Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 12: Chạm mặt
Lâm nhận được mail của Minh Đức, cặm cụi chỉnh sửa lại kịch bản theo đúng yêu cầu của ta, sau khi nhấn gửi liền duỗi lưng thở dài.
“ xong chưa? Đi, tớ dẫn đến một nơi.” Mai Lan bước đến trước bàn làm việc của Lâm gọi.
“Xong đây. Đến chỗ nào?”
“Uống rượu!”
“Kh nha bà cô, kh uống rượu. Lần trước rủ bà cô ăn ốc, bà cô già kh ăn còn ngồi uống, báo hại đưa về mệt gần chớt.” Lâm châm chọc.
“Vì tớ thất tình thôi, lần này là .”
“Cũng kh nha. Thất tình cứ uống rượu.” Mặc dù cô đau lòng thật đ, nhưng dùng rượu giải sầu kh là thói quen của Lâm .
Mai Lan trầm tư: “Thế chơi trò cảm giác mạnh nhé!”
“Nghe ok đ.” Lâm bật cười: “Trò gì?”
“Câu thú!”
Lâm : “...”
Hai tiếng sau tại quán bar Hỉ Thước.
“Mẹ nhà , đã bảo kh uống rượu còn cố lừa tớ đến đây bằng được.” Lâm bực mắng Mai Lan.
“Uống cocktail, sinh tố, nghĩ đâu thế, cứ vào bar là uống rượu?” Mai Lan hét lên át tiếng nhạc rộn ràng.
Lâm thở dài tới chiếc bàn xa sân khấu nhất ngồi xuống, đúng lúc tầm mắt lướt qua vị trí gần đó.
Tim cô thoắt một cái gần như nhảy thọt tới cổ họng.
Lâm vừa ngạc nhiên vừa kinh hãi khi th đàn đang ngồi trên ghế sô pha ở chính giữa, cô nh chóng cúi đầu xuống, ghé vào tai Mai Lan thì thầm: “Chúng ta về , tớ bị đau bụng.”
“Cái gì, nói to lên, về á, chúng ta vừa mới đến thôi mà, ở đây một lát về.” Mai Lan nói kh ngừng lắc lư theo tiếng nhạc.
“Tớ việc quan trọng.” Lâm chẳng khác gì bị lửa đốt m, đứng ngồi kh yên.
Mai Lan nheo mắt cô, thở dài: “Vậy đợi chút, tớ gọi trai mang đồ ra đã.”
trai Mai Lan làm quản lý tại đây, cô vốn chẳng xa lạ gì chốn ăn chơi này. Vả lại, tính cách cũng ngang ngược nên chẳng m dám gây sự. Ngay cả ở c ty cũng vậy, rõ ràng lớn hơn Lâm tận 6 tuổi, nhưng nhất nhất bắt cô gọi tớ cho trẻ trung, còn tuyên bố chính là bảo kê kiêm chị em tốt nữa. Vì thế, với Mai Lan, Lâm cũng cứng cổ hơn phần nào.
Kh bao lâu một đàn thấp béo mặc quần jean áo ph lòe loẹt ra đưa cho Mai Lan một cái túi đồ. Thì ra cô gái này còn dám nhờ cả trai lợi dụng đầu bếp của Hỉ Thước làm đồ ăn vặt riêng cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-12-cham-mat.html.]
“Gà lá ch Nam làm chính là đỉnh cấp, cay ngọt dai thơm mềm, ha ha ha…” Mai Lan mở hộp đồ ăn nếm thử, vẻ mặt hưởng thụ chẳng hề ăn nhập với cô gái đứng kế bên.
Lâm tái mặt đàn đang từ từ tiến lại, bàn tay nắm l gấu áo Mai Lan cũng trở nên cứng ngắc.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Bách Huy cúi đầu chào Lâm , lịch sự nói: “Cô Vương, chủ của lời mời cô.”
“ Huy, nói với Huân một tiếng, đây là bạn của em gái , kh là làm c việc kia.” Nghĩa đứng sang chặn trước Mai Lan và Lâm .
“Ông chủ của là quen của cô Vương, gặp cô ở đây nên mới ngỏ ý mời thôi, kh ý đó.” Bách Huy mỉm cười giải thích.
