Dựa Vào Ẩm Thực Nằm Thắng, Cả Kinh Thành Đều Là Chỗ Dựa Của Ta
Chương 101:
Tiểu Bảo móc bạc ra đưa qua. Uyên Vĩ cười tươi đóng gói vài chiếc bánh tart trứng cho bọn chúng, còn tặng thêm m viên sơn tra, bảo bọn chúng ngồi xuống hãy dùng.
"Vừa mới ra lò, cẩn thận kẻo bỏng."
Hứa Tửu Tửu ôm chiếc bánh tart trứng tròn xoe, ghé vào thổi thổi lại. Lớp vỏ giòn chạm vào đầu ngón tay tê dại, nàng cẩn thận cắn một miếng nhỏ.
Hứa Tửu Tửu: "!!!"
Ánh mắt nàng sáng rực. Hương thơm bùng nổ trên đầu lưỡi, lớp vỏ giòn rụm đến mức chạm vào là rơi lả tả, hòa cùng nhân trứng mềm mượt trôi xuống cổ họng. Vị ngọt cũng thật lạ lùng, kh thuần túy như kẹo hồ lô, mà mật ong hòa quyện cùng sữa tươi, dịu dàng bao bọc l đầu lưỡi, đến cả tiếng ợ cũng mang theo mùi sữa thơm.
"Ưm..." Nàng ngậm bánh tart trứng kh nói nên lời, chỉ thể ra sức gật đầu, hai má phúng phính, hệt như một chú sóc nhỏ vừa trộm được mật.
Hứa Nhạc là một kẻ nóng vội, cắn một miếng quá nh, nóng đến mức thè lưỡi ra, nhưng vẫn kh nỡ nhả. Nhân trứng nóng đến tê đầu lưỡi, vị ngọt thơm kh thể ngăn cản, men theo cổ họng ấm áp chảy vào bụng.
"Điểm tâm ở đây ngon hơn đồ bán ở nhà ta nhiều!" Nàng thậm chí chút ngưỡng mộ Tiểu Bảo. Cha nương Tiểu Bảo thường xuyên mang đến Giang Châu, vậy chẳng ngày nào cũng được ăn những món bánh ngọt ngon thế này ?
"Chẳng !" Hứa Tĩnh ăn nh nhất, ăn xong còn l.i.ế.m liếm ngón tay.
Hứa Ý là ca ca lớn nhất, vốn định giữ vẻ ta đây, nhưng hương vị bánh tart trứng thật sự quá quyến rũ. Y lại.
"Ca ca kh thích ăn đồ ngọt, hay là để ta ăn giúp nhé!" Giọng nói ngọt ngào của Hứa Tửu Tửu vang lên bên cạnh.
Hứa Ý cười, đặt lòng bàn tay lên chiếc bánh tart trứng. "Ca ca nghĩ lại , từ hôm nay sẽ bắt đầu ăn ngọt."
Hứa Tửu Tửu: "Hu hu hu..."
Nói là nói vậy, Hứa Ý vẫn chia đôi chiếc bánh tart trứng, đưa một nửa cho Hứa Tửu Tửu. Hứa Tửu Tửu lập tức nở nụ cười tươi rói: "Đa tạ ca ca!"
Hứa Ý nhét nửa còn lại vào miệng, lớp vỏ giòn tan, giòn đến mức y suýt cắn lưỡi. Nhân trứng mềm kh thể tả, ngọt th, phần rìa nướng hơi cháy lại thêm chút hương thơm cháy cạnh, hai vị hòa quyện vào nhau, mỹ vị nhân gian kh gì hơn được.
Tiểu Bảo cũng ăn nh, từng miếng từng miếng một, đến khi kịp phản ứng thì chiếc bánh tart trứng trên tay đã hết sạch, đầu ngón tay còn dính chút vụn bánh. mâm bánh tart trứng trên bệ cửa sổ, yết hầu khẽ động đậy. lớn đến chừng này, thứ ngon nhất từng được ăn chẳng qua là bánh quế hoa nương mua khi tết đến, hoàn toàn kh thể sánh với kẹo hồ lô và bánh tart trứng. Tiểu Bảo kh nói nên lời, chỉ biết vị ngọt trong miệng đã tan biến, nhưng trong lòng lại càng thèm thuồng hơn.
"Vị của viên cầu này giống kẹo hồ lô quá!" Hứa Tửu Tửu cầm nửa viên sơn tra, hớn hở nói.
"Đúng thế! Nhưng mà mềm hơn kẹo hồ lô, kh giòn bằng!" Hứa Tĩnh càng thích viên sơn tra này hơn, kẹo hồ lô quá cứng, cắn bị cộm răng.
Tiểu Bảo chưa từng ăn viên sơn tra, vội vàng kéo gói gi qua, phát hiện gói gi đã trống rỗng.
Tiểu Bảo: qAq!
Rõ ràng ban nãy th bên trong năm viên cơ mà!
Là ai?!
