Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 17: Anh cũng đủ rồi đó
Lâm thay xong quần áo vội vã rời khỏi Mậu Linh, thất thểu trên đường. Cơ thể cô vẫn chưa khoẻ hẳn, bộ dưới cái nắng h chút choáng.
Cô tới ngồi xuống ghế chờ của xe buýt. Lần tìm ện thoại trong túi xách, vừa cầm, ện thoại liền rung. Là Hạo Thiên gọi tới.
“Em vậy? gọi từ qua tới giờ mới bắt máy!” Nghe được giọng của khiến cô yên tâm, cuốn tất cả những chuyện kh vui trong lòng.
“Em ngủ quên, ện thoại lại tắt chu!” Lâm nói dối.
Hai nói chuyện hồi lâu, cô lưu luyến kh muốn cúp ện thoại, rốt cuộc máy báo sắp hết pin mới chịu dừng.
Xe của Minh Đức đã dừng lại ở vệ đường đối diện với Lâm một lúc lâu.
ta chống tay vào cửa xe, th cô vui vẻ nấu cháo di động lâu như thế cũng tò mò, kh biết cô gọi ện thoại cho ai?
Coi bộ dáng vẻ còn si mê lưu luyến nữa chứ!
Ngắm dáng vẻ của cô khiến ta bỗng cảm th cuộc sống kh còn buồn tẻ, nhạt nhẽo như trước. Khi cô phồng má, chu cái miệng nhỏ n lên, tr cực kỳ dễ thương, khóe miệng ta cứ chốc chốc lại nhếch theo, mỉm cười trong vô thức.
Một lúc sau, Mai Lan cũng lái xe đến, cô xuống xe, vội vàng ôm Lâm vào trong ngực: “Lâm , kh? bị cảm còn chưa khỏe, lại chạy loạn khắp nơi vậy? Cũng kh nói với tớ làm tớ ko lắng suýt phát ên .”
“Thật xin lỗi, đã để lo lắng á!” Vương Lâm áy náy, mắt cũng kh dám thẳng Mai Lan.
Minh Đức mím môi hai cô gái ôm nhau. Kh hiểu cảnh tượng đó lại làm ta cay mắt đến vậy, hận kh thể ngay lập tức tách bọn họ ra.
ta khởi động máy, hạ cửa kính và bấm còi inh ỏi, xe cũng lái tới bên cạnh bọn họ.
“Lâm ? Lên xe, chuyện muốn hỏi em.” Cao Minh Đức gắt gỏng quát.
Lâm nghe được từng đợt còi, còn cả giọng nói ngang ngược kia liền khó chịu cau mày. Mai Lan ôm l vai cô, ngoái ra vẻ mặt lạnh lùng dọa của Cao Minh Đức.
Lâm kh muốn gây sự, cô kéo tay Mai Lan bước thẳng lên xe của cô thúc giục: “Mau lái xe !”
“Lâm !” cô lên xe của Mai Lan, tránh y như tránh ôn thần Minh Đức tức giận gào lớn.
Lâm cũng kh đếm xỉa đến, khiến ta bị bỏ lại đằng sau cùng một đống lửa giận ùn ùn ngút trời.
“Lâm , lại ở đây giờ này vậy?” Mai Lan vừa lái xe vừa sắc mặt tái nhợt của cô hỏi. “Kh làm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-17--cung-du-roi-do.html.]
“Tớ... Hôm qua tớ bị trúng độc rượu ở quán ốc, được khác cứu, trong túi kh còn tiền, cho tớ về nhà trở lại c ty nhé!” Lâm nửa thành thật đáp lời.
“Được !” Mai Lan cũng biết cô đang nói giảm nói tránh để yên tâm, th dáng vẻ này của Lâm , cô cũng kh hỏi nhiều nữa.
Mai Lan đưa Lâm đến cổng nhà họ Vương, cô vội vàng xuống xe khẽ cười, nói: “Cảm ơn , tớ vào nhà trước đây!”
“Lâm , chúng ta là bạn bè, giữa bạn bè kh cần nói cảm ơn đâu.” Mai Kan nói với theo.
“Ừm!” Lâm khẽ gật đầu, quay vào trong.
Mai Lan kh thích nghe Lâm nói cảm ơn, bởi vì quá khách sáo giống như hai xa lạ vậy.
Cao Minh Đức ngồi trong xe Vương Lâm vào nhà lòng thoáng yên tâm. Hai tay nắm chặt vô lăng, cặp mắt hằn lên tia m.á.u chậm rãi liếc chiếc gương chiếu hậu. Trong đó hiện lên gương mặt của một đàn lún phún râu, quầng mắt thâm, vừa hoang dại lại vừa quyến rũ. Minh Đức bật cười sờ lên má tự lẩm bẩm: “Chả nhẽ nhan sắc này cũng chưa đủ hấp dẫn?”
***
C ty Lục Tinh.
Khải Huân lạnh lùng bản Demo về khung cảnh quay quảng cáo, nhớ đến dáng vẻ của Lâm bất giác lại ngẩn .
Bách Huy đứng kế bên vẻ chiêm nghiệm: “ Huân, hay là vẫn nên đổi một mẫu chuyên nghiệp?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Khải Huân liếc ta một cái: " đổi?"
“ kh giận em mới dám nói.”
Khải Huân gật đầu.
“ đang dùng việc c để báo thù riêng…”
“Nói năng xằng bậy, ra cô gái đó tiềm năng, hợp với mẫu thiết kế vòng cổ lần này, vả lại kịch bản cô ta lên cũng phù hợp với th ệp chủ đề.”
"Trời ơi, Huân, cũng đủ đó, còn nói kh để ý tới ta .” Bách Huy cảm thán rống lên lại im bặt trước mắt trợn trừng của đối diện. ta đang , muốn cất tiếng hát: Chờ , chờ đến bao giờ…
[Đã qua bao nhiêu năm , còn thủ thân như ngọc, định chờ cô gái đó cả đời chắc? xem sắp thành già khó tính đó…] Bách Huy nhăn mặt, âm thầm rầu rĩ. Ông chủ ế vợ sẽ thường xuyên cáu bẳn khiến ta muốn yêu đương cũng khó, thật chỉ muốn ấn đầu chủ xuống để gõ cho tỉnh ngộ.
Bách Huy suy sụp vò đầu, đột nhiên trong đầu ta lóe lên một ý tưởng, ta kh còn phản đối chuyện Lâm làm mẫu quảng cáo nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.