, giọng nói nghe thật khẽ khàng trong nhà kho trống trải.
Ông vòng qua vài dãy thùng hàng, đột nhiên dừng lại.
Mẹ đứng ở cửa, kh vào ngay.
Sắc mặt bà trắng bệch đáng sợ, cứ chằm chằm vào sâu bên trong nhà kho, như đang chờ đợi ều gì đó, lại như đang sợ hãi ều gì đó.
Em gái đã chạy đến phía sau những thùng hàng: " ơi! ở đâu? Chúng em đến đón !"
"Lỗi Lỗi, đừng trốn nữa, Bố đến đón con ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.