Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dục Vọng Chiếm Hữu

Chương 3: Chú làm cái gì đấy? Bỏ cháu ra!

Chương trước Chương sau

Khóe miệng Lâm vẽ ra một nụ cười trào phúng. Cô lạnh lùng đôi cẩu nam nữ đang hăng say diễn trò trước mặt, độc miệng nói: “Xin lỗi nó á? Từ bao giờ chính thất lại xin lỗi tiểu tam thế? ăn nhiều ốc, à húp nhiều hàu quá nên cứt lộn lên đầu, vào ra chung một lỗ à?”

Trước kia nhiều lần Vương Lâm Diệp đã dùng chuyện này để cười nhạo cô, nhưng bởi vì Vũ Thành Luân đều thề thốt nên cô vẫn mù quáng tin tưởng ta mà vênh mặt đắc ý khoe khoang rằng một bạn trai thực chung tình. Thế đ, và giờ đây, ta cùng cô bạn thân đã đ.â.m cho cô một nhát d.a.o đau đớn đến thế là cùng.

“Giờ này còn cưới xin gì nữa, ngu lắm, mù quáng lắm mới thể nhắm mắt làm liều cưới loại như . Bất kể một ai bên ngoài kia cũng vạn lần xứng đáng hơn.”

Trái tim Vương Lâm gần như muốn ngừng đập, đả kích này đã khiến nó mất mọi cảm giác. Cả cô nâng nâng trên đỉnh cao của cơn cuồng nộ, bất chấp tất cả, đã kh còn suy nghĩ được gì nhiều. Tròng mắt oán hận đỏ lên như con thú bị thương chằm chằm cánh tay của Vũ Thành Luân đang ôm l Trần Ngọc San bảo vệ kín kẽ trong lòng.

Vũ Thành Luân bế Trần Ngọc San tới đặt trên sô pha, sau đó bước đến trước mặt Lâm , vươn tay nâng cằm cô lên, gương mặt đểu giả ghé sát lại, ánh mắt khinh thường Lâm cười suýt xoa, nói: “Kh cần cưới nữa à? Chẳng yêu hay ? Chỉ cần đem toàn bộ quyền thừa kế cho , vị trí vợ của Vũ Thành Luân này sẽ thuộc về một cô!”

“ĐM cái thằng bệnh!” Lâm vung tay muốn tát cho ta một cái nhưng cổ tay đã bị bắt l, còn bị tên đàn tệ bạc trả về một cái tát.

“Chát!” Tiếng vang giòn giã khiến cả hai phụ nữ nhất thời sững sờ.

Lâm ôm má đau rát trợn mắt Thành Luân. Ngọc San đắc ý vụng trộm cười.

Rốt cuộc thì Thành Luân cũng đã lật bài ngửa, nói rõ mục đích của khi tiếp cận Lâm . Vậy mà trước đây cô đã chẳng hề hay biết, chiếc mặt nạ này quả nhiên đủ dày.

“Vương Lâm , mày nghĩ là ai hả? Hùng hổ x vào đây đánh Ngọc San thì thôi , giờ cũng muốn đánh cả bố mày?” ta nhổ ra một bãi nước bọt, giơ ngón tay cái chỉ vào n.g.ự.c trợn mắt quát: “Chỉ là cái d bạn gái, chính thất cái cục cứt. Mà cho dù là chính thất nữa, chuyện bố mày yêu ai, ngủ với ai mày làm đéo gì quyền ngăn cản! Trừ phi ngay bây giờ tự mày lột sạch đồ ra, giống như San San để cho bố mày chơi, còn kh thì cút!”

Bị khí thế hùng hổ như côn đồ của Vũ Thành Luân lấn áp, Lâm hoảng sợ vội lùi lại phía sau, nh chóng bỏ chạy khỏi căn phòng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tới góc ngoặt hành lang liền bật khóc nức nở, hồi lâu sau mới đến trước thang máy ấn mở, tiếng “nh đang” vang lên, cứ thế nhấc chân bước vào. Đầu Lâm cúi gằm kh thèm xem đang đứng trong thang máy là ai, chỉ bận mải sụt sùi lau nước mắt.