Ai đã ăn thêm một viên!
"Của ta đâu???" chất vấn m kia với vẻ mặt đau khổ.
Hứa Tửu Tửu ăn xong viên sơn tra, "Ta vừa th ca ca Hứa Tĩnh l hai viên!"
Hứa Tĩnh nghe vậy, vội vàng đổ lỗi: "Kh đâu Tửu Tửu, lầm , là Nhạc Nhạc l đó!"
Hứa Nhạc quay đầu, lại đổ cho Hứa Ý: "Kh đâu, ta chỉ ăn một viên, hình như là ca ca Hứa Ý ăn hai viên."
Hứa Ý, kh ăn được viên nào, "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dua-vao-am-thuc-nam-thang-ca-kinh-th-deu-la-cho-dua-cua-ta/chuong-101.html.]
Y quay đầu đối mặt với ánh mắt tan nát của Tiểu Bảo, bất đắc dĩ nói: "Đừng ta, ta cũng giống như ngươi, chẳng được ăn viên nào."
Tiểu Bảo: "..."
Hu hu tìm tỷ tỷ xinh đẹp mà làm nũng, kh biết thể xin được một viên sơn tra kh?
ngẩng đầu quét qua, lại th Tống Gia Ninh. Tống Gia Ninh đang dùng bữa, trước mặt bày một bát hoành thánh nhỏ súp gà, cùng một phần bánh thịt heo, nàng nâng bát lên ăn nghe "răng rắc" giòn tan.
"Ca ca, vị tỷ tỷ kia đang ăn gì vậy? là bánh kh?" Hứa Tửu Tửu tò mò hỏi.
"Đó kh bánh, đó là một món ăn, gọi là bánh thịt heo, và hoành thánh nhỏ súp gà."
"Hoành thánh nhỏ ta từng ăn , cũng thường thôi, vỏ bánh còn dày, kh thích ăn." Hứa Tĩnh bĩu môi.
"Hoành thánh nhỏ của Đào Nguyên Cư khác với loại ngươi từng ăn, viên to, nhân nhiều, vỏ mỏng, ta ăn nhiều lần , ngon lắm!" Tiểu Bảo phản bác, "Bánh thịt heo cũng vậy, cực kỳ thơm!"
Hứa Tửu Tửu, đã ăn kẹo hồ lô, bánh tart trứng và trà sữa, đối với lời nói tin tưởng tuyệt đối.
"Ca ca Tiểu Bảo ăn được nhiều thứ thật nha."
Cái đuôi nhỏ của Tiểu Bảo lại vểnh lên, "Tính là gì chứ, ta và nương thường xuyên đến đây ăn mà, thịt heo chiên giòn muối tiêu, cá sốt chua ngọt, thịt kho tàu cùng đậu hũ và trứng chưng ở đây, đều là tuyệt phẩm! Ta đã ăn hết !"
Miệng Hứa Tửu Tửu kinh ngạc há thành chữ O, "Nhiều vậy ư, vậy và nương đến ăn, cha thì ?"
Tiểu Bảo đường hoàng nói: "Nương ta nói ! Cha ta lương khô nên kh sợ đói đâu!"
- Bến tàu.
Hứa Truyền Hoa chằm chằm c nhân làm xong việc, cười nói vài câu với đốc c, ôm bàn tính tính sổ với đốc c.
"Tổng cộng năm c nhân, mỗi mười đồng, cộng thêm ngươi là sáu mươi đồng, ngươi tính xem đúng kh?"
Đốc c thường xuyên dẫn bốc dỡ hàng ở bến tàu, nghe vậy kh cần tính toán, trực tiếp phất tay.
"Đúng , đúng ."
Hứa Truyền Hoa thò tay sờ, sờ trúng khoảng kh, mới nhớ ra tiền bạc đều ở trên thuyền.
"Ngươi xem cái trí nhớ của ta này, tiền bạc đều ở trên thuyền, ngươi đợi một lát ta l đồng bạc."
Đốc c: "Kh thành vấn đề, kh cần vội."
Hứa Truyền Hoa liền quay đầu , bước chân vội vã trở về thuyền, chui vào phòng trong khoang thuyền. Quen đường quen lối mở tủ gỗ đầu giường ra, phát hiện chỗ vốn đặt hộp tiền đã trống kh.
Hứa Truyền Hoa kinh hãi.
Hộp tiền đâu ???
Bạc của nàng đâu !
khác đều dỡ hàng , đầu thang thuyền còn khóa chặt, trừ nàng và vài tâm phúc ra thì kh ai mở được. Cho dù thật sự kẻ trộm lẻn vào, tên trộm này cũng kh lục lọi những thứ khác, lại thể ôm hộp tiền của nàng một cách chuẩn xác như vậy ?
Hứa Truyền Hoa nheo mắt lại, dần dần hiểu ra.
Hứa! Tiểu! Bảo!
Ngươi cái đứa trẻ phá phách!!!
Chưa có bình luận nào cho chương này.