Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 23:
Luồng hơi lạnh từ ều hòa phả ra khiến Lâm rùng tỉnh giấc, nhưng mất lâu sau cô mới l lại được tinh thần, Lâm đưa mắt trần nhà xa lạ, mùi hương xa lạ, ngay cả chiếc giường cũng xa lạ.
Trong lòng cô kinh hãi, bàng hoàng ngồi chộc dậy, dưới ánh ện từ khung cửa sổ chiếu vào, Lâm trân trân cơ thể , đáy lòng sợ hãi kh biết làm như thế nào.
Cho dù ngốc, cũng biết chuyện gì đã xảy ra, nó là thật chứ kh một cơn ác mộng.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lâm Hoang mang ôm ghì đầu. Bằng một cách nào đó, cô chỉ uống một viên thuốc giảm đau thế mà lại mộng du ra khỏi nhà, còn bị hai gã th niên ngổ ngáo đùa cợt, sau đó, sau đó chính là cô chủ động dụ dỗ chú già kia.
Nhớ tới đây, Lâm chợt sợ hãi kh biết làm gì tiếp theo, tâm can cô nóng như lửa đốt, đầu óc trống rỗng, khóc kh thành tiếng.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên sau khoảnh khắc đó chính là bỏ trốn, cô nh chóng xuống giường mặc lại chiếc áo ngủ hình con vịt ngốc nghếch, cũng kh quên tự giễu chính . Đưa mắt tìm chiếc quần lót, nhưng vẫn kh th, sợ chủ nhân căn phòng thể quay lại Lâm cũng kh tìm nữa liền vội vàng rời khỏi.
Giờ phút này, cô chỉ muốn tìm một nơi hoàn toàn yên tĩnh trốn vào, toàn thân run rẩy, Lâm cố cắn răng chịu đựng cơn đau chân trần leo khỏi cánh cổng của biệt thự nhảy ra ngoài đường.
Sắc trời mù mịt, gió lạnh từng cơn thổi tới, Lâm vòng tay tư ôm l . Lúc này trời đã tảng sáng, giữa làn sương mờ ảo, cô gái tóc tai bù xù chân trần trên đường lại như ma nữ khiến bất cứ ai th cũng cố bước qua thật nh. Điều đó hóa ra lại thuận lợi giúp cô gái vừa trải qua nỗi sợ hãi tột cùng an toàn về được tới nhà họ Vương.
Cô bám vào hàng rào hoa gi leo lên ban c phòng , mặc cho gai nhọn cứa vào chân tay, vẫn cố leo cho bằng được, nhất định chuyện đêm qua kh thể để cho bất cứ ai biết, cô còn cần ều tra xem rốt cuộc vì đâu mà lại ở nơi đó. Cứ nghĩ tới chuyện đã xảy ra, Lâm lại uất ức đến muốn khóc nhưng cố kiềm lại khiến bí mật này bỗng nghẹn ở cổ họng tạo lên từng tiếng nấc dưới làn nước giá lạnh.
Phía bên kia, tại biệt thự của Lưu Khải Huân.
Điện thoại của cuối cùng cũng đổ chu. Là giọng nói đầy khiếp sợ của Bách Huy.
“ Huân, sẽ kh tin được đâu. Cô Vương thực chất kh con gái của tiểu tam như mọi vẫn biết. Cô là con gái của một phụ nữ tên Trần Tình, mười năm trước cả hai mẹ con bị tai nạn, cụ thể là tai nạn gì em chưa tra ra, bà Trần chết, cô hôn mê 2 năm mới tỉnh. Nghe nói lão Vương kia chưa hết tang vợ đã dẫn tình nhân về, còn đứa con gái riêng đương nhiên thành đại tiểu thư. Vương Lâm sắp đủ hai mươi tuổi, khi đó sẽ được thừa kế c ty Vĩnh Sinh của mẹ ruột. Chắc nhà họ Vương đang nhòm ngó số tài sản này nên mới chờ ngần năm chưa dám xuống tay.”
Từng lời từng câu Bách Huy nói ra như tiếng chu gõ bên tai Lưu Khải Huân. run rẩy lên tiếng: “Gửi cho ảnh của cô và bà Trần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-23.html.]
“Vâng!” Bách Huy đáp ứng, cẩn thận hỏi: “Em nghỉ được chưa ạ?” Đãấng ngày mới sếp ơi.
“Hôm nay cho nghỉ phép!”
“Cảm ơn Huân!” Bách Huy còn chưa kịp nói nốt câu: Chúc mừng đêm qua đánh trúng lưới thì ện thoại đã bị ngắt. Dù thì ta cũng vui thay cho chủ nhà liền hăm hở trở về nhà tìm tới giâc mơ còn dở dang.
Ngược lại với suy nghĩ của Bách Huy, Khải Huân chẳng hề vui mừng đến thế. bức ảnh trên ện thoại, cơn ghen lại như bùng phát dữ dội hơn. “Em được lắm, dám nhận tiền của ta để làm c việc này, uổng c tìm em, chờ đợi em, em được lắm…”
Lưu Khải Huân nện bước trở lại phòng ngủ bật đèn sáng trưng, trên chiếc giường màu xám, ga giường nhăn nhó chẳng còn hình dáng đáng thương kia, chỉ vết m.á.u khô chói mắt in ở đó như muốn chọc mù mắt , nhắc nhở , Tiểu đã trao thân cho một đàn theo giao dịch với bà kế của .
“Ha ha ha…” bật cười, tiếng cười ẩn chứa sự tức giận như núi lửa đang nung nấu một bụng nham thạch, sẵn sàng đốt cháy kẻ đã phản bội kia.
***
Trời đã sáng rõ, Lâm trang ểm che dấu vết mệt mỏi trên gương mặt, mặc một chiếc quần âu đen, áo sơ mi trắng, cả toát lên vẻ th lịch, tự tin ra khỏi phòng.
Vừa tới góc ngoặt cầu thang, đột nhiên nghe th âm th vui mừng từ bên trong phòng của Nhan Lệ truyền tới, là Lâm và mẹ cô ta.
“Mẹ, đêm qua mẹ làm thế nào mà hay vậy, đưa được cô ta ra ngoài?”
“À, lúc nó ngủ, mẹ vào nó còn chẳng biết, chỉ tiện tay nhỏ thêm giọt thuốc an thần vào mũi nó thôi, chuyện về sau là bà Lưu làm. Chúng ta cứ yên tâm chờ kết quả thôi.” Nhan Lê độc ác cười.
Nghe tới đây, tầm mắt Lâm như tối sầm lại, tin này như ập tới khiến đầu cô đau kh tả nổi. Cô vẫn biết mẹ con Lâm Diệp kh tốt với , nhưng độc ác đến mức này thực khiến lòng cô lạnh lẽo.
“Con đeo vào, khi ở trước mặt ta thì cố ý để nó lộ ra, bà Lưu nói đây là tín vật của hai , trên thế giới chỉ duy nhất một đôi, chiếc còn lại ta đang giữ. Con gái mẹ bước chân vào nhà họ Lưu sẽ như phượng hoàng trùng sinh, càng thêm cao quý!”
Hai mẹ con đăắ ý cười, kh hề hay biết Lâm đã nghe toàn bộ sự thật. Cô chỉ kh hiểu, vì Lâm muốn tiến tới với Lưu Khải Huân lại muốn đẩy cô lên trước để ngủ cùng ta?
Chưa có bình luận nào cho chương này.