Lưu Khải Huân liếc mắt quan sát phụ nữ vừa mới bước vào. Tròng mắt lạnh băng đánh giá cô từ trên xuống dưới. Trong đầu ngầm mỉa mai: [Mụ già kia thật đúng là dai dẳng, vừa mới đuổi một giờ lại tiếp tục đưa tới một khác, lại còn cùng là kiểu phong cách yếu mềm thích l nước mắt rửa mặt, loại hàng này đặt ở trên giường thì gì thú vị?”

Bàn tay lạnh băng cứng rắn đột nhiên bắt l cằm của Lâm bóp mạnh nâng gương mặt nhòe lệ của cô lên, chậc chậc châm biếm.

Lâm bị đau sửng sốt đàn lạ lẫm, cao lớn siêu cấp đẹp trai ở trước mặt, nhất thời ngây ra quên luôn phản ứng. Tròng mắt mở lớn tận lực thưởng thức cực phẩm mỹ nam đang đứng cách một sải tay, còn thèm thuồng nuốt xuống ngụm nước miếng.

Vũ Thành Luân đã được coi là đẹp trai, nhưng nếu như đem so sánh với này, lại chẳng khác gì một trời một vực. Vầng trán cao vu vức, đôi l mày kiếm gọn gàng cùng cặp mắt nâu trầm lặng, sống mũi cao gọn, đôi môi, ừm màu hồng nhạt đang nhếch lên mỉa mai cười. Còn yết hầu gợi cảm, bộ vest vừa vặn ôm l cơ thể… hm, vai to eo gọn, cặp chân dài…

đủ chưa?” Bị ánh mắt si mê của Lâm thăm dò trên Khải Huân sinh ra cảm xúc chán ghét, lực đạo dồn xuống bàn tay càng thêm nhiều.

Loại đau đớn này thành c kéo được Lâm từ trong cơn mê sắc đẹp trở lại với thực tại, cô dùng đôi tay cố gỡ bàn tay đàn ra. Cảm tình tốt đẹp vừa mới sinh ra từ nhan sắc kia cũng vèo một cái biến mất sạch sẽ.

“Chú làm cái gì đ? Bỏ cháu ra!” Lâm khó hiểu đàn , chẳng rõ bản thân chỉ bước vào thang máy cũng chưa làm ra loại hành động nào, cớ lại thành ra chọc giận ta?

Lưu Khải Huân bu tay, cảm giác dễ chịu nơi đầu ngón tay biến mất, thay vào đó là luồng khí nóng từ bụng dưới lại mạnh mẽ bốc lên làm tâm tình của cũng trở nên cục cằn: “Chú ? Ha ha ha… giờ còn cả cái chiêu này? Nghe nói kiểu xưng hô chú - cháu khi ở trên giường sẽ tình thú, kh? Nếu như tiếp tục từ chối sẽ bị coi là kh phép, được , nhờ một tiếng xưng hô kia thành toàn cho cô, để khi trở về tiện bề lập c với bà già đó.”

Vương Lâm đứng nép vào vách thang máy kh hiểu đàn này đang lẩm bẩm đọc cái loại lời thoại c.h.ế.t tiệt gì. Cho đến khi cô nghe xong, muốn xoay bấm mở cửa mới phát hiện ra từ lúc vào cũng chưa chọn tầng đích, vậy nên con số đang hiển thị trên đèn chính là tầng cao nhất của Mậu Linh.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Cũng kh để cho Lâm kịp bấm chọn tầng trệt để xuống, Khải Huân đã cúi bế ngang cô lên bước ra khỏi thang máy hướng về phía phòng tổng thống mà .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...