Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 20:
Nhan Lệ trở về th Lâm đang cắm cúi ăn mì trong phòng bếp, bà bước tới nguýt dài, chì chiết: “Chị gái mày còn chưa về, làm một đứa vô dụng như mày hoá ra lại nhàn nhã nhỉ, cả ngày chỉ biết ăn no đàng ếm!”
Lâm húp nốt chỗ nước sốt đứng dậy ném cốc mì vào thùng rác, cũng chẳng thèm tiếp lời Nhan Lệ mà thẳng lên lầu. Tuy cô kh nhớ rõ chuyện năm đó mẹ gặp tai nạn ra , nhưng nhất định kh là mang cô bỏ nhà theo trai như bà ta vẫn rêu rao.
theo bóng lưng rời của Lâm , Nhan Lệ nở nụ cười xấu xa, lẩm bẩm: "Trần Tình, tao sống kh tốt thì đứa con gái ti tiện của mày cũng đừng hòng sống tốt, tao sẽ đày đọa nó mỗi ngày, khiến nó sống kh được c.h.ế.t cũng kh xong, trên cái thế gian này sẽ kh ai yêu cũng chẳng ai thương xót cho nó, nó sẽ chịu hết tất cả sự giày vò.”
***
Trong phòng bao của nhà hàng Dạ Liên.
“Khải Huân, cô mẫu này tuyệt quá, cho tớ d tính !” đàn vẻ ngoài đẹp như nam thần lên tiếng. ta chính là seo trẻ tuổi của tập đoàn khai thác khoáng sản Hà Chu.
“ xem mẫu hay xem hàng?” Lưu Khải Huân cau mày hỏi ngược lại.
“Cả hai!”
“Đừng mơ tưởng tới cô !”
“Chẳng nhẽ Huân nhà chúng ta đã vừa ý cái cô mẫu kia của Lộ Hàn !” Hà Tuấn trêu đùa nói.
Đúng lúc này Vương Lâm Diệp trùng hợp qua cửa nghe th nhắc tới Lộ Hàn liền tò mò ghé mắt vào, đàn ngồi đối diện với cửa mặc bộ vest xám nhạt ngồi đó làm cô ta cảm th cực kỳ quen mắt hình như là đã từng gặp ở đâu , nhưng trong chốc lát lại kh nghĩ ra được.
Nhưng nhắc tới mẫu của Lộ Hàn chẳng là Lâm ? Cô ta hứng thú nán lại một chút hòng nghe lén thêm chút th tin.
Lưu Khải Huân lạnh lùng liếc Hà Tuấn, nhấp một ngụm rượu vang, nhàn nhã đáp: “Gu của đâu thấp như vậy!”
“Đúng vậy, làm Huân thể trúng một cô mẫu kh chút tên tuổi như thế được!” Giọng nói chút giận dỗi của một cô gái vừa bước ra từ nhà vệ sinh của phòng bao. Cô ta tới bên cạnh đàn ngồi quay lưng về phía cửa nên Vương Lâm Diệp kh th rõ dung mạo.
Chỉ ều, Lâm Diệp biết cô gái này. Chính là tiểu thư nổi tiếng chua ngoa của tập đoàn đá quý Hà Chu tên Hà Tiêu My. Thì ra đàn mặc bộ vest xám kia là Hà Tuấn. Như thế đối diện hẳn là Lưu Khải Huân, khách hàng của Lộ Hàn .
Nghe đồn, từ nhỏ Hà Tiêu My đã thích Lưu Khải Huân còn tuyên bố nếu kh sẽ kh l chồng.
Ánh mắt Lâm dừng trên bóng lưng thẳng tắp của đàn , đảo qua Hà Tiêu My thầm suy tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-20.html.]
Hà Tiêu My tới khoác tay của Khải Huân làm nũng: “ Huân ngoài em ra bất cứ ai đều sẽ kh thích.”
“My, bỏ Khải Huân ra!” Hà Tuấn ngồi bên cạnh nhoài kéo cánh tay Hà Tiêu My, biết bao lần đứa em gái này của ta bị đuổi vì cái tội cứ sà vào em này . Khiến kẻ làm trai như ta cũng đành bất lực.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lưu Khải Huân rút cánh tay ra khỏi tay Hà Tiêu My, lãnh đạm nói: “ kh thích bị đu bám!”
Vương Lâm Diệp đứng ngoài nhướng mày, hứng thú quan sát đàn trong phòng, ánh sáng phủ lên như mang theo một loại ma lực mê .
Đúng lúc cô ta xoay muốn lại th gã phục vụ phòng cách đó kh xa vừa bỏ thứ gì đó vào tô đồ ăn. Lâm Diệp giả bộ soi gương tô lại lớp son đứng quan sát tiếp.
Gã phục vụ mang khay vào phòng của Lưu Khải Huân, Hà Tiêu My đon đả nhận l, đưa mắt trao đổi với gã ta l một phần gà ác hầm vào chén sứ mời Lưu Khải Huân. “ Huân, em đặc biệt dặn nhà hàng làm món này theo c thức mới của bản địa vùng cao, nếm thử xem!”
Lưu Khải Huân nghiêng mặt tránh né cái thìa sứ đưa tới miệng.
“ Huân, nếm thử , chỉ một chút thôi, mà kh thử coi như tâm huyết của em bỏ à!” Hà Tiêu My lại ôm chặt l cánh tay Lưu Khải Huân kh muốn bu ra.
Hà Tuấn trợn mắt khiếp sợ, chẳng lẽ đứa em gái này kh sợ bị quăng ra ngoài nữa, hay hôm nay ăn gan hùm mật gấu , ta hiểu bạn này, phụ nữ càng đeo bám lại càng chán ghét, nói mãi mà em gái lại chẳng tiếp thu, còn vỗ n.g.ự.c cam đoan nhất định sẽ trói bằng được.
“Hà Tiêu My, em đừng như thế…” Hà Tuấn chán nản khuyên em gái: “Đừng nháo nữa…”
“Được!” Lưu Khải Huân đột nhiên đồng ý khiến Hà Tuấn sững sờ và ngay cả Hà Tiêu My cũng vậy.
Cả hai ngơ ngác Lưu Khải Huân nếm hết nửa chén sứ gà ác.
Hà Tiêu My cười khẩy vui vẻ bỏ tay ra khỏi Khải Huân: “Cảm ơn Huân!”
Lâm Diệp ngoài cửa nham hiểm cười n tin cho khác sau đó cất ện thoại vào túi đứng một bên quan sát thế cục.
Lưu Khải Huân khó chịu trong nên đứng lên bỏ về trước. Hà Tiêu My muốn bám theo liền bị Hà Tuấn giữ lại. Trò mèo của em gái ta thể kh ra, càng kh thể để em lao đầu xuống vực được. Trong lòng Khải Huân sẽ kh bao giờ chỗ cho khác, Hà Tuấn nhất định bảo vệ kh cho em bị tổn thương.
Hà Tiêu My tức đến phát khóc Bách Huy dìu rời .
Ở một nơi khác hai tên đàn bịt mặt vừa từ nhà họ Vương theo cửa sau chạy ra, còn xách theo một , chính là Vương Lâm đang hôn mê.
Chưa có bình luận nào cho chương này.