Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 104:
Hoàng Kỳ g giọng. Coca vội che miệng ngăn kh cho Pepsi nói ra đáp án.
Th ta quá lúng túng, da mặt đỏ lên như quả gấc chín, Lưu Khải Huân cũng kh muốn chọc thủng lớp mặt nạ giả tạo vội vàng giảng hòa: “Mỗi con vật đều bản lĩnh khác nhau, kh thể so sánh như vậy được!”
Lâm nhướng mày Lưu Khải Huân gật gù: “Thì ra đặc tính hèn nhát cũng là một loại bản lĩnh!”
Hoàng Kỳ g giọng: “Thôi kh tr luận nữa, am hiểu của ta kh ở tầm động vật như vậy đâu.” quay sang đàn , cười nói: “Bảo đầu bếp của làm món thịt rùa nhé. thích đ.”
Thiếu chút nữa ta tức hộc máu, thật đúng là cha con một giuộc. Tuy trong lòng đang chửi tám đời nhà Hoàng Kỳ nhưng ngoài mặt vẫn cười nịnh nọt chạy đuổi theo ba cháu: “Thủ trưởng đợi em với.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Khóe miệng Lưu Khải Huân căng lên, cuối cùng kh nhịn được phì cười.
Hai đầu bếp cùng mặt lúng túng, kh biết nên đổi thực đơn như vừa hay kh.
“Cha đùa đ. Các đừng lo.”
Nghe Khải Huân nói vậy, bọn họ mới bớt căng thẳng vội mở cốp xe mang đồ về phía sân sau lục đục làm việc.
“Họ là xấu, nói vợ ngốc mà khách sáo vậy?” Lâm nháy mắt hỏi.
“ và cha kh giữ họ lại làm em cơ hội báo thù.” Khải Huân véo cái mũi nhỏ của cô mang đồ đạc vào nhà.
***
Trong ánh nắng dịu nhẹ, chiếc chòi lá đơn sơ dựng bên cạnh hồ nước đang một bàn ăn đặc sắc. tay nghề của hai đầu bếp kia thực sự khá, món nào cũng đủ sắc hương vị.
“Lần này em đến thăm Hoàng chỉ là về mặt tình cảm, kh liên quan tới c việc. Mong ở lại cống hiến thêm vài năm nữa cho quân đội nước nhà.”
“Chú nói về mặt tình cảm, càng nên để nghỉ. Cả một đời cống hiến hết , giờ chỉ còn đứa con gái này, già , muốn ở bên con cháu sống vui khỏe mà thôi. Đừng khuyên.”
Đây là một khôn khéo, dựa theo lời nói của Hoàng Kỳ mà uốn nắn vào mục đích của : “Đào Xuân Bách em xin thề với trời, từng câu từng chữ đều xuất phát từ đáy lòng. Hôm nay tới đây đúng là chỉ muốn hàn huyên, cụng ly với Hoàng, kh vì việc c!”
“Chú vừa khuyên cha cháu cống hiến thêm kìa, tóc cha cháu đã bạc hết , muốn làm đến già ?” Lâm chống tay vào cằm, làm ra bộ dạng hóng chuyện xen vào.
Đào Xuân Bách lúng túng nói: “ Hoàng xem cái miệng của em này, lại lỡ lời , mong mọi đừng để ý!”
Ông ta đầu lại, lệnh cho cấp dưới: “Đi l chai 82 Lafite quý giá của tới đây.”
Lưu Khải Huân nghe vậy thì quét mắt Hoàng Kỳ: “Đúng là chai 82 Lafite quý giá.”
Đào Xuân Bách giả mù sa mưa nói: “Kh đáng giá, chỉ cần thể khiến Hoàng vui thì luôn nguyện ý!”
“ chỉ quen uống rượu nếp tự ủ, hương vị đầy đủ, kh tạp chất.” Hoàng Kỳ chẳng chút cảm động.
“Thủ trưởng, vì bữa cơm ngày hôm nay mà chỉ huy cũng hao phí nhiều tâm tư. C thức và nguyên liệu đều là quý hiếm dụng ý bồi bổ cho cô Lâm . Chỉ mong cô nh bình phục. thể th được đối với chuyện cũ chỉ huy cũng còn áy náy…” Một cấp dưới theo Đào Xuân Bách là th minh, nói tới đó thì ngừng.
Mặt Đào Xuân bách tràn đầy vẻ ngạo nghễ: “Kh vất vả, chỉ cần dụng tâm sẽ làm được!”
“Dụng tâm chó má!” Hoàng Kỳ đặt chén rượu xuống bực bội quát. “Ăn một bữa cơm thôi nói nhiều thế làm gì.”
Đào Xuân Bách rõ là tự rước l nhục, nhận ly rượu từ tay cấp dưới đưa lên: “Em kính Hoàng!”
“Hừ!” Hoàng Kỳ tự uống kh thèm chạm.
Bàn ăn lại rơi vào trầm mặc.
Nhịn hồi lâu, cuối cùng Pepsi vẫn quay sang ta hỏi khẽ: “Ông vẫn chưa giải được câu đố của mẹ cháu ?”
