Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dựa Vào Bình Luận, Tôi Tua Thẳng Tới Khúc Trọng Sinh

Chương 8:

Chương trước Chương sau

8.

Phủ đệ Phó gia – giờ ngọ.

Phó Thành bị Phó Trạm giám sát chặt, mỗi trưa đều ăn ngay tại viện học, tr thủ từng phút mà dùi mài kinh sử.

Khi ta dắt Phó Húc đến nơi, thằng bé kia vừa ăn xong.

Ta liếc qua phần cơm còn sót lại trước mặt nó, ba món mặn, ba món chay, trình bày tinh xảo chẳng kém phần cơm ta đang dùng.

Sáng nay ta kh chọn nó, trong bụng thằng nhỏ chắc c oán khí.

Quả nhiên, th ta đến mà nó kh thèm hành lễ, chỉ trợn mắt lườm ta.

Ta lạnh giọng hừ một tiếng:

“Ăn kh hết thì bày lắm làm gì, ngươi tưởng bạc của Thẩm Nam Tịch ta là gió thổi đến chắc?

“Đây là phần ăn của thứ tử đ à?”

Một câu khiến lũ hầu cạnh Phó Thành rụng rời, quỳ rạp xuống đất như lúa gặp gió, run như cầy s.

Phó Thành cắn răng, tức tối bật lại:

“Đây là bạc của nhà họ Phó ta!”

Ta nhếch môi, đưa mắt quét một vòng, giọng nói lạnh đến nỗi sương đ cũng vỡ vụn:

“Ồ? Vậy ai trong các ngươi nói cho ta nghe thử xem, số bạc này thật là của nhà họ Phó à?”

Phó Trạm vốn chỉ là kẻ xuất thân từ quân ngũ, hôm nay thể mặc gấm vóc, hưởng vinh hoa phú quý, chẳng đều nhờ vào sính lễ ta mang tới ?

Trước đây ta chẳng buồn chấp nhặt m đồng bạc lặt vặt này. Nhưng bây giờ đã rõ ai là đ.â.m sau lưng , vậy ta còn để kẻ thù ăn ngon mặc đẹp nữa ?

editor: bemeobosua

“Về sau phần cơm trưa của Nhị thiếu chỉ được một món mặn, một món chay. Nếu ta còn bắt gặp vi phạm, ta cắt luôn bổng lộc của cả viện!”

Tiểu nha đầu hớt hải chạy tới can:

“Chỉ ăn chừng thì thân thể Nhị thiếu gia làm chịu nổi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dua-vao-binh-luan-toi-tua-thang-toi-khuc-trong-sinh/chuong-8.html.]

Ta cốc nhẹ vào trán nó:

“Đồ chưa th qua thế sự! Ăn no thì chỉ nghĩ đến ngủ, ăn ít thì mới tập trung học hành. Nếu kh thì gọi là 'hàn song khổ độc' để làm gì?”

Tiểu nha đầu bị ta mắng cho sững , lập tức im bặt.

Phó Thành thì tức muốn ói máu. Đang tuổi ăn tuổi lớn, bị cắt suất ăn thế này chẳng khác nào g.iết từng nhát một.

Hận cũ chưa tan, thêm hận mới lại chất chồng, đôi mắt đỏ ngầu lên như muốn phun lửa.

Tốt. Chính là lúc này!

Ta liếc Trương phu tử và Lưu phu tử đang thu vào góc, sợ tới mức kh dám hé răng:

“Trương phu tử chỉ c d tú tài, dạy vỡ lòng cho thứ tử thì thôi cũng được. Nhưng bây giờ Húc ca nhi đã là đích tử !

“Ta tới đây là để cho xin nghỉ. Sau này ta sẽ mời vị phu tử giỏi nhất kinh thành, mới xứng với thân phận hiện giờ của con ta!”

Trương phu tử lập tức cúi đầu nhận lệnh, kh dám hó hé một chữ.

Ta quay sang bảo Phó Húc l đồ đạc:

“Sau này con cứ đến thư phòng của phụ thân học ! Trong đó cả đống bản cổ quý giá ta mang theo khi xuất giá. Học ở đó chắc c tiến bộ vượt bậc.”

Phó Húc mắt sáng như , ngước lên hỏi ta:

“Nương… nương ơi, con thật sự được học với vị phu tử giỏi nhất ạ?”

Ta cố ý liếc xéo, hừ một tiếng:

“Con nghi ngờ năng lực của nương à? Nương tiền quyền, muốn tìm thế nào chẳng được! Cứ chờ mà xem!”

Khóe mắt ta khẽ liếc sang, bắt gặp hàm răng Phó Thành đang nghiến ken két, tưởng chừng như sắp vỡ vụn ra từng mảnh.

Ta liền cười khẽ, chốt lại từng chữ như nh đóng cột:

“Quan trọng nhất chính là trong thư phòng phụ thân con đám bản cổ mẹ để lại, toàn là bảo vật tiền cũng kh mua nổi.

được chúng, con muốn đỗ trạng nguyên cũng chỉ là chuyện cầm tay nhấc bút.

“Tất cả những thứ đó… nương chỉ dành riêng cho một con!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...