“Em biết chủ của Lưu Tinh ?” Nghĩa quay sang hỏi Lâm .
Cô mờ mịt lắc đầu, thì ra đàn đó là tổng giám đốc của Lưu Tinh, kịch bản cô đang phụ trách chẳng cũng là của Lưu tinh hay ?
“ em thể quen một vip như vậy.” Lâm cười nói với Nghĩa từ chối Bách Huy: “Cảm ơn ý tốt của các , về , hẹn khi khác.”
Nói dứt lời Lâm liền lôi kéo Mai Lan còn đang ngơ ngác muốn chuồn thì lập tức một giọng nói sức hút mê vang lên từ phía sau gọi cô lại: “ vội vàng vậy? Cô Vương kh muốn gặp lại à!”
Thực chất Khải Huân cũng chỉ muốn chào hỏi Lâm một chút, nhưng phản ứng chột dạ của cô lại càng làm thêm nghi ngờ, đoán chắc mười mươi là ều gì đó khuất tất.
Khải Huân tiến sát lại gần Lâm , ghé vào bên tai cô nói nhỏ: “Má vẫn còn hơi ê, dựa vào đoạn ghi hình được, nếu muốn, đều thể mướn luật sư đòi cô tiền hành hung.”
“Được thôi, là ai ngang nhiên cưỡng ép mang vào. đừng tưởng tiền thuê luật sư là oai, ra tòa , sẽ kiện tội d cưỡng h.i.ế.p kh thành!” Lâm cũng chẳng chịu thua ghé vào tai Khải Huân đáp trả.
Những khác th cử chỉ của hai chỉ biết há mồm kinh ngạc.
M cô gái ngồi trên sô pha cùng Khải Huân khi nãy, th hứng thú với một con nhóc thì kh yên lòng, hẩy m.ô.n.g đứng dậy. “ Huân, thì ra đây mới là sở thích của , chúng em cũng thể biến thành như vậy để chiều nha!”
“Lui ra !” Nghĩa trừng mắt nạt, m cô ả õng ẹo lườm Lâm một cái thật lâu mới chịu từ bỏ kiếm đối tượng khác.
Mai lan là lên tiếng tiếp theo: “Hai biết nhau?”
“Kh!” Đồng loạt lời đáp đến từ hai đang ghé sát vào nhau.
“Vậy được , kh quen là kh quen nha, chúng về trước!” Mai Lan gằn giọng ra hiệu cho trai , trừng mắt Khải Huân kéo Lâm lùi dần ra, tư thế y chang gà mẹ bảo vệ con. “ giám đốc à, chỗ này nhiều dịch vụ vui vẻ lắm, cần gì thì trai tư vấn cho, chỉ cần ngồi yên ở kia thôi, kh cần động tay động chân làm gì hết!”
Chờ cho đối phương kịp tiêu hóa hết lời của Mai Lan thì hai đã thành c thoát thân. Vất vả lắm Lâm mới đưa được cô về nhà mà kh tiết lộ thêm bất cứ th tin nào khác.
Cô cũng chả dám nói với Mai Lan là bản thân đã bắt gian thất bại còn suýt chút nữa bị làm nhục, sẽ càng khiến bản thân cô thảm hại hơn mà thôi, chứ hay ho nỗi quái gì.
Lâm về đến nhà đã hơn mười giờ, nhà họ Vương vốn dĩ chẳng còn ai quan tâm đến cô, nên việc Lâm sớm về khuya cũng vì thế mà tự do nhiều.
Trước lúc ngủ, Lâm theo thói quen lướt một vòng mạng xã hội, liền th Trần Ngọc San khoe quà Thành Luân tặng, nhiều lời chúc phúc của mọi gửi đến cô ta. Lâm vào xem lặng lẽ thoát ra, nhịn kh được lội vào trang cá nhân của ta. Tất cả ảnh chụp chung, cũng như mọi th tin của cô đều bị xóa hết. Bài đăng mới nhất chính là khoe một cô yêu là hoa khôi đại học nọ.
“Lâm , mày chính là đứa chỉ học hết cấp ba, dựa vào một cái chứng chỉ kiên kịch để làm kiếm cơm, học thức kh tới bảo ngu là …” Lâm tự lẩm bẩm tắt máy ngủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.