Coca vội ghé vào tai cô nhóc nói gì đó.
Thuyết khách thất bại, lòng đang khó chịu, Đào Xuân Bách cau mày Pepsi lại Coca, nói bóng gió: “ Hoàng hai đứa cháu thật xuất sắc, nhóc này vẻ trưởng thành trước tuổi, sang năm cũng thể tham gia một khóa quân ngũ.”
Hoàng Kỳ híp mắt, đảo đũa gắp cho ta một miếng chả nướng: “Ăn cơm cũng kh chặn nổi miệng quạ của chú!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-104.html.]
Ông ta liền tỏ ra oan uổng: “Tại em th nhóc con tố chất giống Hoàng!”
“Được , nói cứ như chú quan tâm lắm !” Hoàng Kỳ khinh bỉ ta.
đàn tỏ ra tủi thân đáp: “C tác dưới trướng mười m năm còn chưa hiểu em hay ?”
“...”
Suýt chút nữa Hoàng Kỳ đã phun ra một ngụm máu: “Da mặt chú đúng là rèn luyện thành thép. kh muốn nói chuyện ở đây, chú kh ăn được bữa cơm bình thường thì về .”
Bị từ chối phũ phàng, tuy tức nổ phổi nhưng ta vẫn giữ nụ cười nhạt, quân đội đã hết lòng đào tạo một gián ệp, lại được luyện ở nước ngoài bao năm, vài kích thích này đối với ta chẳng đáng là gì, nhấp một nữa ta khách sáo nói: “Vậy em xin chịu phạt ba ly với Hoàng!”
“Tùy chú!” Hoàng Kỳ nhàn nhạt đáp lại.
***
“Cha, liệu bọn họ gây phiền toái cho cha kh, hay là con đưa cho họ một phần thành quả nghiên cứu.” Lưu Khải Huân ngồi đối diện Hoàng Kỳ trong thư phòng. Bên ngoài cửa sổ là hoàng hôn đang về, tiếng cười giòn giã của Lâm và hai đứa trẻ vọng vào.
“Kh đâu, con đừng quên, nhiều đã vì nó mà bỏ mạng, mục đích ban đầu sinh ra nó chính là gì? Nhiều năm như vậy, đám đó vẫn chưa hết toan tính. Nếu như hai đứa xong, thể hủy để tránh hậu họa về sau, cha hoàn toàn ủng hộ.”
“Con định…”
“Nên nhớ, nó là bùa hộ mệnh của gia đình ta, đừng khinh xuất.” Hoàng Kỳ nháy mắt nói.
Lưu Khải Huân hiểu ý: “Vâng, con sẽ cho mang ra biển thả.”
***
Đêm khuya, Cao Minh Đức nhấn chu cửa một căn hộ.
Mai Lan nghe th tiếng chu cũng kh biết là do ai nhấn, nửa đêm mà còn nhấn chu cửa dồn dập như vậy, cô lo sẽ đánh thức con trai nhỏ và hàng xóm liền nh chóng xuống giường đôi dép lê ra mở cửa.
Khi vừa mở cửa ra, th đứng ở bên ngoài là Cao Minh Đức, vẫn gương mặt nhưng lại vẻ chín c phong trần hơn; cô thoáng sửng sốt, còn ngửi được mùi rượu nồng nặc từ trên ta.
Th Mai Lan thất thần Cao Minh Đức kéo tay cô vào trong đóng sầm cửa lại.
"Cao Minh Đức, bu ra, làm đau đ."
Th cô kêu đau, Minh Đức xuống, hoảng hốt nhận ra đã vô tình dùng hơi quá sức làm cổ tay Mai Lan bầm lên, vội vàng bu tay cô ra.
" xin lỗi, cô đau kh? Cô ngồi , muốn nói chuyện."
"Kh , cũng đã nửa đêm , chuyện gì à?”
Cao Minh Đức lúng túng kh biết nói gì.
“Nếu kh chuyện gì thì về muốn ngủ tiếp, ngày mai còn làm."
Th cô muốn đuổi , Cao Minh Đức hấp tấp nói: "Mai Lan, đã hỏi Lâm , cũng đã biết hết mọi chuyện."
“Từ bao giờ?”
“Năm năm trước.”
Mai Lan cười trào phúng: “Vậy mà hôm nay mới tới tìm ? Hôm nay uống say nên mới nhớ ra à?”
Vì đã kh đã từ bỏ tình yêu của . Tim Mai Lan nhói lên, nhưng khóe miệng vẫn hơi mỉm cười. “Được , về .”
Cao Minh Đức rút thẻ ngành đặt lên mặt bàn.
“Gì vậy?” Mai Lan tò mò hỏi. “ định nhét tiền cho à, kh cần đâu.”
“Kh.” Minh Đức đặt tấm thẻ vào tay Mai Lan: “ là đặc vụ ngầm, thời gian qua làm nhiệm vụ, quá nguy hiểm kh thể ở bên em… và con. Nhiệm vụ đã hoàn thành, xuất ngũ trở lại bồi tội với hai .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.